[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 1001
Cập nhật lúc: 2026-02-20 04:19:44
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nhẹ một chút nha~”
“Biết , con cứ thành thật chút ...”
Tiểu Viên:
“Con thành thật mà.
Mẹ ơi, mùa hè năm nay con thể mua một đôi xăng đan mới ?”
Cô bé chẳng giống trẻ con nhà khác, bé cách bày tỏ suy nghĩ của , cũng hề rụt rè.
“Con cao lên , chân cũng to một chút, hôm nay con thử đôi xăng đan năm ngoái, cảm thấy chật bó.
Đi thoải mái lắm, trai cũng ạ.
Cho nên chúng con đều mua xăng đan mới.”
Dạo thời tiết nóng lên , trẻ con bắt đầu xăng đan.
Chẳng ngờ là đều còn nữa.
Trần Thanh Dư:
“Được, đại hậu thiên nhé, đại hậu thiên là chủ nhật, chúng cùng cửa hàng bách hóa.”
“Hê hê, tuyệt quá.”
Trần Thanh Dư:
“Con xem còn những bộ quần áo nào ngắn mặc nữa thì soạn riêng , mặc chật chội sẽ thoải mái .”
“Vâng ạ.”
Cô bé trả lời giòn tan.
“Mẹ ơi, xem con lớn nhanh như nhỉ, con còn chẳng cảm nhận gì luôn, quần áo mùa hè năm ngoái mà nhiều bộ chật ních .”
Trần Thanh Dư:
“Quần áo năm ngoái của con một là mua từ năm , mặc hai năm , cũng đến lúc chật .”
Cô nhớ kiếp cũng lớn khá sớm, cũng tầm tuổi như Tiểu Giai và Tiểu Viên là bắt đầu trổ mã, cao vọt lên.
Huhu, nhưng kiếp là một đứa nấm lùn.
Một mét sáu, thực cũng tạm .
kiếp cô cao lắm mà.
là sự so sánh mới thấy đau lòng.
Tiểu Giai và Tiểu Viên thì vẻ khá triển vọng về chiều cao.
“Dạo con đau chân ?”
“Đau chân ạ?”
Tiểu Viên nghiêng đầu:
“Không ạ.”
Trần Thanh Dư:
“Trẻ con đột ngột lớn nhanh, nếu thiếu canxi thì chân sẽ khó chịu.”
Cô :
“Để mai bệnh viện một chuyến, hỏi thăm xem trong quá trình trưởng thành cần bổ sung canxi .”
Hazzz, nuôi con đúng là vất vả như đấy.
Nhà cô thuộc dạng tự lập và nuôi thả lắm , nhưng những chuyện vẫn lưu tâm.
Tiểu Viên:
“Uống thu-ốc ạ...”
Vẻ mặt khổ sở vô cùng.
Trần Thanh Dư:
“Không thu-ốc, là viên canxi, để hỏi .”
Tiểu Viên:
“...
Ồ.”
Không uống chút nào.
Hai con tuy chuyện ríu rít nhưng tắm rửa cũng nhanh, còn về nhà ăn cơm nữa.
Hai nhanh ch.óng thì thấy Tiểu Giai ngoài từ lúc nào.
Cậu bé chút đắc ý :
“Con nhanh hơn nhé.”
Trần Thanh Dư:
“Con giúp mà, bọn tự kỳ cọ, mà giống ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-1001.html.]
Ba con cùng về nhà, mà đừng nhé, đúng lúc cơm canh nồi, lúc hơn tám rưỡi tối .
Nhà nào nhà nấy đều đang ngoài sân tán gẫu.
Chỉ là, ai nấy chuyện đều chút tâm hồn treo ngược cành cây.
Ai bảo cái mùi thơm quá bá đạo chi.
Trần Thanh Dư liếc một vòng, thấy vợ chồng Lâm Tam Hạnh, cũng thấy Lý Linh Linh, cô chào hỏi một tiếng về nhà ăn cơm.
Triệu lão thái:
“Các đúng là dẫm đúng điểm cơm mới cửa đấy.”
Trần Thanh Dư bật :
“Vâng ạ, chẳng là khéo ?”
Cô đặt bàn ăn lên giường sưởi, xem tivi ăn bữa tối, quả thực là tuyệt vời.
Cái cuộc sống nhỏ bé , cho thần tiên cũng đổi.
Đừng nhà cô nhiều món, nhưng sức ăn của cả nhà cũng nhỏ, ăn đến mức nồi niêu bát đĩa đều sạch trơn.
Thời gian cũng còn sớm, hai đứa nhỏ khi tắm rửa xong cũng chút mệt, ăn xong cũng kịp tiêu hóa về phòng nghỉ.
Chỉ còn Triệu lão thái và Trần Thanh Dư xem tivi chuyện phiếm rời rạc.
Trần Thanh Dư hỏi:
“Gần đây bà theo dõi nhà họ Trần thế nào ?”
Nhắc đến chuyện , Triệu lão thái lập tức hào hứng hẳn lên, bà :
“Cô đừng nữa, cô bảo theo dõi là đúng đấy, nhà bọn họ đúng là một đống chuyện nát bét.
Nếu cô hỏi, định theo dõi thêm một ngày nữa sẽ kỹ cho cô .”
Trần Thanh Dư nổi hứng thú:
“Bà , trông như thế nào.”
Triệu lão thái:
“Trần Dịch Quân nhà tổng cộng sáu chị em, bốn con trai hai con gái, Trần Dịch Quân là thứ ba.
Cả nhà , lớn nhất là chị cả, cô lấy chồng sớm, chắc cũng liên hệ gì với cô .
Cô gả trong thành phố, nhưng cuộc sống cũng bình thường, mấy năm đổ bệnh qua đời .
cũng hỏi thăm nhiều về chuyện của cô .”
Trần Thanh Dư gật đầu:
“Không liên quan đến bà , Dư Mỹ Quyên cũng từng với chuyện .”
“Nhà thứ hai, cũng chính là cả của Trần Dịch Quân, việc ở xưởng dệt len, dáng vẻ đạo mạo lắm, cực kỳ giả vờ chính trực.
Chính là do ông ngoại cô giới thiệu công việc cho đấy.
Hiện giờ vẫn đang , nhà chín miệng ăn, con cái nhắc tới, nhưng riêng cái tên , cô đừng giả vờ giỏi, tự hỏi thăm hàng xóm nhà , chẳng thứ lành gì, ở bên ngoài cũng đang mặn nồng với một phụ nữ góa chồng.
Cụ thể vẫn điều tra, dù cô đối phó với thì cứ nhắm phương diện .
Trần Dịch Quân là thứ ba, gì nữa.
Nhà thứ tư là chú tư của cô, công việc của cũng là do ông bà ngoại cô giới thiệu, ầy, cô đừng nhé, nhà tuy đều , nhưng lão tư còn .
Đ-ánh giá bên ngoài cũng khá, hỏi thăm .
Mẹ cô qua đời, đ-ánh nh-au một trận với Trần Dịch Quân, khiến Trần Dịch Quân viện một tháng, hơn nữa còn cắt đứt quan hệ với .
Có thể đây là duy nhất trong nhà đó còn chút lương tâm.
Nhà thứ năm, cũng chính là chú năm của cô, đây cũng là nhờ cô giúp đỡ giới thiệu công việc, thật đấy, cũng chẳng gì nữa.
Mẹ cô đúng là một kẻ ngốc mà.
Bà nghĩ cái gì chứ, dốc hết tâm can đối với nhà chồng, công việc của mấy họ hàng bên đó đều là do cô cầu xin bố giới thiệu cho.
Thật tình, gặp đứa con gái như cũng sầu lòng.”
Trần Thanh Dư mím môi lời nào.
“Cái gã ở xưởng sửa chữa ô tô, hỏi thăm sơ qua về chuyện của , đ-ánh giá về cũng , , con đặc biệt thích chiếm hời, còn trộm đồ nữa.”
Mắt Trần Thanh Dư mở to trừng trừng.
“Trộm đồ??”
“ , chính là trộm một ít đồng thiếc từ trong xưởng , đó lén lút đem bán lấy tiền.
vẫn thật giả thế nào.
Cuối cùng chính là đứa út nhà họ, đó là cô út của cô, cô cùng xưởng với bố cô, nhưng bọn họ cũng ít qua .
Anh chị em bọn họ đều là những kẻ ích kỷ, ngoại trừ lão tư là vì cô qua đời mà trở mặt với bố cô.
Những khác đều là vì chiếm hời mà thẹn quá hóa giận.
hỏi thăm hàng xóm cũ của bọn họ, dù đều như cả.”