[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 1074

Cập nhật lúc: 2026-02-20 04:38:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Có lẽ, thể lừa gạt bà Triệu một chút, bà Triệu tuy cay nghiệt chua ngoa nhưng bà ngu ngốc mà.”

 

Viên Hạo Phong vốn hề nghĩ đến việc lấy đền đáp, tuy cũng từng dây dưa với những phụ nữ lớn tuổi, nhưng bà Triệu thì già quá , chuyện tuyệt đối .

 

phỉnh phờ một chút thì thể.

 

Anh tự cho cũng là thông minh, thể , Trần Thanh Dư tuy yếu đuối nhưng vẫn chút tâm cơ.

 

Trần Thanh Dư và bà Triệu một văn một võ, cô chính là quân sư cho bà Triệu.

 

Đến lúc cô gả , bà Triệu chẳng khác nào con hổ nhổ sạch răng.

 

Lợi hại thì , đầu óc đủ dùng, đủ để lừa gạt vài .

 

Chỉ dựa ?

 

Không đời nào!

 

Đến lúc đó, căn nhà của bà chừng sẽ rơi tay thôi.

 

Viên Hạo Phong vẫn tự tin bản , phụ nữ kiến thức rộng rãi như Hương Hương còn trúng , huống chi là một mụ già như thế .

 

Phỉnh phờ vài câu là xong ngay.

 

Viên Hạo Phong càng nghĩ càng thấy lòng, để lộ một nụ sảng khoái mà quái dị:

 

“Ha ha ha~"

 

Viên Hạo Phong nghĩ , nhưng rằng, phía cũng đấy.

 

Bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ núp lưng...

 

ờ, , buổi sáng là thời gian , đều nối gót ngoài.

 

Viên Hạo Phong đến đầu ngõ thì đột nhiên rộ lên, một cách quái dị như .

 

Người , mặt bỗng chốc đen sầm .

 

Đen kịt, đen như mực .

 

Người ai khác, chính là Vương Kiến Quốc.

 

Vương Kiến Quốc trải qua chuyện đêm qua, vốn dĩ thức trắng cả đêm, tâm trạng như nhà tang .

 

Buổi sáng nay mặt lạnh tanh khỏi cửa , ngờ gặp chuyện thế .

 

Vương Kiến Quốc Viên Hạo Phong đang não bổ bao nhiêu chuyện .

 

Thứ nghĩ là, kiếp, thằng ranh Viên Hạo Phong ý gì đây, đây rõ ràng là đang nhạo mà.

 

Nếu sớm muộn, cứ đến đây là !

 

Cười cái con mày!

 

Dám nhạo .

 

Vương Kiến Quốc lúc đang là lúc yếu đuối nhất, tâm hồn vô cùng mỏng manh dễ vỡ, Viên Hạo Phong, đôi mắt đỏ ngầu, nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm.

 

Thằng nhãi ranh, dám nhạo , cứ chờ đấy, cứ chờ xem.

 

Vương Kiến Quốc sẽ tha cho nó .

 

Đi Vương Kiến Quốc là Vương Đại Chùy, Vương Đại Chùy:

 

“..."

 

Vương Kiến Quốc trúng Viên Hạo Phong chứ?

 

Cái ánh mắt , mà vẫn ngây chằm chằm.

 

Đáng sợ quá!

 

Vương Đại Chùy là một gã đàn ông lực lưỡng thô kệch, thế mà thấy sợ, rụt cổ , vội vàng rảo bước nhanh hơn, cũng may Viên Hạo Phong cùng đơn vị, nếu Vương Kiến Quốc còn theo đến tận văn phòng ?

 

Vương Đại Chùy:

 

“Không , tìm đối tượng thôi... nếu cái đại viện đáng sợ quá."

 

Vương Đại Chùy, gã lực lưỡng Vương Đại Chùy đang run rẩy vì sợ hãi!

 

Sáng sớm tinh mơ, náo nhiệt đường cũng ít, Trần Thanh Dư và bà Triệu - những thì thong thả.

 

Vì Vương Kiến Quốc lợi dụng Trần Thanh Dư để đạt tâm nguyện, tuy rằng đêm qua bọn họ cũng báo thù , nhưng thế đủ.

 

Hai chồng nàng dâu bàn bạc một lát, bà Triệu :

 

“Con cứ chờ đấy, để đ-á nó xuống hố phân!"

 

Trần Thanh Dư:

 

“???"

 

Bà Triệu:

 

“Lần em nhà họ Xa rơi xuống, chẳng khẳng định là nó ?

 

Con xem nếu nó cũng rơi xuống, nó sẽ nghi ngờ ai?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-1074.html.]

Trần Thanh Dư:

 

“Anh em Xa Vĩnh Phong."

 

Bà Triệu tặng cô một ánh mắt “con thông minh", :

 

“Đến lúc đó bọn họ chắc chắn sẽ c.ắ.n xé lẫn thôi, hi hi hi."

 

Trần Thanh Dư nghĩ nghĩ cũng thấy đúng, cái chủ ý tuy thô thiển nhưng thế cũng , ít nhất thể khiến một kẻ coi trọng thể diện như Vương Kiến Quốc ghê tởm triệt để.

 

Đừng cái mặt mũi của chẳng còn bao nhiêu, nhưng là một kẻ ngụy quân t.ử đạo mạo, bóc lớp nào lớp đó.

 

nhanh ch.óng, Trần Thanh Dư khẳng định chắc nịch:

 

“Đ-á thì đ-á, nhưng đừng đ-á ở cái nhà vệ sinh trong ngõ , mùa hè nóng nực thế , nếu văng tung tóe khắp nơi thì ai mà chịu nổi."

 

Cô là hành hạ khác, nhưng tuyệt đối cảm nhận cái loại mùi vị đó.

 

“Thôi thôi, chuyện đừng , để con cho, mấy ngày tới con sẽ tìm cơ hội đ-á một cái.

 

Chân tay con nhanh nhẹn hơn ."

 

Bà Triệu:

 

“Cũng ."

 

Trong chuyện ghê tởm khác, chồng nàng dâu nhà họ bao giờ thoái thác trách nhiệm.

 

Trần Thanh Dư:

 

“Được , chuyện cứ quyết định thế , con bệnh viện xem bố con thế nào."

 

Bà Triệu:

 

“???"

 

Trần Thanh Dư:

 

“Con yên tâm, nếu Xa Vĩnh Phong thật sự tìm tới..."

 

Bà Triệu:

 

“Mẹ thấy con cần lo , hôm qua Xa Vĩnh Phong xảy chuyện lớn như , lấy mặt mũi mà khỏi cửa chứ."

 

Nói thì , nhưng Trần Thanh Dư vẫn chút yên tâm, cô :

 

“Con vẫn cứ xem ."

 

Thực bệnh viện là để ôm cây đợi thỏ, chi bằng trực tiếp chằm chằm Xa Vĩnh Phong thì hơn, nhưng ban ngày ban mặt mà theo dõi Xa Vĩnh Phong thì cho lắm.

 

Một khi phát hiện sẽ giải thích nổi, nhưng cô bệnh viện thì khác, đó là bố ruột của cô mà.

 

Trần Thanh Dư:

 

“Dù con cũng việc gì, bệnh viện cho Trần Dịch Quân ghê tởm một chút .

 

Chỉ cần con ở đó, ông sẽ thoải mái.

 

Ông thoải mái thì con thấy sảng khoái ."

 

Bà Triệu:

 

“Thế thì ."

 

:

 

“Vậy con bệnh viện thì cùng con nữa, chẳng nhắm một chậu quân t.ử lan ?

 

Mẹ mua về, tiện thể xem cái gì khác ho ."

 

Trần Thanh Dư gật đầu:

 

“Vâng.

 

Chuyện cũng để tâm một chút."

 

“Được."

 

Trần Thanh Dư mỉm , trong lòng thầm nghĩ chồng chắc cái thứ đó uy lực lớn đến nhường nào .

 

Trần Thanh Dư cũng vội khỏi nhà, mãi đến nửa buổi sáng mới , dù nếu Xa Vĩnh Phong thật thì cũng thể từ sáng sớm tinh mơ .

 

“Tiểu Trần, cô đấy?"

 

Trần Thanh Dư:

 

“Cháu thăm bố cháu, bố cháu vui vẻ cho lắm, trong lòng cháu cứ yên tâm nên xem ."

 

Sử Trân Hương:

 

“Cô đúng là đứa lòng hiếu thảo, , ."

 

Trần Thanh Dư mỉm , kể từ khi nhà cô ăn kiếm tiền, ánh mắt của hàng xóm láng giềng ít đặt lên nhà bọn họ.

 

Chuyện lợi cũng hại.

 

Người bình thường lẽ sẽ thấy phiền phức, nhưng Trần Thanh Dư cảm thấy thực đối với nhà cô mà , lợi nhiều hơn hại.

 

 

Loading...