[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 1005
Cập nhật lúc: 2026-02-20 04:19:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Anh :
“Chúng là thanh niên tri thức xuống nông thôn, suýt chút nữa thì trong thôn hố cho một vố.
Giờ lên tàu , chắc chắn sợ bọn họ nữa, c.h.ử.i vài câu cho hả giận."
“ cũng là thanh niên tri thức xuống nông thôn đây, các ở thôn nào?"
“ ở..."
Mấy bắt đầu trò chuyện.
Đừng cuối năm 76, đầu năm 77 bắt đầu thanh niên tri thức về thành phố, nhưng lúc đó là thi đỗ đại học.
Đa vẫn , thực sự bắt đầu lục tục trở về quê hương là từ nửa cuối năm ngoái.
Hiện tại vẫn đang là cao điểm thanh niên tri thức về thành phố với quy mô lớn.
Giống như những xung quanh họ đều như , Trần Nhị Đệ suýt trong thôn hố, khỏi kể lể chuyện của bản .
Cũng nơi đều , mà là thời buổi sự khác biệt giữa thành thị và nông thôn quá lớn, thói quen sinh hoạt thuận mắt.
Người trong thôn cảm thấy thanh niên tri thức là lũ yếu đuối, kiêu kỳ, việc chẳng mà còn vẻ, chia lương thực của họ mà còn coi thường .
Người thành phố thấy dân làng bài ngoại, khắc nghiệt, giữ vệ sinh, đối xử phân biệt và còn bắt nạt họ.
Tóm , cách sống khác biệt, đôi bên đều ưa .
“Hai là đối tượng ?"
“Không , đây là chị ."
“Hai cùng họ..."
“ , chúng là chị em cùng khác cha."
“Ồ ồ ồ.
Ngại quá~"
“Không ."
Mọi tán gẫu với , những lời phàn nàn về việc xuống nông thôn là thiếu .
Tuy nhiên, vì xung quanh là thanh niên tri thức, hai chị em rốt cuộc cũng cảm thấy yên tâm hơn nhiều.
Vợ chồng Dư Mỹ Quyên bắt đầu bộ về, trong lòng thầm tính toán tiền Trần Thanh Dư đưa cho họ, về nhà liệu trả một ít .
Theo như là thừa thiếu bù , chắc chắn trả một ít.
Thế nhưng, cô nỡ a!
Tiền tay , thật sự nỡ trả.
Hơn nữa chuyến bọn họ chịu khổ thật mà!
Nếu , về nhà giả nghèo giả khổ xem ?
Dư Mỹ Quyên bắt đầu suy tính.
Cô đang mưu tính cách bán t.h.ả.m, thì đầu Trần Thanh Dư đang dẫn bà nội Triệu dạo phố.
, dẫn bà nội Triệu .
Tiểu Giai và Tiểu Viên học , Trần Thanh Dư chỉ thể cùng chồng.
Phải rằng, dạo phố với bà già thì chẳng gì thú vị cả.
ai bảo bọn họ hứa sẽ mua cho bà nội Triệu một sợi dây chuyền vàng cơ chứ.
Bà cụ luôn giúp đỡ bán hàng, việc lớn việc nhỏ trong nhà đều quán xuyến, Trần Thanh Dư cảm thấy tiền bỏ là xứng đáng.
Mọi đều nghĩ cuộc sống của Trần Thanh Dư khổ cực, nhưng thực tế việc nhiều hơn trong nhà là bà nội Triệu, ngày tháng của Trần Thanh Dư dễ chịu lắm, điều chuyện cũng chẳng cần rêu rao cho thiên hạ .
Trần Thanh Dư là hiểu đạo lý qua .
Bà nội Triệu “ điều", cô tự nhiên cũng sẽ khắt khe với bà.
Bà nội Triệu vẫn chút do dự:
“Con dâu , chúng thật sự mua dây chuyền vàng ?"
Trần Thanh Dư nhướng mày:
“Bà tưởng lừa bà chắc?
loại đó chứ?"
Bà nội Triệu:
“Không , , nhưng mà chỉ là...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-1005.html.]
ôi ơi, con xem một bà già như tài đức gì cơ chứ."
Trần Thanh Dư:
“Bà chăm sóc cho gia đình , thì còn quý hơn bất cứ thứ gì."
Mắt bà nội Triệu trợn tròn, :
“Đó là điều tất nhiên, cái con cứ yên tâm, chắc chắn sẽ .
Cũng thể với những lợi ích con cho ."
Có tiền mua tiên cũng , ồ , tiền thì ma cũng đẩy cối xay!
Bà nội Triệu dù cũng tràn đầy hăng hái.
Từ khi nghỉ hưu, Trần Thanh Dư lấy tiền sinh hoạt phí của bà nữa.
Trần Thanh Dư , chính là nguyên tắc.
Trước đây khi bày sạp kiếm nhiều tiền như , nhưng mỗi tháng phần sinh hoạt phí nộp vẫn nộp đầy đủ, bà nội Triệu dám phản kháng nửa lời.
giờ bà nghỉ hưu, tiền đó là của riêng bà.
Trước đây mỗi tháng mới để dành vài đồng, bây giờ mỗi tháng để dành hơn ba mươi đồng.
Tiền lương hưu thực sự tiêu một xu nào.
Mọi chi tiêu trong nhà đều do Trần Thanh Dư chi trả, cho nên bà nội Triệu càng dám loạn, chỉ sợ Trần Thanh Dư chi tiền nữa, mà quen sống sung sướng , ngày xưa đây!
Thực những năm qua bà cứ thấy tiền của Trần Thanh Dư gì đó đúng, bà chỉ chia vài trăm đồng, mà tiêu mãi hết.
Phá án , là ông bà ngoại của cô để tiền tiết kiệm cho cô.
Vừa tiền tiết kiệm kiếm tiền, bà nội Triệu rõ Trần Thanh Dư tiền.
đừng Trần Thanh Dư tiền mà lầm, bà dám đòi hỏi nhiều cũng dám tham ô tiền sinh hoạt phí.
Trời đất ơi, cô còn dám tay với cả cha ruột, bà thì tính là cái thá gì.
Càng cần đến việc đây bà đối xử với Trần Thanh Dư cũng chẳng gì, tuy đó cũng ăn đòn , nhưng khó bảo đảm Trần Thanh Dư sẽ thù dai, tìm dịp tính sổ .
Vì bà đặc biệt ngoan ngoãn.
“Vậy mua dây chuyền vàng, mua cái sợi mảnh một chút là , loại to quá đắt lắm, một cái là , cần mua loại quá ."
Xem xem, xem bà điều kìa.
Trần Thanh Dư liếc bà nội Triệu một cái, :
“Cứ xem kiểu dáng , mảnh quá cũng dễ đứt."
Xem xem, xem cô chu đáo kìa.
Hiểu ?
Phải việc cho !
Mỗi đều tâm tư riêng, và cũng nắm bắt chuẩn xác ý tứ của đối phương.
Nói cũng , cửa hàng bách hóa thực tế bán trang sức vàng.
Ít nhất là hiện tại vẫn , cho nên Trần Thanh Dư và bà nội Triệu đến cửa hàng Hữu Nghị.
Cửa hàng Hữu Nghị và cửa hàng Hoa Kiều phần giống , nhưng cũng chút khác biệt.
đều là dùng chứng chỉ ngoại hối để mua đồ, cái đó thì đừng hòng trong mua gì.
Hai đổi thêm một ít, tìm Tiểu Đào, chỗ Tiểu Đào , chứng chỉ ngoại hối loại cũng quá nhiều, bọn họ đổi nhiều , thực sự còn nữa.
Trần Thanh Dư vẫn chút đầu óc, ờ, thực cũng hẳn là đầu óc, mà là qua một tiểu thuyết niên đại.
Cho nên chút kinh nghiệm.
Bạn xem, bảo là sách nhiều , cho dù là sách giải trí, ai dám bảo là vô dụng?
Trần Thanh Dư dù cũng áp dụng .
Cô chỉ huy bà nội Triệu đến cửa khách sạn, chuyên tìm loại cao cấp, loại thể tiếp đón khách nước ngoài .
Tất nhiên, Trần Thanh Dư cũng bảo bà nội Triệu cứ túm lấy mà hỏi, một bà già như bà ngoại ngữ, thì gì.
Bà nhắm khách nước ngoài, mà nhắm một thành phần thể thiếu — phe vé ( buôn phiếu).
Xung quanh những nơi như thế , thường đều phe vé.
Đồ trong tay những phe vé như nhiều hơn chỗ của Tiểu Đào nhiều.
Đặc biệt là chứng chỉ ngoại hối, còn một ngoại tệ, đó mới là kênh kinh doanh chính của họ.
Quả nhiên, bà nội Triệu mắt sắc như gương, tới là tóm ngay mấy gã phe vé, nếu thực sự rút tiền , chắc giật một phen.