[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 1055

Cập nhật lúc: 2026-02-20 04:38:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Triệu lão thái:

 

“Mẹ là sợ con qua đó nghi ngờ, nếu để là con giả thần giả quỷ dọa thì .

 

Mẹ cũng con cẩn thận, nhưng mấy ông công an đó ngốc .

 

Một khi con để lộ điểm gì khác thường, để mắt tới thì thiệt thòi lắm.”

 

Triệu lão thái cũng thật lòng.

 

Bà thực tâm nghĩ cho Trần Thanh Dư, dù Trần Thanh Dư cũng là thần tài của nhà bà mà.

 

đối đãi với thần tài thì chu đáo tỉ mỉ, thái độ cung kính, nghĩ những gì cô nghĩ, lo những gì cô lo...

 

Muốn tiền thì đừng giữ mặt mũi.

 

“Mẹ thực sự yên tâm để con qua đó , là để xem cho, sẽ bảo là cho phép con tới, dù danh tiếng của cũng là như thế , hơn nữa với ông là cùng lứa, ông cũng chẳng nắm thóp !

 

Con dù cũng là hàng con cháu.”

 

Trần Thanh Dư:

 

“Mẹ ạ.”

 

Triệu lão thái:

 

“Mẹ nhất, con cứ chờ đấy, việc con cứ yên tâm.”

 

Trần Thanh Dư:

 

“Vậy cũng ạ.”

 

mà mai mới , hôm nay , chiều nay trong viện tận hai cuộc xem mắt cơ, xem náo nhiệt .”

 

Trần Thanh Dư:

 

“Cũng ạ.”

 

“Vậy quyết định thế nhé, mai .

 

Chiều nay chị Phạm sắp xếp cuộc xem mắt cho Thạch Hiểu Vĩ, thể vắng mặt .

 

Lâm Tam Hạnh vì ganh đua nên cũng sắp xếp xem mắt cho Lý Linh Linh chiều nay luôn.

 

Mẹ mặt ở hiện trường mới , con cứ mà xem, chỉ phía Thạch Hiểu Vĩ khó .

 

Còn cả Lý Linh Linh nữa, một lòng một hướng về Viên Hạo Phong, kiểu gì cũng loạn lên cho xem, thể mặt .”

 

Trần Thanh Dư cũng bật dậy, phấn khích:

 

“Ơ, thế thì con cũng mặt.”

 

Cái náo nhiệt , nhất định xem!

 

Ban đầu cô cứ tưởng chỉ mỗi Thạch Hiểu Vĩ xem mắt thôi, ngờ cả Lý Linh Linh nữa, đúng là, nghĩ thôi thấy kích thích .

 

Quả nhiên ăn dưa là bản năng của con mà.

 

Triệu lão thái cũng gật đầu:

 

“Mẹ tin bọn họ đều là hạng thành thật .

 

À đúng .”

 

Bà khựng một chút, :

 

“Còn một việc nữa, lúc con chẳng bảo để ý cây Quân T.ử Lan ?

 

Mẹ tìm một ông cụ chuyên trồng Quân T.ử Lan , nhưng chỗ ông cũng nhiều, chỉ thể mua một chậu thôi, hiểu lắm nhưng phẩm chất ở mức trung bình, lấy con?

 

Nếu còn nữa thì đợi thêm một thời gian.”

 

Trần Thanh Dư:

 

“Lấy ạ.”

 

:

 

“Cứ mua ạ, nếu chỗ ông còn nữa thì chúng lấy tiếp.

 

nếu chỗ khác thì cũng lấy luôn nhé, chúng thể chỉ trông chờ mỗi một chỗ .”

 

“Cái .”

 

Kể từ vụ áo thun văn hóa Lư Sơn, Triệu lão thái chẳng mảy may nghi ngờ lời Trần Thanh Dư nữa, trong mắt bà, đứa con dâu chuyện khác thì , nhưng vận tài lộc thì đúng là khai sáng .

 

Chẳng ai sánh bằng , cô kiếm tiền là chắc chắn kiếm tiền.

 

“Thành, con cứ yên tâm , đều đang để mắt tới cả đấy.”

 

Đừng là chỉ hai họ nôn nóng xem náo nhiệt, thực những nhà khác trong viện cũng thôi, mặc dù dạo đều Triệu lão thái cho tức phát điên phát rồ, nhưng cái trò náo nhiệt nhà thì thể thiếu .

 

Cái viện ai mà chẳng cơ chứ, chiều nay cuộc xem mắt , cả hai cái “món hàng" đó đều nơi chốn mà.

 

Ngược thì hai đến xem mắt đúng là hai kẻ xui xẻo nhỏ, xem mắt mà gặp hạng như .

 

Không ít thấy ngứa mắt, định bụng sẽ nhảy gây chuyện đây.

 

Còn những kẻ định đục nước b-éo cò loạn nữa.

 

“Thím ơi, thím nhà ?”

 

Triệu lão thái:

 

“Có, ai đấy?

 

Tiểu Quang ?

 

Sao cháu tới đây?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-1055.html.]

 

Thạch Hiểu Quang nhỏ:

 

“Thím ơi, bọn cháu ở trong viện lập một cái kèo, đặt cược tình hình xem mắt chiều nay, là thất bại t.h.ả.m hại tập, là thành một đôi, là cả hai đôi đều thành.

 

Nhà thím tham gia ạ?”

 

Triệu lão thái:

 

“Hả?

 

Thế đặt cược bao nhiêu tiền?”

 

Thạch Hiểu Quang xua tay:

 

“Không chơi tiền , chơi tiền chẳng là đ-ánh bạc ?

 

Bọn cháu cái đó, để báo cáo lên thì mà xong đời ?

 

Bọn cháu cược bằng việc quét dọn vệ sinh, ai thua thì quét dọn đại tạp viện cho thắng.

 

Viện chẳng chia theo từng nhà luân phiên quét dọn ?

 

Cứ cược cái đó .”

 

Triệu lão thái:

 

“Được đấy!”

 

Bà bắt đầu thấy hứng thú, :

 

“Mẹ thấy cái đấy.”

 

Bà cảm thán:

 

“Ý tưởng của ai thế nhỉ?”

 

Thạch Hiểu Quang hì hì:

 

“Ý tưởng của cháu và Tiểu Đào ạ, đều thấy .”

 

Trần Thanh Dư tò mò hỏi:

 

“Thế thường đặt cược phương án nào nhiều nhất?”

 

Thạch Hiểu Quang hì hì:

 

“Đặt thất bại tập là nhiều nhất ạ.”

 

Cậu bổ sung:

 

hai phương án cũng đặt, dù xem mắt với Lý Linh Linh cũng khá , chị lời , chừng thành.

 

Anh trai cháu mặc dù quan hệ với cháu , nhưng xem mắt là một cô gái ở hợp tác xã mua bán, công việc cũng khá .

 

Biết cháu đồng ý, dù hai đối tượng xem mắt đều , chỉ vì xuống nông thôn nên mới lỡ dở tìm đối tượng thôi.

 

Nếu thì chẳng đến lượt họ xem mắt .

 

Cho nên cũng cảm thấy là thể thành.”

 

Triệu lão thái và Trần Thanh Dư nhất thời đ-âm do dự.

 

Ái chà, cái chọn thế nào bây giờ!

 

Mặc dù cảm thấy lẽ đều thành, nhưng cũng thể bất ngờ xảy , cái liên quan đến việc lao động mà.

 

Mặc dù đến lượt nhà họ quét dọn viện đều là hai đứa trẻ , nhưng việc đặt cược cũng thận trọng nha.

 

“Cháu qua điều kiện của đằng trai xem nào.”

 

“Làm bốc xếp ở trạm vận tải hàng hóa, nhưng là công nhân chính thức, điều tuổi lớn một chút, năm nay ba mươi , xuống nông thôn về mới nhận chức, tuổi lớn cũng là bình thường thôi.

 

Nghe cũng khá .”

 

“Thế còn đằng gái xem mắt với trai cháu thì ?”

 

“Cô đó hai mươi bảy tuổi, lớn hơn cháu một chút, cũng là xuống nông thôn về nhận chức, nhưng là công nhân chính thức, hợp tác xã mua bán đúng là một đơn vị đấy.”

 

Thạch Hiểu Quang:

 

“Chọn thế nào ạ?”

 

Trần Thanh Dư chớp chớp đôi mắt to, chân thành hỏi:

 

“Thế... nếu trai cháu và Lý Linh Linh xem mắt đều thành, mà hai khách đến xem mắt mắt thì tính là phương án nào?”

 

Trần Thanh Dư gãi đầu:

 

“Chị thấy điều kiện của hai họ ngược khá là xứng đôi đấy, hơn nữa đều là chiều nay cùng tới viện xem mắt, liệu họ thể trúng nhỉ.”

 

Thạch Hiểu Quang:

 

“...”

 

Triệu lão thái:

 

“...”

 

Mọi đưa mắt .

 

Thạch Hiểu Quang:

 

“Không, thể nào chứ?”

 

Nói xong, cũng bắt đầu gãi đầu, vò đến mức tóc rối như tổ gà, :

 

“Chị đừng nha, cái , cái thực sự khả năng đấy ạ!”

 

 

Loading...