“Trương Diệp T.ử tiến lên phía , một cái, chà~ cô gái thật xinh .”
Chẳng kém cạnh gì nữ chính trong phim cả.
“Chào cô, là phóng viên báo Đời Sống, tên Trương Diệp Tử."
Trần Thanh Dư khá ngạc nhiên, nhưng thấy hai mang theo máy phim gì thì cũng yên tâm.
Cô mỉm nhẹ nhàng :
“Chào cô, họ Trần, cô cứ gọi là Tiểu Trần là ."
“Tiểu Trần đúng , thấy sạp của cô bán áo văn hóa ?
Sao cô nghĩ chuyện bán cái ?
Lại còn nghĩ việc gắn nó với 'Lư Sơn Luyến' nữa?"
Trần Thanh Dư mỉm bẽn lẽn, lộ vẻ mặt ngây thơ:
“Thực cũng rành lắm, lúc Dương Thành nhập hàng, bên chợ đầu mối giới thiệu cho, tuy lúc đó phim chiếu nhưng tin tức đưa nhiều lắm.
Ai cũng nghĩ bộ phim chắc chắn sẽ , nhất định sẽ hot, nên mới áo văn hóa.
nghĩ bụng cũng đúng, dù liên quan đến phim thì bản cái áo giá cả cũng hợp lý mà, kể bộ phim cũng thấy chắc chắn sẽ , nên do dự mà nhập hàng luôn.
Thực cũng là tình cờ thôi."
“Hóa là , thế cô nghề gì?
Hiện nay dù chính sách khuyến khích phát triển nhưng nhiều vẫn cảm thấy hộ cá thể chút mất mặt, cô nghĩ ?"
Trần Thanh Dư:
“ thấy mất mặt, dựa lao động để kiếm tiền gì là mất mặt chứ?
Hơn nữa còn hưởng ứng chính sách nữa.
Trước đây vốn là bà nội trợ, dù là nội trợ nhưng cũng báo đài, chính sách cải cách mở cửa khác biệt nên cũng thử một phen.
Thứ nhất là phụ giúp gia đình, thứ hai là xem .
Phụ nữ cũng gánh vác nửa bầu trời mà!
Hiện giờ thế là ."
“Nói đúng lắm, đàn ông thì phụ nữ chúng cũng .
Như cái sạp của cô khá, thấy ăn cũng ."
Trần Thanh Dư tươi rạng rỡ thêm vài phần, :
“Mọi đều thích xem 'Lư Sơn Luyến' mà, tình cảm thuần khiết , diễn viên tuấn tú xinh , còn phong cảnh núi non hùng vĩ, thật nhé, xem phim xong mà Lư Sơn xem thử quá."
Lời của cô trúng tim đen của bao nhiêu , lũ lượt tán thành:
“ thế, cũng , chao ôi, bao giờ mới xem một chuyến."
“Đi xa một chuyến tiện, nếu thì ai mà chẳng , còn xem cái hồ nước đó nữa."
“Bà im , bà đang nghĩ cái gì đấy, bà là xem hồ nước thật hả?"
“Ha ha ha."...
Trần Thanh Dư giọng trong trẻo:
“Lư Sơn xa xôi như , vả chẳng lý do gì, giấy giới thiệu cũng khó xin, nên một chuyến thật sự tiện chút nào.
Thế nên mới mặc áo văn hóa lên , dù nữa, cũng là để tự an ủi bản thôi.
Người tuy đến Lư Sơn, nhưng tim đến , còn đang mặc áo văn hóa Lư Sơn đây ."
“Câu cô thật đấy."
Trương Diệp T.ử quan sát Trần Thanh Dư, cô gái chỉ xinh mà còn khéo ăn .
Đừng vẻ ngoài vẻ bẽn lẽn ngây thơ, nhưng mở miệng là thể cảm nhận cô là một cô gái đơn thuần tâm kế.
Cái kiểu chuyện cực kỳ lợi cho việc bán hàng của cô.
Nữ phóng viên khẽ nhướng mày, nhưng trong lòng cũng mừng thầm, phỏng vấn sợ nhất là gặp căng thẳng ăn vụng về.
Kiểu là nhất.
Nói năng đấy, còn giỏi hơn cả phóng viên bọn họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-1043.html.]
Cô mỉm hỏi:
“Thế áo văn hóa cô bán thế nào?"
Trần Thanh Dư:
“Mười tệ, đều là mười tệ cả, cô xem, thực bằng giá với ở bách hóa, còn cần phiếu, nên mới đến đông.
Mọi thể cảm nhận tâm tình của phim, tiết kiệm phiếu để mua một cái áo, chẳng là .
Tuy là bày sạp nhưng bản cũng là dân thường, chẳng bao giờ hét giá trời .
Hơn nữa phim như , hét giá cao quá thì chút nào.
Nên giá cả của đều thực tế."
“Giá đúng là đắt..."
Trương Diệp T.ử cũng rút tiền mua một chiếc .
Những xung quanh cũng phụ họa:
“ thế, giá của cô cao, thấy hợp lý."
“ là mua cho con trai, lấy cỡ lớn nhất của nam.
Cái mà cửa hàng bách hóa mua một chiếc tương tự, phiếu tốn ít , cái cần phiếu, cũng phân cỡ lớn nhỏ, như nhà cao to thì mặc cái quá hợp.
còn mua hai chiếc đây , cho con trai đổi, cái lỗ."
Phải rằng mua quần áo ở cửa hàng thì cần phiếu vải, mà phiếu vải dựa theo kích cỡ quần áo, nên ở đây vẫn là hời hơn.
Trương Diệp Tử:
“ , cái cỡ lớn quả thật tiện, cô lấy cho hai chiếc, mua cho bố ."
Trần Thanh Dư:
“Dạ ạ."
Trần Thanh Dư híp mắt, dịu dàng :
“Thực vẫn là nhờ chính sách bây giờ , chứ nếu là dám tùy tiện bày hàng, giờ thì khác , dù công việc chính thức nhưng vẫn thể phụ giúp gia đình, cảm thấy con tự tin hẳn lên."
Cô cứ ba câu rời chính sách, nhảm, đây chính là đang tạo cho một cái bảo hiểm.
Dù thì bây giờ thị trường vẫn mở cửa.
Tuy phạm pháp nhưng lúc lỏng lúc c.h.ặ.t, nhỡ vài năm nữa đợt trấn áp gắt gao, thực sự cứ cải cách mở cửa là thể hăng hái ngay , đến cuối những năm tám mươi mới thực sự mở cửa .
Lúc vẫn nên thận trọng, âm thầm kiếm tiền!
Âm thầm thôi!
Loại kinh doanh cứ im lặng mà phát tài, thiệt .
Trần Thanh Dư nhạt:
“ thể kiếm tiền phụ giúp gia đình là , còn thể thỏa mãn chút tâm nguyện Lư Sơn của nữa.
Chao ôi, thực sự đến Lư Sơn xem một chuyến mà."
Cô trông thật duyên dáng và xinh xắn.
Đám xem cũng bật , từng một gật đầu tán thành.
“Chẳng ?
Người thì mặc cái áo cũng thấy vui."
“Ấy, mấy hôm họ hàng từ quê lên thấy mặc cái , cứ tưởng Lư Sơn đấy, chao ôi là ngưỡng mộ."
“Bà bốc phét ."
“ gì , gọi là bốc phét ..."
“Nói cũng , vẫn cứ là ở thành Tứ Cửu, là ở thủ đô mới .
Em họ ở Phụng Thiên, chúng thường xuyên thư cho , mua áo văn hóa chẳng khoe với nó một chút , đoán xem?
Bên đó họ loại ."
“Câu đúng đấy, họ hàng nhà ở Thiên Tân cũng bảo bên đó bán, thế là lập tức nhờ mua hộ đây."