Trần Thanh Dư vội vàng xua tay:
“Đừng chụp cháu, đừng chụp cháu mà, cháu gì mà chụp, nếu cô chụp ảnh thì cứ chụp cảnh, chụp ạ.
Không khí náo nhiệt thế , bao nhiêu."
“Á!
Chúng còn lên báo cơ ?"
“Trời đất ơi, chỉ mua cái áo văn hóa thôi mà, còn kịp sửa soạn gì cả, thế bộ váy ."
“Chao ôi, sáng nay gội đầu."
“Giày còn dính bùn đây ..."
Mọi bỗng chốc cuống quýt cả lên, nhưng mong lên báo vẫn cực kỳ mãnh liệt.
Từng một háo hức sang, Trương Diệp T.ử nghĩ bụng cũng đúng, cô bảo:
“Vậy .
Mọi cứ bình thường mua đồ , cần quá gượng ép ..."
“Để sửa sang chút."
“Tóc vuốt tí..."
“Á á á, sắp lên báo ."
Mọi xôn xao bàn tán, Trần Thanh Dư thì thu tít tận góc trong cùng của sạp hàng, dù cũng chụp tới cô.
— Tách!
Trương Diệp T.ử dẫn theo thực tập sinh hăm hở về, cảm thấy thu hoạch ngày hôm nay thật sự khá.
Việc ăn bên phía Trần Thanh Dư càng hơn nữa.
Dù báo lên, nhưng bắt đầu khấm khá hơn .
Phía Trương Diệp T.ử hành động cũng nhanh, sáng hôm mặt báo một bức ảnh trông cực kỳ náo nhiệt, tiêu đề là:
“Hưởng ứng lời kêu gọi của quốc gia, bắt nhịp sức nóng phim Lư Sơn Luyến — Áo văn hóa Lư Sơn Luyến bán chạy như tôm tươi".
Nhà Trần Thanh Dư đặt báo, hộp thư ở cổng lớn mỗi ngày đều đầy ắp.
Bà đại Triệu sáng sớm tinh mơ ngoài lấy báo và sữa tươi của ngày hôm nay , nhà bà đặt đồ nhiều nhất, nào báo, nào tạp chí, nào sữa, là nhà duy nhất trong đại viện treo hẳn hai cái hộp.
Hôm nay bà đại Triệu tìm thẳng đến tờ báo Đời Sống.
Bà mới chỉ học qua lớp xóa mù chữ, chữ nghĩa nhiều, nhưng cũng mù chữ, phần lớn nội dung đều hiểu đại khái .
“Lên báo , lên báo , quả nhiên lên báo ."
Bà đại Triệu hớt hải chạy nhà, mừng rỡ :
“Con dâu ơi, bài phỏng vấn hôm qua của con thực sự lên báo ."
Trần Thanh Dư:
“Họ việc cũng nhanh thật."
“Chứ lị!"
Trần Thanh Dư cầm tờ báo xem một lát, Trương Diệp T.ử vẫn là giữ lời, những gì đưa lên là tuyệt đối , nhưng những thứ khác cần đều đầy đủ cả.
Nào là “Người tuy nhưng tim đến, áo mặc lên ", thì “Tình cảm thuần khiết..."
Tóm là cái gì cần cũng cả, nội dung cũng nhấn mạnh giá cả hợp lý, hề hét giá trời, ngược gần gũi với đời sống dân.
Trần Thanh Dư xem xong, hít một thật sâu, bảo:
“Mẹ chồng ơi."
Bà đại Triệu:
“Hả?"
Sao tự nhiên trang trọng thế ?
Trần Thanh Dư:
“Hàng ngày hôm nay, lấy nhiều thêm một chút , chắc chắn sẽ dễ bán hơn nữa đấy."
Bà đại Triệu:
“Hả?
Ồ ồ, , con bảo xem báo xong sẽ thêm nhiều đến ?"
Trần Thanh Dư gật đầu:
“Chắc chắn ạ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-1045.html.]
Bà đại Triệu:
“Trời đất ơi, thế chúng sắp kiếm mớ to ?"
Trần Thanh Dư gật đầu:
“Chắc chắn ."
Cả cái đại viện chỉ mỗi nhà Trần Thanh Dư là đặt báo, tuy trong viện cũng vài tự xưng là trí thức, nhưng họ đều thể xem báo ở cơ quan nên cần tự đặt.
Thế nên khi tin thì là lúc xế chiều .
Lúc đó con Trần Thanh Dư vẫn bán hàng về.
Cả đại viện vì tin tức mà sôi sục hẳn lên.
“Cái gì?
Cô góa phụ nhỏ lên báo á?
Còn thiên lý gì nữa ?"
Bà đại Hoàng phục.
“Thật giả thế, khi nào nhầm ."
“ đấy.
Nhà cô dựa cái gì mà lên báo chứ."
Đều là cùng một viện, cái sự chênh lệch thực sự khiến khó chịu.
“Là nhà cô mà, , chủ sạp họ Trần , đây chẳng là Tiểu Trần nhà ?
Bán áo văn hóa Lư Sơn Luyến.
Ngoài cô còn ai đây nữa!
Cái cô vợ trẻ mồm mép cũng kín thật đấy.
Về nhà chẳng thấy năng gì cả."
“Chậc chậc chậc, hưởng ứng lời kêu gọi của quốc gia, thật là vẽ chuyện, rõ ràng là vì kiếm tiền."
“Hầy, bà cái kiểu gì thế, kiếm tiền thì gì đúng?"
“Thật ngờ đấy, nhà cô thế mà phất lên ..."
“Có gì mà ngờ, bày sạp vốn dĩ kiếm tiền mà, bà mấy nhà hộ cá thể trong viện xem, chẳng ngày càng khấm khá hơn ?"
“Ấy đúng , Viên Hạo Phong vẫn về ?"
“Vẫn thấy !"
Giữa lúc bàn tán xôn xao, việc ăn của Trần Thanh Dư càng như diều gặp gió, đừng báo Đời Sống báo lớn gì, nhưng cũng ít xem, chuyện đời thường của dân chúng, cho dù là mấy tin lông gà vỏ tỏi thì vẫn nhiều thích .
Có những tờ báo nội dung phần “vĩ mô", nhưng dân thường chẳng quan tâm mấy, ngược loại báo đời sống thế mới hợp với .
Nên dù báo Đời Sống tin tức gì to tát nhưng ở địa phương vẫn bán chạy.
Một là nhờ tờ báo trợ lực, hai là lẽ những lời Trần Thanh Dư hôm đó cũng truyền ngoài ít nhiều.
Dù cũng đông như thế mà.
Tóm , mấy ngày nay đến chỗ cô còn đông hơn nữa.
Trần Thanh Dư dọn hàng về mà nổi, ngày nào cũng từ sớm tinh mơ, đến chín giờ tối mới về nhà.
để đảm bảo an , mỗi chiều tối bà đại Triệu đều dọn sạp của qua chỗ cô, hai con cùng bán tiếp.
Thoắt cái sang đến tháng bảy, thời tiết càng thêm oi bức.
Mẹ con Trần Thanh Dư bán hơn một tháng, chỉ còn tới một phần ba hàng.
Bảo là một phần ba chứ thực tế chắc chắn là còn nhiều đến thế .
Và theo việc sạp hàng của họ lên báo, từ trung hạ tuần tháng sáu đến giờ, đến mỗi ngày một đông hơn.
Ước chừng thêm mười ngày nửa tháng nữa là chắc chắn thể bán sạch bách .
Bà đại Triệu mỗi ngày bận đến tối mắt tối mũi, chẳng còn tâm trí mà tính toán chuyện tiền nong nữa.
Về đến nhà là lăn ngủ, nhưng con vẫn cứ vui phơi phới.
Kiếm tiền mà, mơ cũng thể tỉnh.
Dù tiền của bà, bà cũng là thuê cho con dâu Trần Thanh Dư thôi, nhưng chỉ cần Trần Thanh Dư phụng dưỡng bà lúc tuổi già thì bà chút việc chẳng là quá nên ?
Bà hề chịu thiệt .
Bà đại Triệu:
“Thanh Dư , đợt bán hết , con còn định nhập hàng nữa ?"