Mấy công an , ngay đó nhanh ch.óng :
“Cụ ông ở phòng nào?
Phòng đối diện là phòng mấy?”
Cụ ông vội vàng:
“ ở tầng năm, ...”
“Không đúng nha, đối diện phòng cụ là một nữ đồng chí đơn mà.”
Cô gái ở quầy lễ tân vẫn nhớ rõ Triệu Dung, Triệu Dung còn qua đây chuyện phiếm với cô nàng, cho nên cô nàng nhớ rõ hơn những khác.
Cô nàng :
“Chỉ một thôi.”
Mấy công an , xong , cần thêm gì nữa.
Lần hầu như thể khẳng định là vấn đề .
Tuy nhiên, để tránh nhầm lẫn, vẫn phân công hợp tác.
Ở đại sảnh để hai , còn hai bắt đầu kiểm tra phòng từ tầng một, bốn còn trực tiếp lên tầng năm hướng về căn phòng khả nghi.
Trong phòng hai nghỉ chiến thứ hai, đều vô cùng hài lòng với biểu hiện của đối phương, Trần Dịch Quân đắc ý , :
“Cô cứ theo , thiếu phần lợi của cô , cô cứ yên tâm, ...”
Ầm ầm!
Phía ngoài truyền đến tiếng sấm, bởi vì hai gặp ma đều là thời tiết như thế , sắc mặt Trần Dịch Quân lập tức tái mét.
Gã vọt cái dậy, Triệu Dung:
“Sao ?”
Trần Dịch Quân hít sâu một , chằm chằm cửa sổ, ngoài cửa sổ những hạt mưa bắt đầu rơi xuống, đ-ập cửa sổ phát tiếng lạch bạch lạch bạch.
Thấp thoáng đó, dường như còn thể thấy động tĩnh chuyện ở lầu.
Gã do dự một chút, dậy tới bên cửa sổ, xoạch một cái kéo rèm cửa sổ .
Ngoài cửa sổ hạt mưa rơi xuống vội vã, Trần Dịch Quân thò đầu xuống , nhưng thấy ai cả.
Phía đối diện với phố chính, mà là mặt bên.
Dưới cửa sổ là một con hẻm nhỏ, đối diện chính là một tòa nhà dân cư.
Hai tòa nhà cách gần.
Tuy nhiên đối diện giống nhà nghỉ, mà là tòa nhà năm tầng, hơn nữa lẽ vì chiều cao các tầng giống , qua thấp hơn tầng của bọn họ một chút.
“Anh thế?”
“Cô thấy tiếng động gì ?”
Hai đồng thời mở miệng.
Đang , đột nhiên, Trần Dịch Quân thấy bốn năm cái mũ kê-pi chạy qua đầu hẻm.
Gã ngay lập tức dựng cả tóc gáy.
Tuy rằng đêm hôm khuya khoắt rõ, nhưng mấy đồng chí công an mang theo đèn pin.
Gã hoảng loạn hẳn lên:
“Chúng mau thôi, chúng ...”
Thình thịch thình thịch thình thịch!
lúc , tiếng gõ cửa vang lên.
Trần Dịch Quân:
“!!!”
Triệu Dung sợ tới mức ngã xuống.
Thình thịch thình thịch thình thịch!
Tiếng gõ cửa dồn dập hơn vài phần, vang lên nữa.
“Mở cửa, công an kiểm tra phòng.”
Ngoài cửa truyền đến tiếng động.
Triệu Dung run rẩy hẳn lên.
Trần Dịch Quân càng mặt cắt còn giọt m-áu.
“Đồng chí mở cửa, công an kiểm tra phòng.”
Trần Dịch Quân và Triệu Dung đều cuống cuồng cả lên, hai , sâu sắc tuyệt vọng.
Tuy loại chuyện bắt cũng nhiều lắm, nhưng đó là vì chứng cứ xác thực.
bọn họ thì khác, bọn họ khác nha.
Bọn họ mà bắt, thì chính là bắt quả tang giường đấy!
Chuyện bây giờ!
Nhất thời, cả hai đều cho .
Tiếng gõ cửa ngoài phòng vẫn còn tiếp tục, Triệu Dung run rẩy như Parkinson, đầu óc trống rỗng.
Cô , nhưng cũng từng gặp chuyện .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-1085.html.]
Lần , ít nhất còn thời gian đệm, nhưng thì .
Cô cầu cứu về phía Trần Dịch Quân, :
“Làm bây giờ.
Chúng bây giờ.”
Cô nhỏ giọng hỏi.
Trần Dịch Quân thì càng sợ hơn, chuyện mà vì giở trò lưu manh mà bắt, thì gã e là sẽ gặp họa lớn.
Không , , gã thể bắt, Trần Dịch Quân đột ngột ngẩng đầu về phía đối diện, dứt khoát trèo lên cửa sổ.
Triệu Dung:
“!!!”
Tim cô như nhảy ngoài.
Trần Dịch Quân cứ như vọt một cái, chát!
Hạ cánh vững vàng, cũng may hai tòa nhà cách gần.
Trần Dịch Quân ngã xuống sân thượng, nước mưa đ-ập , gã cảm thấy sảng khoái vô cùng, gã thoát ngoài , thoát ngoài nha!
Sải bước bỏ chạy!
Triệu Dung:
“!!!”
Mắt thấy Trần Dịch Quân chạy thoát, cô đột ngột phản ứng , nhặt lấy quần áo của Trần Dịch Quân định ném xuống lầu...
Ném xuống là còn chứng cứ nữa ...
Rầm!
Cửa mở.
Triệu Dung:
“A a a a!”
Cô còn kịp mặc quần áo!
Cô ôm lấy thụp xuống.
Bọn họ mãi mở cửa, động tĩnh trong phòng thấy , mấy công an vẫn xông .
“Cô đang gì thế hả!”
Một phản ứng nhanh xông đến bên cửa sổ:
“Có chạy thoát !”
“Đuổi theo!”
Trần Dịch Quân còn thể nhảy qua , công an càng dạng , Trần Dịch Quân vốn định cầu thang xuống , nhưng ngờ cửa sân thượng của tòa nhà mà khóa, tuy gã vài phút.
căn bản là xuống .
Dứt khoát nhảy sang tòa nhà bên cạnh.
Cũng may là cách gần nha!
Nếu với cái thể trạng của gã với cái tuổi tác của gã, thì chẳng là tìm đến c-ái ch-ết ?
bấy nhiêu thôi cũng đủ dọa .
“Đừng chạy nữa, mau dừng !”
“Anh cần mạng nữa ?
Ôm đầu xuống!”
Tiếng gọi của công an truyền đến.
Trần Dịch Quân ngược chạy nhanh hơn, hừ!
Thằng ngu mới dừng !
Gã tuyệt đối thể để bắt.
Trần Dịch Quân lẻn sang một tòa nhà khác, trong lòng c.h.ử.i thầm, mấy cái thứ ch-ết tiệt , từng đứa một đều đem tầng thượng khóa , đúng là tiện nhân mà.
Đại tiện nhân.
Dựa cái gì mà như !
Dựa cái gì chứ!
Gã thở hổn hển, hạt mưa đ-ập , gã những sợ, trái cảm thấy tỉnh táo hơn nhiều, gã nhất định chạy thoát.
Cái tội lưu manh là chuyện đùa .
Mắt thấy tòa nhà phía xa hơn mấy tòa nhà một chút, nhưng cánh cửa xuống của tòa nhà đang mở, gió thổi đ-ập mở đóng , đóng mở .
Trên sân thượng còn đang phơi quần áo.
Ánh mắt Trần Dịch Quân sáng lên, trời tuyệt đường nha!
Chỉ cần nhảy qua đó, gã thể chạy xuống lầu .
Đến lúc đó mặc quần áo , chỉ cần gã ch-ết cũng thừa nhận, ai dám bảo đó là gã!
Triệu Dung gì, gã cũng kiên quyết thừa nhận là .