Nữ Chủ Đại Nhân, Ta Sai Rồi - Chương 27.5: Vả Mặt (3)
Cập nhật lúc: 2025-12-23 11:36:26
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đông Phương Minh Huệ nhẹ nhàng đến phòng việc của viện trưởng, xoa xoa mặt , cho bản trông đáng thương, bất lực.
“Viện trưởng ở đó ? Ta là Thiên Minh Huệ.”
Đông Phương Minh Huệ thấp thỏm gọi nhỏ ngoài cửa.
“Vào .”
Một giọng đặc biệt t.ử tế và hiền hòa vang lên.
Nàng đẩy cửa, bước thấy một lão đầu mập ú ghế, thể tròn đến mức chiếm hai chỗ , tóc và lông mày đều bạc trắng, nhưng khuôn mặt hồng hào, tinh thần cực .
Từ Liên và một nam t.ử cao lớn bên trái, thấy nàng còn thèm liếc mắt một cái.
Tạp Chủng Tự Luyến
Trên bàn lão đầu mập mạp một chậu Mỹ Nhân Trúc sắp héo rũ đang thoi thóp, hấp hối.
Đông Phương Minh Huệ còn cảm nhận cảm xúc bất lực, tuyệt vọng do nó tỏa .
Nhiều ngày như thế mà còn c.h.ế.t, cũng xem như mạng tận.
“Ngươi chính là Thiên Minh Huệ?”
Lão đầu mập mạp lên, đôi mắt thịt nơi gò má ép thành một đường nhỏ.
Lão chính là viện trưởng Dược viện, lão tổ của Tư Đồ gia, Tư Đồ Hồng Anh.*
Đông Phương Minh Huệ cũng híp mắt, hai lúm đồng tiền hiện rõ.
Lão đầu mập mạp nàng cảm thấy thích cô nương . Lão xem qua vô , chỉ cần đối chiếu với đôi mắt linh động liền đối phương thuộc loại nào, tiểu cô nương giống với những gì Từ Liên bọn họ mô tả.
“Từ Liên cây Mỹ Nhân Trúc ngươi phá hỏng, ngươi lời giải thích nào ?”
Đông Phương Minh Huệ bĩu môi, nghịch ngón tay:
“Ta đối chất trực tiếp với Từ d.ư.ợ.c sư, viện trưởng đồng ý ?”
Trong lòng Tư Đồ Hồng Anh thầm khen ngợi: Tiểu cô nương gan lắm.
“Tất nhiên là thể. Làm viện trưởng, nhiệm vụ của là chủ trì công đạo, xưa nay xét việc chứ xét . Bất kỳ ai phá vỡ quy củ do đặt đều chịu trừng phạt, bất kể là ai.”
Từ Liên viện trưởng liếc nhẹ bằng đôi mắt nhỏ, thấy lạnh sống lưng, nàng cứ cảm giác dường như câu đó là cố ý . khi nàng liếc mắt , viện trưởng híp mắt sang Thiên Minh Huệ .
“Từ d.ư.ợ.c sư, ngươi luôn miệng phá hỏng Mỹ Nhân Trúc, ngoài chuyện nó qua tay ngươi, , và thêm một nữa, ngươi chứng cứ thực sự nào khác ?”
Từ Liên cũng dậy, đến Mỹ Nhân Trúc:
“Tất nhiên là . Có một thể chứng, chứng minh lúc ngươi đến khu khảo thí động tay động chân với Mỹ Nhân Trúc đường. Còn một khác chạm tray Mỹ Nhân Trúc, nhưng nghi ngờ đối với loại trừ .”
Âm mưu thật lộ liễu.
Đông Phương Minh Huệ gật đầu, đó sang với lão đầu mập mạp:
“Viện trưởng, nhân chứng chứng minh động tay Mỹ Nhân Trúc, cũng yêu cầu đó mặt đối chất.”
Từ Liên khẩy:
“Sao thể ? Lỡ như khi đối chất với ngươi, ngươi đến tìm báo thù thì ?”
“Nếu đúng thật là , sẽ đuổi khỏi Bách Chi Viên, đuổi khỏi Hoàng Gia học viện. Ta báo thù bằng cái gì? Dựa , một kẻ thích, chỗ dựa ?
Ngươi dám để đối chất với là vì chột ? Hay là sợ phá hỏng chuyện của ngươi?”
“Thiên Minh Huệ!”
Từ Liên bao giờ nghĩ cái luôn cúi đầu miệng lưỡi sắc bén như :
“Được, ngươi đối chất như , sẽ thành cho ngươi.”
Nàng ngoài dặn dò một câu, ngay đó, một d.ư.ợ.c đồng dẫn .
Đông Phương Minh Huệ liếc mắt một cái liền nhận ngay, là một gương mặt quen thuộc. Trong lúc chọn linh dược, nàng đẩy ngoài rìa, những khác nhân cơ hội lao lên cướp hết chín chậu linh d.ư.ợ.c , để mỗi cây Mỹ Nhân Trúc tội nghiệp cho nàng. Trong đó công lao của .
Nếu nhận vấn đề theo cách , liệu nàng thể xem đây là cái bẫy mà Từ Liên cố ý giăng cho ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-chu-dai-nhan-ta-sai-roi/chuong-27-5-va-mat-3.html.]
“Ngươi , khi đó ngươi thấy động tay lên Mỹ Nhân Trúc, ngươi thể kể cụ thể tình huống lúc ?”
Đông Phương Minh Huệ dịu dàng hỏi.
Người lập tức như thuộc lòng, kể rõ cảnh nàng động tay lên đóa Mỹ Nhân Trúc đường đến khu khảo thí.
“Từ d.ư.ợ.c sư cũng nghĩ như thế ? Cho rằng hạ t.h.u.ố.c gì đó lên Mỹ Nhân Trúc, để nó héo rũ trong thời gian ngắn?”
Đông Phương Minh Huệ sờ cằm. Khi đến khu khảo thí, nàng đúng là chạm hoa của Mỹ Nhân Trúc, hóa hành động vô tâm đều .
Từ Liên gật đầu.
“Viện trưởng, thừa nhận lúc đến khu khảo thí, đưa tay chạm hoa của Mỹ Nhân Trúc.”
Đông Phương Minh Huệ thẳng thắn, thừa nhận ngay.
Từ Liên cong khóe môi, nhịn mà bật .
“, như vẫn nghĩa là phá hoại Mỹ Nhân Trúc.”
Đông Phương Minh Huệ chớp mắt với lão đầu mập mạp.
Viện trưởng cũng híp mắt với nàng, càng càng thích, lòng ông nhịn mà lôi tên tiểu t.ử thối Tư Đồ Hạo mắng cho một trận.
Có thế đưa Dược Viện, mà ông suýt nữa bỏ lỡ. Nhìn bộ dáng đầy vẻ tự tin của nàng, rõ ràng là sẽ còn nhiều điều thú vị hơn nữa sắp xảy .
“Ngươi tiếp .”
Đông Phương Minh Huệ qua, chỉ đóa hoa vốn đang nở rộ, đẽ như gương mặt của mỹ nhân , giờ héo úa như gương mặt của cụ già bảy tám mươi tuổi, thể thấy nó tổn hại nặng đến mức nào.
“Bất kỳ ai chút hiểu cơ bản đều rằng, linh khí của Mỹ Nhân Trúc đều tập trung ở hoa, nhưng điều đó nghĩa là chạm hoa sẽ khiến linh khí rò rỉ ngoài.”
Đông Phương Minh Huệ cũng dám chạm hoa của Mỹ Nhân Trúc nữa, tránh việc kẻ mang ý đồ tiếp tục gây rắc rối.
“Lý do thực sự khiến nó suy yếu đến thế là vì vô tình tổn thương phần rễ, mới dẫn đến linh lực thất tán, trông như sắp héo rũ.”
Từ Liên và nam t.ử bên cạnh đều sững sờ, còn chút hoảng hốt.
Cả phòng im phăng phắc, hiếm khi ai phản bác.
“Ngươi chắc chắn là vì rễ của Mỹ Nhân Trúc gặp vấn đề ?”
Viện trưởng hỏi.
Đông Phương Minh Huệ gật đầu:
“ .”
“Điều đó cũng chứng minh việc ngươi là phá hỏng nó. Ngươi rễ của nó tổn thương, chừng là do ngươi phá hoại.”
Từ Liên hắt nguyên chậu nước bẩn lên nàng.
“Không thể là nàng .”
Lần , viện trưởng lên tiếng cả Đông Phương Minh Huệ.
Ông nhàn nhạt liếc Từ Liên và nam t.ử một cái:
“Là d.ư.ợ.c sư sơ cấp và d.ư.ợ.c sư trung cấp mà một nào hiểu rõ điều , điểm đặc biệt của Mỹ Nhân Trúc chỉ ở điểm hoa của nó trông giống mặt , mà còn vì nó là thực vật chiết cành.”
Cái gọi là thực vật chiết cành nghĩa là: Mỹ Nhân Trúc tách từ một cành của cây khác. Chỉ cần một cành cắm đất là sống . Sau khi cắm cành đất, nó sẽ bắt đầu mọc các rễ mới. Chỉ khi tất cả các rễ cắm sâu đất, Mỹ Nhân Trúc mới mọc mầm, trưởng thành, kết nụ, nở hoa.
Nếu còn động phần rễ của nó, đó gần như là chuyện thể.
“Từ Liên, ngươi còn lời nào để ?”
Viện trưởng sâu mắt nàng :
“Loại linh d.ư.ợ.c như Mỹ Nhân Trúc luôn đặt ở hậu sơn, một d.ư.ợ.c đồng bình thường của Bách Chi Viên thể tiếp cận nó .”
Từ Liên nên lời, nhưng vẫn ngoan cố khẳng định:
“Viện trưởng, nàng rễ vấn đề, nhưng chúng kiểm tra, lời của nàng đúng ?”
“Nếu ngươi c/h/ế/t tâm, ngươi hãy tự kiểm tra .”