[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 1094
Cập nhật lúc: 2026-02-20 04:42:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bà xuống ."
“ chữ."
“Vậy bà tiếp ..."
Ngụy Thục Phấn:
“ đều khai hết, nhất định đều khai hết, gì đều khai hết, hu hu hu..."
Khựng một chút, bà đột nhiên :
“ khai nhiều như , các chắc là cho chút ưu đãi chứ?"
Cũng chẳng đợi trả lời, bà liền vội vàng :
“ cần, cần !
sai chuyện tình nguyện tù, tình nguyện tù!
bất kỳ ưu đãi nào cũng giảm án.
chỉ ở trong đó thôi, hu hu hu...
Các mà đồng ý với , sẽ nữa."
Mấy công an:
“...?"
Lần đầu tiên thấy yêu cầu kiểu .
“ chỉ trong đó, chỉ trong đó thôi hu hu hu.
Chỉ ở trong đó mới an .
Các , các là thật sự ma mà.
Bên ngoài ma... con ma đó bay lơ lửng trung, con ma đó... hu hu hu..."
Ngụy Thục Phấn hễ nghĩ đến ma nữ là chút suy sụp.
Bà từ tối qua đến giờ, con luôn ở trong một trạng thái khó , lúc thì khôi phục bình thường, lúc thì suy sụp.
Chiều tối hôm qua, Trần Dịch Quân đột nhiên biến mất.
Lúc đầu bà còn để ý, nhưng Trần Dịch Quân mãi về, công an phụ trách hộ tống họ cũng qua hỏi thăm.
Bà mới phát hiện ở đó, Ngụy Thục Phấn lúc đó cũng thấy ma, ngược lập tức cảm thấy liên quan đến phụ nữ lúc chiều tối.
Bà chính là hạng nhỏ leo lên, dĩ nhiên là vô cùng căm phẫn đối với loại chuyện .
Cũng là cảnh giác nhất.
Cho nên lập tức giục giã tìm .
Mà hôm qua trời âm u, đây là thời tiết thường thấy khi ma, phía công an cũng yên tâm, lập tức về gọi đồng nghiệp, bắt đầu tìm .
Thực hôm qua lúc Trần Dịch Quân thấy mấy công an cầm đèn pin chạy qua cửa sổ, chính là họ.
Ngụy Thục Phấn những chuyện , thời tiết mưa nữa, bà chẳng dám khỏi cửa.
May mà lúc đó trong phòng bệnh còn khác, chứ ở nhà, nếu bà suy sụp .
Thế nhưng dù , đêm hôm khuya khoắt, lúc đó gần mười hai giờ đêm, công an cuối cùng cũng đến, bà mới , Trần Dịch Quân xảy chuyện .
Ngụy Thục Phấn theo công an lảo đảo đến hiện trường, quần chúng vây xem xì xào bàn tán, thấy Trần Dịch Quân phút cuối cùng vẫn còn thấy ma, bà lập tức ngất xỉu tại chỗ...
Ma đến tìm họ .
Tiểu Tưởng đến tìm họ .
Cô g-iết ch-ết Trần Dịch Quân, tiếp theo sẽ là bà .
Ngụy Thục Phấn sắp điên , bà chỉ rằng, bà ch-ết!
Không !
Bà xuống đó bầu bạn với cái thứ khốn kiếp Trần Dịch Quân , lão giây phút cuối cùng vẫn còn đang mây mưa với khác, lão ch-ết là đáng đời, đáng đời lắm!
Ngụy Thục Phấn:
“ sai chuyện, nhất định chịu trừng phạt, nhất định chịu trừng phạt, nếu ma nữ sẽ tha cho , cầu xin các , các nghìn vạn đừng giảm nhẹ hình phạt cho , nghìn vạn đừng!
Nhất định xử phạt thật nặng, là , là lấy oán báo ơn; là thấy ch-ết cứu, cũng là phớt lờ tất cả.
khắc nghiệt với Trần Thanh Dư.
Những lợi ích mà Trần Dịch Quân việc kiếm , cũng hưởng thụ , tình nguyện chịu trừng phạt, tình nguyện..."
“Biết thế còn thế ."
“Hu hu hu..."
Ngụy Thục Phấn:
“ , sự việc sẽ thành thế .
Hu hu hu, thật sự báo ứng, vẫn luôn báo ứng mà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-1094.html.]
Thực , thực báo ứng bắt đầu từ lúc ma, mà là bắt đầu từ lúc hai già nhà họ Tưởng qua đời cơ...
Chúng vốn dĩ tưởng rằng thể tìm thấy gia sản của nhà họ Tưởng, nhưng nhà họ chẳng gì cả.
Trần Dịch Quân chỉ tìm thấy một chút, vốn dĩ ông cũng vội, là tìm từ từ.
Dù lúc đó Ủy ban đó hống hách, chúng cũng quá lộ liễu.
Vì ông còn ở trong căn nhà cũ của họ giả thần giả quỷ..."
“Cái vụ nhà cũ nhà họ Tưởng ma là do Trần Dịch Quân bày ?"
Căn nhà đó khi sụp đổ năm 76 là một ngôi nhà ma nổi tiếng, cả thành phố Tứ Cửu ai là , mấy hộ gia đình dọn đều lượt dọn , cứ để hoang phế cho đến lúc sụp đổ.
Ngụy Thục Phấn gật đầu:
“Là ông ."
“Hừ!
Cái ông Trần Dịch Quân đúng là xa thấu xương ."
Ngụy Thục Phấn:
“Ông cửa sổ căn nhà đó chút vấn đề, treo cái cành cây gì đó gió thổi qua là kêu như tiếng ma hú .
Vừa khéo để hù dọa .
Trần Dịch Quân luôn cảm thấy căn nhà đó giấu đồ gì đó, cho nên để khác dọn ở.
cuối cùng cho đến lúc nhà sập cũng chẳng tìm thấy gì."
Anh công an trẻ tuổi giễu cợt:
“Cái nhà các tự còn giả thần giả quỷ, mà còn sợ ma tìm đến?
là nực ."
Ngụy Thục Phấn:
“Không , thật sự , đều là ông !
còn từng đến đó bao giờ.
Ông dắt , đừng chúng là vợ chồng, nhưng về tiền bạc là ông đề phòng dữ lắm.
Trong tay ông còn đồ trang sức hồi môn của Tiểu Tưởng nữa kìa, đều chẳng ông giấu ở , ông cũng chịu mang dùng.
đoán là ông giấu ở bên ngoài, trong nhà tìm kỹ mấy lượt , thấy.
Mấy năm ông còn lừa , là đồ trang sức trộm mất , nhưng tin lắm.
Ông chỉ là mang thôi, con ông là ích kỷ nhất đấy."
Vị công an già:
“Các vì tiền mà hại cả nhà họ Tưởng tan cửa nát nhà, đúng là hại ít."
Ngụy Thục Phấn:
“Hu hu hu."
Bà ngừng:
“ , thật sự ."
Ngụy Thục Phấn gào t.h.ả.m thiết:
“ sai , sai mà..."
Phòng thẩm vấn tiếng gào vang lên từng hồi, mấy công an , cũng thở dài một tiếng, vẻ khó xử :
“Ai gặp Trần Thanh Dư đây?"
Chương 172 Lại một kẻ khai nhận
Chiều tối mặt trời còn gắt đến mức mụ mị đầu óc, nhưng vẫn nóng đến mức mồ hôi nhễ nhại.
Dòng tan đông đúc chen chúc ngoài, nhộn nhịp hối hả, những sống ở đại tạp viện trong ngõ gần đó cũng từng một về nhà.
Làm việc một ngày, cũng thật vất vả.
Mấy ông chú như Mã Chính Nghĩa, Từ Cao Minh đều cùng , từng từng xì xào bàn tán.
Mấy ông chú mà buôn chuyện gia đình, so với các bà các cô cũng chẳng hề kém cạnh chút nào.
Chuyện sáng nay, ai nấy đều rõ mồn một.
Từng một Viên Hạo Dân, liền cảm thấy cái nón xanh đầu ông cao thật đấy!
Dù thì, đây cũng chẳng là cái đầu tiên .
Vương Đại Chùy mười hai vạn phần hiểu, lẩm bẩm:
“Chị Triệu là như chứ, thật sự ngờ tới."
Trước đây Vương Đại Chùy và Triệu Dung quan hệ , nhưng kể từ khi Triệu Dung bắt quả tang ngoại tình năm năm , Vương Đại Chùy cũng thấu bà là thế nào , từ đó về thèm dây dưa gì nữa.