[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 1004
Cập nhật lúc: 2026-02-20 04:19:48
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chẳng chị thể đến quá nhiều một lúc , sợ quá sẽ dám bỏ tiền .
Hơn nữa chúng đều đang đợi ở gần nhà khách , chúng là ôm cây đợi thỏ, bọn họ dù cũng về thôi.”
“Nhìn xem, đây là tám trăm đồng, tiền cầm trong tay , chúng chỉ cần chặn bọn họ , cướp lấy củ nhân sâm bọn họ là .”
Người đàn bà đắc ý vô cùng:
“ là hai đứa ngu xuẩn, cái gì cũng tin, củ nhân sâm của để đó là thể truyền đời đấy, bán cho bọn họ?
Cũng xem xứng để ăn , thành phố thì ?
Còn chẳng là cái thá gì cả!
Được , các chia hai đường, một đường đợi ở nhà khách.
Mấy khác theo nhà ga chỗ nào đó xem thử.
A Lan cứ dọa dẫm bọn họ, đừng mà họ sợ quá mà luôn đấy.”
“Không thể nào chứ?
Chẳng bọn họ vẫn luôn tin tưởng A Lan ?”
“Cứ thận trọng vẫn hơn, đây dù cũng là bảo bối của bố chúng , hai cái đứa ngốc nghếch, cái gì mà hai mươi năm, của chúng đây rõ ràng là đồ gần ba mươi năm đấy.
Tám trăm mà đòi lấy ?
Mơ nhỉ.
Nếu thấy bọn họ lấy thêm tiền, chắc chắn sẽ đòi nhiều hơn.
Các nhanh lên, đừng để bọn họ thật đấy.
Thứ để trong tay, còn những kẻ đại ngốc như thế đến mua nữa.
Chúng cứ lấy cái mồi nhử, còn kiếm bộn tiền nữa chứ.
Các nếu phát hiện thì cũng đừng để lộ sơ hở, bọn họ cướp nhân sâm thì cũng chắc nghĩ đến chúng , hai đứa ngốc còn thu mua tiếp chứ, chúng thêm vố nữa.”
“Ha ha ha ha, đến mức đó chứ?
Bọn họ nếu cướp nhân sâm mà còn thể ?”
“Cái đó thì khó lắm, hai bọn họ chính là hai đứa đại ngốc, chừng còn thu mua thật đấy.”
“Chị, chị cũng thật là, thực khi bọn họ tiền thì cứ trực tiếp cướp tiền cho , còn trò gì, thật là rắc rối...”
“Chú bớt nhảm , bọn họ vốn dĩ chẳng bao nhiêu tiền, đang đợi khác gửi tiền đến đấy, A Lan ngày nào cũng dò hỏi, tống khứ hết , bọn họ là thu mua hộ khác.
Chúng cũng chẳng khi nào tiền mới đến.
Hơn nữa, cướp tiền dù rủi ro cũng lớn, bọn họ báo cảnh sát thì chúng sẽ khốn đốn đấy.
Bởi vì chúng cũng thể cầm tiền mà tiêu đúng ?
Một khi tiêu là dễ lộ ngay.
Người sẽ hỏi tiền ở .
nhân sâm thì khác.
Chỉ cần chúng giao dịch xong, bọn họ mất nhân sâm thì cứ việc mà tìm.
Nhân sâm chứ tiền, chỉ cần chúng lấy thì bọn họ chẳng bằng chứng gì cả.
Với chú nghĩ xem, mất tám trăm đồng là chuyện lớn nhường nào, mất một củ nhân sâm, thực vẫn thể lấp l-iếm qua .”
“Chị cả minh.”
“Chị cả, em cái đồng hồ đeo tay tay thằng nhóc , kiếp, đây cái đức hạnh đó của nó, gia đình chẳng thèm ngó ngàng gì nữa , thế mà còn thể đeo đồng hồ.”
“Đợi xong việc tính, nhanh lên, nhanh chân lên cái coi.”
“Được , đừng nhảm nữa, mau tìm , hai đứa ngu thấy , chẳng .”
“Biết chỗ nào ăn uống chơi bời đắc ý , hai chị em nhà đó đều là hạng não cả.”
“Ha ha ha, đúng lắm, thôi, tìm thử xem.”
Mấy bọn họ bàn bạc với , đắc ý.
Dường như chuyện gọn trong lòng bàn tay.
Mọi nhanh ch.óng tản , điều chị em Dư Mỹ Quyên sợ đến xanh mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-1004.html.]
Bọn họ mà nghĩ tới , cướp bóc bọn họ!
Dư Mỹ Quyên sợ đến run rẩy, nắm c.h.ặ.t lấy tay em trai, cũng may là cả hai cùng nhé, cũng may là như nhé, nếu chỉ một , lúc chị vật đất .
Chị thực sự sợ.
“Nhị , nhị .
Phải đây?”
Trần nhị cũng sợ đến run rẩy, bọn họ gì gặp chuyện như thế bao giờ, nhưng may mắn là bọn họ mua vé .
Cậu :
“Chúng nhà ga, chúng nhà ga đợi tàu, đây là chuyến tàu trưa, chúng nhà ga đợi, luôn.”
Lần thực sự vô cùng mừng rỡ vì bọn họ mua vé , thực sự quá may mắn.
Dư Mỹ Quyên sợ đến mức nhũn cả , nhưng rốt cuộc vẫn gắng gượng :
“Không, , chúng tiên cứ tìm cái ngõ nhỏ nào gần đây nấp một lát, đừng vội, đừng vội vàng , nếu bọn họ chặn ở bên trong thì e là sẽ chịu thiệt.”
“Nhà ga đông thế ...”
Dư Mỹ Quyên lắc đầu:
“Không, , đây là ga nhỏ, ai bọn họ quen ở nhà ga , cho dù quen, bọn họ là địa phương, nếu tìm đại một cái lý do nào đó chúng ăn trộm gì khác, nếu bọn họ giữ chân chúng thì chúng sẽ khó xử lý lắm.
Cứ căn đúng giờ, căn đúng giờ hãy xông lên tàu luôn, như mới an ...”
“Được, lời chị.”
“Ưm!”
Dư Mỹ Quyên bịt miệng , thấy mấy , dặn dò lẫn nữa, trong đó một gã đàn ông :
“Các phân một bến xe khách .”
“Các đủ ?”
“Đủ, một đang phục sẵn ở phòng bán vé , chỉ cần bọn họ đến mua vé là thể thấy ngay, yên tâm .”
Dư Mỹ Quyên và Trần nhị dìu dắt lẫn , gắng gượng rời nhanh ch.óng.
May mắn, thật sự may mắn là bọn họ mua vé .
Hai ngoài tìm một chỗ nép , nhưng cũng sợ lỡ chuyến tàu nên thỉnh thoảng đồng hồ.
Trần nhị :
“Chúng lấy cái đồng hồ của ông già đeo đúng là chuẩn .”
Dư Mỹ Quyên:
“Ông mà chắc chắn sẽ phát điên cho coi.”
“Mặc kệ lão chứ.
Dù em cũng để thư , nào, bọn họ thiên vị thì em tự giành lấy ?”
Hai trốn trong ngõ nhỏ, cứ như ăn trộm , cái trò ai mà nghĩ tới cơ chứ.
Bọn họ chỉ mua củ nhân sâm thôi mà gian nan vất vả đến thế .
Thực những cũng dám càn giữa thanh thiên bạch nhật , nhưng hai chị em sợ đến vỡ mật , chim sợ cành cong, tự nhiên là thận trọng thể thận trọng hơn.
Hai thu , mãi cho đến khi thời gian gần đến mới như kẻ trộm lén lút kiểm tra vé ga.
Trời ạ, chuyến của bọn họ đúng là quá khó khăn.
Cho đến khi hai lên tàu hỏa, thấy tàu sắp chạy ngoài, Trần nhị mới dám lớn tiếng khiêu khích.
Quả nhiên, đối phương tức giận đến nhảy dựng lên.
Hai chị em cũng dựa lưng ghế, thở hồng hộc.
Hành khách xung quanh thấy , tò mò hỏi:
“Hai ?”
Nghe cái giọng điệu , dường như là gặp kẻ .
Trần nhị lúc đúng là khôn , bà nó chứ, khôn mà.
Cái chuyến , là gặp kẻ thôi.