[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 1069

Cập nhật lúc: 2026-02-20 04:38:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bà Vương:

 

“Các ý gì, các tự tìm đối tượng còn trách con trai , con trai ...

 

á!"

 

Bà Vương đ-ánh bà Hoàng, đ-ánh cho sưng mặt sưng mũi vẫn còn gào thét bảo vệ con trai.

 

Chỉ là đêm hôm khuya khoắt, ai trực tiếp hất cát mặt bà .

 

Bà Vương:

 

“Các cái gì thế."

 

“Bà im miệng , đừng thả b.o.m thối nữa."

 

thế."

 

Đừng lúc trông vẻ là văn minh, quả nhiên con còn xem cảnh sống, khi cuộc sống trở nên hỗn loạn thì cũng chẳng còn thể diện gì nữa.

 

“Chuyện nhà Vương Kiến Quốc ly hôn chẳng liên quan gì đến chúng , nhưng tuyệt đối tìm một thằng đàn ông bậy ở đầu ngõ.

 

Nhà các cần mặt mũi nhưng chúng còn cần, là chuyện gì ."

 

“Chứ còn gì nữa."

 

Mọi nhao nhao lên án, một câu một câu.

 

Xa Vĩnh Phong lén lút quan sát, thấy đều vây quanh tấn công Vương Kiến Quốc, mắt đảo liên hồi, vắt chân lên cổ mà chạy.

 

Lúc chạy thì đợi đến lúc nào nữa!

 

Chạy mau!

 

“Á!"

 

“Mẹ kiếp..."

 

“Thằng ranh đó chạy ..."

 

Mọi theo phản xạ định đuổi theo, Mã Chính Nghĩa:

 

“Đừng đuổi nữa, đuổi về thì gì, mang cái danh tiếng , bớt một chuyện cho rảnh nợ."

 

Ông cũng là vì danh tiếng của đại viện, chạy thì khỏi đôi co.

 

Vương Kiến Quốc:

 

“Không , bắt , các bắt cho !

 

Danh tiếng của mà, chúng thực sự chuyện gì cả."

 

thấy hết , hai mắt rõ mồn một, đừng hòng giấu giếm, dù cũng thấy rõ .

 

Hai còn môi chạm môi nữa.

 

Cậy trời tối ngõ ai là bậy ở đầu ngõ.

 

Thật sự là thể nổi."

 

Trương Hưng Phát chống nạnh, cuối cùng cũng chiếm cái đỉnh cao đạo đức .

 

Trương Hưng Phát:

 

“Anh đừng diễn nữa, bộ hai cái mặt là lỗ thủng chắc?

 

Đây là mắt đấy, thấy rõ mồn một.

 

Hai thật sự quá đáng."

 

Hắn hừ một tiếng:

 

“Anh đúng là một kẻ đạo đức giả thứ thiệt."

 

Mã Kiện đột nhiên :

 

“Trương Hưng Phát, đừng nữa, cứ bám riết tha ngộ nhỡ trả thù thì ."

 

Trương Hưng Phát ngẩn , đó mắng:

 

mới chẳng sợ, là đàn ông mà còn sợ cái ?

 

thể đ-ánh nh-au đấy."

 

Hắn tuyệt đối nhắc đến trận đòn từng nhận năm xưa.

 

Mã Kiện:

 

“Anh là đàn ông thì , nhưng con gái là thiếu nữ mười mấy tuổi, bố già cũng còn trẻ, ngộ nhỡ tìm nhà gây sự thì .

 

Anh nương tay chút , đừng gây chuyện nữa."

 

Mắt Trương Hưng Phát trợn ngược:

 

“Hắn dám!

 

liều mạng với luôn."

 

“Chuyện thể thế , nếu thật sự chuyện gì thì đúng là táng tận lương tâm."

 

“Không đến mức xa như chứ?"

 

“Biết mặt lòng mà."

 

Vương Kiến Quốc:

 

“Các câm miệng hết cho , hạng đó!"

 

Hắn thở hồng hộc, mắt đỏ ngầu, giận dữ :

 

thế nào chăng nữa cũng đến mức chuyện đó!

 

Hơn nữa bảo chuyện thực sự oan, thực sự oan mà!

 

Chỉ là bàn chút chuyện, cẩn thận ngã thôi."

 

Trương Hưng Phát:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-1069.html.]

 

“Quần."

 

Vương Kiến Quốc:

 

“Cái đó cũng cẩn thận, cảm thấy đ-ánh ..."

 

phía đúng là chẳng ai.

 

Trương Hưng Phát:

 

“Quần."

 

Vương Kiến Quốc:

 

chủ yếu là quá mệt, ngã mới..."

 

“Quần."

 

Vương Kiến Quốc sụp đổ, gào lên:

 

“Quần quần quần, im miệng !

 

Á á á!"

 

“Quần!"

 

Vương Kiến Quốc tặng biệt danh mới:

 

“Quần".

 

Vương Quần, , Vương Kiến Quốc mũi như phun lửa, hét lên:

 

“Các cứ vu khống , các cứ đợi đấy!"

 

Hắn mạnh bạo đẩy đám đông , lôi bà già của :

 

“Chúng , nếu họ hiểu lầm thì cứ để họ hiểu lầm , cũng chẳng còn gì để , thanh giả tự thanh."

 

Trần Thanh Dư:

 

“???"

 

Bách khẩu mạc biện, thanh giả tự thanh.

 

Anh tưởng là Như Ý chắc!

 

Trần Thanh Dư lặng lẽ lắc đầu.

 

Ngược Mã Chính Nghĩa vẫn khá bụng, :

 

“Chuyện hôm nay là một sự hiểu lầm, thấy đừng gì thêm nữa, giải tán , giải tán hết .

 

Hiểu lầm.

 

Thực sự là hiểu lầm thôi."

 

Bất kể hiểu lầm , cũng đều là hiểu lầm, nếu danh tiếng sẽ khó lắm, danh tiếng của Vương Kiến Quốc khó quan trọng, nhưng đại viện của bọn họ còn cần danh tiếng.

 

Thanh niên còn tìm đối tượng nữa.

 

Mã Chính Nghĩa:

 

“Mọi đừng tụ tập ở đây nữa, ai về nhà nấy ."

 

Im lặng, đều im lặng.

 

Bà Triệu:

 

“Ông Mã , ông đúng là mà."

 

Mọi nhao nhao gật đầu, đều hiểu tại ông Mã như .

 

Mặc dù ông Mã thích dĩ hòa vi quý, nhưng thực sự .

 

Sự việc kết thúc một cách ch.óng vánh, nhưng sẽ những lời đồn thổi gì đó thì thật khó , đây chuyện bạn bảo .

 

Bà Triệu và Trần Thanh Dư cùng về nhà, vẫn xem đủ kịch .

 

Trần Thanh Dư - cái thể chất bát quái bẩm sinh - còn lén bấu tay bà Triệu một cái, bà Triệu lập tức hiểu ý, đây là nội tình.

 

Bước chân bà nhanh thêm vài phần, nóng lòng về nhà ngay lập tức, bà nhất định chuyện gì xảy .

 

Trần Thanh Dư cùng bà Triệu về nhà, những khác cũng những suy nghĩ riêng.

 

Trung tâm của chủ đề ngày hôm nay là Vương Kiến Quốc, chắc chắn là Vương Kiến Quốc, giữa cái nắng nóng của mùa hè , cầm quạt nan mà hóng hớt, hận thể m.ổ x.ẻ tâm can xem.

 

Nhà họ Viên, Triệu Dung nghiêm túc với Viên Hạo Phong:

 

“Sau ông tránh xa Vương Kiến Quốc và Trương Hưng Phát một chút, đều hạng chính phái."

 

Viên Hạo Phong:

 

."

 

Hắn nghĩ đến việc còn từng cùng Vương Kiến Quốc miền Nam, chỉ thấy tóc gáy dựng ngược cả lên.

 

Lúc Quản Đình Đình cũng chằm chằm Viên Hạo Phong, :

 

“Anh miền Nam với , chắc chuyện gì chứ?"

 

Viên Hạo Phong:

 

“Em bậy cái gì thế, , em còn , thế nào cũng thể trúng đàn ông .

 

Anh đối với em lòng thế nào, em ?

 

Hơn nữa, điên ?

 

Lại chuyện bất chính với ?"

 

Viên Hạo Tuyết bảo vệ trai:

 

“Anh trai em cũng đến mức mù mắt như , chị dâu chị nghĩ nhiều .

 

Hơn nữa em thấy, Vương Kiến Quốc và Xa Vĩnh Phong cái quan hệ đó , đừng quên, chính Vương Kiến Quốc tống em Xa Vĩnh Phong ba tháng đấy, em thấy chính là sự báo thù của Xa Vĩnh Phong, cố tình bôi nhọ danh tiếng của Vương Kiến Quốc thôi."

 

 

Loading...