“Con ranh ch-ết tiệt gì chuyện bày sạp kiếm tiền, rõ ràng là lấy đồ của mấy lão già .”
Bản là cha ruột, mà cái gì cũng , thật là đáng ch-ết.
Cái đồ bất hiếu !
Triệu Dung vẻ mặt bực bội của Trần Dịch Quân, :
“Anh đừng giận nữa, nghĩ xem, đưa Trần Thanh Dư về nhà, tiền nó kiếm chẳng là của ?
Anh gả nó cho một thật thà nào đó, đến lúc đó nắm thóp hai vợ chồng tụi nó, thì chẳng thêm hai lao động .
Em cũng ly gián, thật chuyện đối với Tiểu Trần cũng là chuyện mà, bà chồng của nó là cái thứ gì chứ.
Em cha thì vẫn tình cảm với con gái.
Trần Thanh Dư thông minh lắm, bác Triệu vài câu là lừa nó , còn mua cả dây chuyền vàng nữa.
Đã đến lúc cha như mặt cho con gái , mặt cho con gái, đưa con gái về nhà đẻ, thật cũng là đang việc thiện.”
Trần Dịch Quân:
“, đúng đúng!”
Gã lửa giận bừng bừng, hận thể bóp ch-ết Trần Thanh Dư, càng hận thể quật mộ hai cái lão già ch-ết lên.
Hai cái lão già , chỉ gây rắc rối cho gã.
Đáng ch-ết, quá đáng ch-ết.
Trần Thanh Dư cái con ranh ch-ết tiệt cũng điều, gã sẽ tha cho nó.
Triệu Dung:
“Anh Trần đừng trách em tâm địa độc ác là , thật em cũng độc ác, em là hy vọng tất cả chúng đều lợi.
Thật chuyện đối với Tiểu Trần cũng mà, nó nên thoát khỏi bà chồng ác độc đó .”
Trần Dịch Quân gật đầu, gã về phía Triệu Dung:
“Đa tạ cô, nếu cô cho , còn những chuyện , con ranh ch-ết tiệt , đúng là một con tiện nhân...”
Triệu Dung:
“Vậy Trần...”
“ đồng ý với cô.”
Dù gã cũng định nắm Trần Thanh Dư trong tay, thì đàn bà tự dâng tới tận cửa, ăn thì phí.
Gã :
“Chúng hợp tác, cũng sẽ để cô thiệt thòi .”
Cái so với Ngụy Thục Phân thì dáng hơn nhiều.
Gã hạ thấp giọng:
“Cô thật sự sẵn lòng?”
Triệu Dung:
“Em tự nhiên là sẵn lòng , nếu em sẵn lòng, em việc gì ...
Thật , thật em cảm tình với cả từ lâu .”
Trần Dịch Quân đắc ý một tiếng, :
“Vậy tối nay...”
Tuy rằng Trần Dịch Quân đồng ý, nhưng Triệu Dung vẫn yên tâm , đảm bảo Trần Dịch Quân thể cô nắm trong lòng bàn tay.
Cô bỏ một chút cũng , hơn nữa...
Trần Dịch Quân thể thông qua Trần Thanh Dư mà tiền, thì tiền cũng chắc thể tiêu cô .
Nghĩ đến đây, nụ của Triệu Dung càng thêm rạng rỡ:
“Tối nay em đợi .”
“Được, .”
Trần Dịch Quân mừng rỡ xoa tay.
Không ngờ nha, gã tìm cả nửa đời tài sản nhà họ Tưởng giờ manh mối .
Lại còn một tự nguyện dâng tới cửa.
Quả nhiên đại nạn ch-ết tất hậu phúc.
Gã hỏi:
“Vậy chúng ?”
Triệu Dung:
“Nhà em , phía nhà em cũng đấy, thấy là xong đời.”
Trần Dịch Quân:
“Nhà cũng , nhà còn hai thằng nhóc con.”
Hai im lặng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-1082.html.]
Rất nhanh đó, Triệu Dung :
“Chúng nhà nghỉ , , như vầy nhé, em , đó em giữ chân lễ tân chuyện, lẻn , thấy ?”
Tiếc quá, tiếc là Hương Hương đang vội vàng dọn nhà, nếu mượn nhà cô thật .
bây giờ dọn nhà loạn như , chắc là .
“Vậy , như , tám giờ rưỡi, tám giờ rưỡi chúng đợi ở bên đó.”
Trần Dịch Quân:
“Chín giờ , tám giờ rưỡi sớm quá.”
Bên phía gã còn Ngụy Thục Phân với cả công an, cắt đuôi cũng cần chút thời gian.
“Được.”
“Vậy còn giấy giới thiệu ở nhà nghỉ?”
Triệu Dung:
“Cái yên tâm, em cách.”
Mấy năm cô cùng mấy lão già khụ khụ khụ, lúc đó lấy từ chỗ Hương Hương một tờ, đó dùng đến.
Tuy rằng thật giả, nhưng đối phó qua loa thì dùng .
“Hóa cô tính kỹ chuyện cùng ...”
Trần Dịch Quân mập mờ.
Triệu Dung e thẹn liếc gã một cái:
“Vậy em nhé?”
“Được.”
Hai bàn bạc xong xuôi, Triệu Dung theo Trần Dịch Quân lên lầu, trái trực tiếp rời , Trần Thanh Dư cải trang ở cổng lớn, lúc cũng theo.
Cô tiến gần, hai cái thứ cấu kết với việc những gì, nhưng biểu cảm của Triệu Dung là cô tiến triển thuận lợi.
Trần Thanh Dư âm thầm theo Triệu Dung.
Bất kể các tính toán cái gì, đến lúc đó bắt quả tang, các đều trong hết !
Thật Trần Thanh Dư cũng bản là con gái, Trần Dịch Quân vì chuyện mà tù, chắc chắn cũng lưng bàn tán về cô, nhưng Trần Thanh Dư nhất định thu dọn Trần Dịch Quân.
Mẹ cô thể ch-ết oan .
Ông bà ngoại và đều còn nữa, chỉ cô mới thể báo thù cho .
Hơn nữa, nếu Trần Dịch Quân tố cáo, ông bà ngoại cô cũng sẽ tự sát.
Mối thù , cô buông bỏ .
Mà những thứ cách nào tống Trần Dịch Quân tù, chỉ thể tay từ những phương diện khác.
Trần Thanh Dư hết đến khác giả thần giả quỷ, mục đích chính là để kích thích Trần Dịch Quân, đó gã mới thể loạn lên.
Cô phồng má, hít sâu một , tiếp tục theo dõi...
Trần Dịch Quân bàn bạc xong với Triệu Dung thì phòng bệnh, Ngụy Thục Phân vẻ mặt khó coi giường bệnh, sắc sảo chất vấn:
“Ông thế hả?
Cái con hồ ly tinh mới tới là ai?”
Trần Dịch Quân:
“Bà cái gì thế hả?
Mất mặt hổ, tới thăm bệnh, bà lời gì mà khó thế?
Sao vô văn hóa như ?
Bà đúng là một mụ đàn bà chanh chua!”
“Ông ông ông, ông còn mắng , nhà ai thăm bệnh mà tay hả?”
Trần Dịch Quân:
“Được , mấy lời nhảm nhí đó.
mệt .”
Gã xuống.
“Trần Dịch Quân...”
“Câm miệng!”
Trong lòng gã thầm mắng mụ đàn bà ngu xuẩn gì , năm đó gã mù mắt mà trúng cái thứ chứ.
Hồi trẻ gã vẫn là quá trọng tình cảm mà, thanh mai trúc mã gì chứ.
Thật cái là gì .
Phải rằng, Trần Dịch Quân bây giờ cảm thấy, bản năm đó thấy ch-ết cứu vợ cũ, vẫn là chút thua lỗ.
Nếu đàn bà còn sống, gã dỗ dành cho , c.h.ặ.t đứt quan hệ với mụ đàn bà ngu xuẩn , chừng còn lấy tài sản nhà họ Tưởng.