“Cũng giống như việc gã hại ch-ết vợ cũ, chỉ cần gã thừa nhận, thì chẳng là chứng cứ để thả gã ?”
Đám công an phía cũng sắp đuổi kịp , gã hoảng loạn quanh quất khắp nơi, cuối cùng cũng tìm một chỗ nhô , gã hướng về phía đó, mạnh mẽ nhảy một cái...
Liên tục nhảy qua mấy tòa nhà, ngược càng tăng thêm sự tự tin của gã.
Gã dùng sức vọt một cái, đáp xuống đất, đang định đắc ý, thì một chiếc váy liền bay vù tới, chân gã trượt một cái, xoạch...
“A a a a a!”
Cơn mưa lớn thêm vài phần, gã trượt ngã một cái, quờ quạng lung tung, chỉ là ngờ cũng chẳng thuận lợi đến , chuyện nhanh như một cơn gió, công an còn kịp đuổi tới.
Người gã lao thẳng xuống .
Tiếng hét t.h.ả.m thiết x.é to.ạc màng nhĩ:
“A a a a!”
Gã lên phía , chiếc váy liền lướt qua, Trần Dịch Quân đột nhiên nghĩ đến vợ cũ, gã dường như thấy bóng dáng của vợ cũ, tiếng thét càng thêm thê lương:
“A a a a!
sai sai , nên hại ch-ết cô, cô tha cho ...
A a a, cô cút ...”
“Tiếng gì thế?”
“Trời đất ơi!”
“A a a a!
Có ngã từ lầu xuống kìa...”
“Trời ạ, nhảy lầu ?”
Các nhà thấy động tĩnh, lượt trở dậy, đèn của khu nhà ở cũ phía từng nhà một sáng lên.
Mấy công an cuối cùng cũng chạy đến cạnh tường, xuống , Trần Dịch Quân rầm một tiếng, rơi bẹp xuống đất, mặt đầy vẻ kinh hãi.
Tiếng la hét vang lên khắp nơi.
Hiện trường ngay lập tức trở nên hỗn loạn...
Cơn mưa vẫn hề ngớt, ngược càng lúc càng to, mấy công an mặt mũi cũng tái mét, bọn họ cũng ngờ gặp chuyện như thế , nhưng bọn họ cũng dám lơ là, vội vàng :
“Nhanh, nhanh xuống cứu ...”
Một đêm mưa lớn, sấm chớp đùng đoàng.
Sáng sớm thức dậy, tiết trời hôm nay ngược còn nóng hơn hôm qua vài phần.
Trần Thanh Dư đêm qua ngủ ngon giấc, dù cô cũng chuyện tình hình thế nào, trong lòng ít nhiều cũng chút lo lắng.
“Tiểu Trần chồng cháu hôm qua mắng cháu ?
Bà là hạng như , cháu cũng đừng để bụng quá.”
Thẩm Mai đến bồn nước ở viện thứ hai để rửa mặt, bắt chuyện với Trần Thanh Dư.
Sắc mặt Trần Thanh Dư chút , bà liền liên tưởng tới chuyện đó.
“Mẹ chồng cháu cũng ngày một ngày hai như thế nữa , cháu việc gì để tâm.”
Trần Thanh Dư mỉm , gật đầu:
“Cháu mà.”
Cô rửa mặt một chút, cũng sảng khoái hơn đôi phần.
Mùa hè Trần Thanh Dư cũng bôi kem dưỡng da, hất hất những giọt nước tóc mái, ngoài mua bữa sáng.
“Nhà cháu nấu cơm nữa ?”
Trần Thanh Dư:
“Vâng, bữa sáng bày vẽ ạ.”
Nhà cô là khách quen của hàng quẩy ở đầu hẻm.
Trần Thanh Dư bưng chậu qua, bà bác bán hàng :
“Vẫn như cũ chứ?”
Trần Thanh Dư gật đầu:
“Vâng, tào phớ với quẩy ạ.”
Nhà cô mua trứng luộc nước , hằng ngày đều sẽ tự luộc trứng.
tào phớ và quẩy là thể thiếu.
Vì là khách quen, bà bác múc tào phớ thật đầy, còn hỏi:
“Hôm nay bánh đường nướng, cháu lấy ?”
Trần Thanh Dư:
“Ơ?
Có bánh đường ạ?
Vậy cho cháu bốn cân.”
Nhà cô ăn khỏe, xưa nay mua nhiều.
Bà bác cũng quen , dứt khoát cân lên.
Đang mua dở thì thấy mấy công an tới.
Anh công an dẫn đầu là lão công an của đồn công an khu , quen Trần Thanh Dư từ sớm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-1086.html.]
Hồi đó vụ ngộ độc nấm, từng gặp Trần Thanh Dư.
Bọn họ hẻm là thấy Trần Thanh Dư , dừng bước:
“Trần Thanh Dư?”
Trần Thanh Dư ngẩng đầu:
“Ơ?”
Cô vô cùng kinh ngạc:
“Các tìm ?
Có chuyện gì ạ?”
Tuy rằng trong lòng chút nghi ngờ, ước chừng Trần Dịch Quân là vì giở trò lưu manh mà bắt, nhưng Trần Thanh Dư vẫn lấy kỹ năng diễn xuất cả đời, giả vờ như , vô cùng thắc mắc :
“Lại tìm gì thế ạ?
Sao ạ?
Cha gặp ma ?
Ông chẳng đang ở bệnh viện ?”
Hai đều là ngày mưa gặp ma, cho nên Trần Thanh Dư hỏi như vấn đề gì cả.
Tuy nhiên lão công an lắc đầu, :
“Không , cha cô qua đời .”
Trần Thanh Dư:
“Cái gì!”
Cô hét lên đầy kinh hãi.
Cô thật sự ngờ nha, ngờ tới, nhãn cầu như sắp lồi cả ngoài.
Chuyện nửa điểm cũng là cường điệu, ngay cả diễn cũng diễn nữa , Trần Thanh Dư thật sự là ngờ tới, cô kinh ngạc đến mức gì thể thêm , ngây ngốc mấy bọn họ.
Hồi lâu , lắp bắp hỏi:
“Ông ông ông...
Ông ...
Ông ch-ết như thế nào ạ?”
Trần Dịch Quân... ch-ết ?
Gã mà ch-ết ?
Trần Thanh Dư thật sự bao giờ nghĩ rằng một con thể ch-ết dễ dàng đến .
Làm thể chứ!
Chẳng là họa hại để nghìn năm !
“Chuyện là thế nào, chuyện rốt cuộc là thế nào ạ!
Ông chẳng ở bệnh viện ?
Có chuyện gì tại cấp cứu?
Ông ...”
Trần Thanh Dư gãi đầu, tóc tai cũng cào cho rối tung rối mù:
“Rốt cuộc là chuyện gì xảy thế ạ!”
“Về nhà cô chuyện .”
Trần Thanh Dư:
“Dạ?”
“Thôi cứ về đó chuyện .”
Trần Thanh Dư:
“Vâng, ạ.”
Cả cô đều chút ngây dại, là thật sự kinh ngạc.
Ông chẳng hẹn với Triệu Dung ?
Dù cũng là thượng mã phong chứ?
Chuyện rốt cuộc là thế nào?
Trần Thanh Dư thật sự mơ hồ, mấy công an cũng sự mơ hồ của cô, một trong đó bụng chủ động giúp cô bưng lấy cái chậu cơm.
Bước chân Trần Thanh Dư hư ảo, theo mấy công an cùng về nhà, tuy rằng bây giờ đang là kỳ nghỉ hè, trẻ con đều học, nhưng lớn dù cũng .
Lúc chính là thời gian , đang cửa, Trần Thanh Dư dẫn theo mấy công an tới, khiến đều mơ hồ.
“Tiểu Trần, thế cháu?
Có chuyện gì xảy ?”
“À thì, chồng cháu mắng cháu, cháu liền tìm công an bắt bà .”
“Đi .
Chị linh tinh cái gì thế, Tiểu Trần thể chứ.”
“Đây là xảy chuyện gì ?”
Chắc chắn chuyện nha, chuyện mấy công an tới?