[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 1024
Cập nhật lúc: 2026-02-20 04:20:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mà cùng lúc đó, công an cũng đang hành động...”
Chương 160 Ké nhiệt kiếm tiền
Đêm khuya thanh vắng.
Một tiếng “cạch" mở cửa vang lên, một đàn ông lớn tuổi rón rén từ trong phòng bước , ông quanh quất bốn phía, xác nhận ai mới lặng lẽ đến một cửa sổ, phát âm thanh:
“Meo meo meo~"
Trong phòng nhanh ch.óng truyền một tiếng động nhỏ, đàn ông nhận thấy sự phản hồi liền lẳng lặng về phía cái kho nhỏ trong sân, nhanh đó một phụ nữ trung niên cũng lắc lư cái eo nhanh ch.óng , quần áo lập tức bay tứ tung.
Tối đen như mực, cả hai đều phát hiện một cây sào tre khều quần áo của họ, càng một cây gậy gỗ cài c.h.ặ.t cửa .
Trần Thanh Dư đem đống quần áo rải r-ác vứt bừa bãi cửa, lúc mới cầm cái chậu đ-ập mạnh:
“Bắt gian đây!"
Cô “hi hi ha ha" gõ cửa dồn dập trong sân xong chạy ngoài, ngoài hẻm gõ “boong boong":
“Bắt gian đây!"
Cô chạy suốt dọc đường, đ-ánh động bộ đại viện khu vực , đó mới cầm cái chậu leo lên tường, nhanh ch.óng nấp mái nhà.
Động tĩnh lớn như , nhanh ch.óng chạy liền thấy quần áo vứt đầy đất, đại viện của họ xôn xao như , xung quanh cũng đều tụ tập tới.
Hai nhân vật chính nhanh ch.óng lôi , hiện trường lập tức hỗn loạn thành một đoàn...
Trần Thanh Dư màn kịch , lòng đầy thỏa mãn.
Đêm qua, chú thứ năm bụng của cô bắt quả tang tại trận, ước chừng cũng tù vài năm.
Tuy nhiên chuyện thể trách Trần Thanh Dư , ông trộm cắp tài sản nhà nước, cô tố giác thì gì sai.
Đêm nay chuyện náo nhiệt mới, bác cả bụng của cô bắt gian tại trận, Trần Thanh Dư cũng sợ một cái đại viện sẽ bưng bít chuyện , dù đại viện nào cũng giống đại viện của cô, chỉ thích đấu đ-á nội bộ, cái mồm thì như cạp quần bông nút thắt.
Không ít đại viện vẫn giỏi bưng bít chuyện .
Cho nên Trần Thanh Dư dứt khoát đ-ánh động hết cả khu vực xung quanh, quả nhiên hiện trường loạn cào cào.
Bây giờ là mấy chục năm nhà ai nhà nấy, bây giờ là thời đại tập thể, họ xảy chuyện lớn như , tập thể chắc chắn quản.
Tác phong cá nhân, nếu ầm lên thì thôi.
ầm lên thì với tư cách là nhà máy chắc chắn sẽ xử lý.
Nhìn lão già xem, bét nhất cũng là đuổi việc, Trần Thanh Dư thể vui cho ?
Dẹp xong hai , Trần Thanh Dư chỉ còn một cô út, , còn cái thứ Trần Dịch Quân nữa.
Trần Thanh Dư lặng lẽ rời , cô nhanh ch.óng về nhà, ngày mai còn xuất phát Dương Thành nữa.
Trần Thanh Dư ngày qua ngày, cuộc sống đó thực sự sôi động, ngày nào cũng bận rộn, thật sự lúc nào rảnh rỗi.
Bởi vì bác cả cũng xử lý nên tâm trạng Trần Thanh Dư , ngủ một giấc thật ngon, ngày hôm xuất phát với tinh thần vô cùng sảng khoái.
Nói cũng , ngoài ai cùng Trần Thanh Dư nữa.
Hừ, đủ để họ nếm mùi đau khổ .
Vương Kiến Quốc thì ăn nhưng trong tay vốn liếng.
Viên Hạo Phong thì hàng bán hết, hơn nữa Viên Hạo Phong tự cho rằng tìm đường nước bước nên cần Trần Thanh Dư dẫn đường nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-1024.html.]
Trần Thanh Dư một nữa bước lên chuyến tàu Dương Thành, vẫn là giữa đường chuyển xe, nhưng rõ ràng là vất vả hơn nhiều.
Điều vì bạn đồng hành, mà là vì... trời nóng .
Hiện tại là giữa tháng năm, vùng kinh kỳ bắt đầu ấm lên, huống hồ là miền Nam, càng càng thấy nóng, tàu một mùi khó ngửi, mùi mồ hôi, mùi chân thối, cả mấy cái mùi chua chua loét loét...
Đừng đến khác, chính Trần Thanh Dư cũng cảm thấy nhễ nhại mồ hôi.
Suốt cả quãng đường, khi đến Dương Thành, Trần Thanh Dư cảm thấy sắp bốc mùi .
Nghe năm nay nóng hơn năm khá nhiều, Trần Thanh Dư xuống tàu cảm nhận nóng hầm hập thổi tới, , mới giữa tháng năm mà nóng thế .
Cô lau mồ hôi, thẳng đến nhà khách.
Dù cầu kỳ nhưng lúc cũng chịu nổi bản nữa.
Ga tàu vẫn náo nhiệt như , , là còn náo nhiệt hơn .
Trước ga vẫn ít chèo kéo khách, đó vì vụ của Vương Kiến Quốc mà công an hai nơi từng phối hợp hành động một , chuyện đó cũng lâu, mới một tháng, mấy cái kiểu l.ừ.a đ.ả.o, dàn cảnh bắt gian, ăn bất chính còn .
Nhìn quanh mấy cái nhà trọ đen chèo kéo khách, Trần Thanh Dư thấy cái đúng là như hẹ , hết lớp đến lớp khác.
Tuy nhiên cô hứng thú với nhà trọ nhỏ, tuy thái độ phục vụ của nhà khách bình thường, giá cả cũng đắt một chút nhưng là chỗ của nhà nước, vững chãi mà.
Trần Thanh Dư vẫn đến cái nhà khách cô ở, thực ngoài nên lúc nào cũng ở cùng một chỗ, dễ nắm quy luật, nhưng Trần Thanh Dư cô chỉ chạy mấy chuyến thế thôi thì cả.
Cô nhanh ch.óng thủ tục nhận phòng, tắm rửa một trận tơi bời khói lửa, lúc mới thấy sạch sẽ sảng khoái hẳn lên.
Trần Thanh Dư định tìm một xưởng may để đặt , giữa chừng sẽ mất thời gian nên cô cũng nghỉ ngơi, thẳng đến nơi cần đến.
Nói cũng , vì thời tiết ấm lên nên ngoài nhiều hơn là vì tư tưởng của đang dần đổi mà khi đến chợ sỉ, cô liền cảm thấy đông hơn hẳn.
Rất nhiều vác bao tải nam nam nữ nữ len lỏi trong chợ.
Đủ loại giọng địa phương ồn ào, Trần Thanh Dư thẳng đến cửa hàng cô lấy quần jeans.
Cái cô bảo thủ, mà là vì từng hợp tác vui vẻ, giá cả hợp lý thì cần thiết tìm bán mới, nếu thực sự hợp nữa thì hãy tính chuyện khác.
Giờ chuyện đó vẫn còn quá sớm.
Trần Thanh Dư:
“Chị Lý."
Cô bước cửa, hôm nay trong cửa hàng vẫn mấy đang lấy hàng.
Chị Lý đang bận rộn, thấy động tĩnh liền đầu :
“Ây da, Tiểu Trần đến , mau , trời nóng quá để chị rót cho em chén nước."
Trần Thanh Dư:
“Không cần cần ạ."
Cô ở bên ngoài bao giờ uống nước qua tay khác, cũng bao giờ ăn đồ khác đưa cho.
Đừng hỏi tại , hỏi thì chính là thận trọng.
Chị Lý cũng ấn tượng sâu sắc với Trần Thanh Dư, cô lấy hàng nhiều mà, đây là khách hàng lớn.
Chị Lý một cái:
“Chị ở đây nước ngọt, ướp lạnh đấy, mát lắm."
Chị cũng là thường xuyên buôn bán, tự nhiên lập tức hiểu ý của Trần Thanh Dư, trực tiếp đưa cho chai nước ngọt đóng chai.