Nữ Chủ Đại Nhân, Ta Sai Rồi - Chương 27.2: Vả Mặt (2)

Cập nhật lúc: 2025-12-23 11:34:56
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong những ngày đó, công việc của Đông Phương Minh Huệ đều thoàn thành , khó mà tìm .

nàng vẫn thấy chút bất thường mặt Từ Liên.

 

Giới hạn chịu đựng của đối phương sắp nàng bẻ gãy .

 

Bão tố đến, nữ chủ đại nhân đến Bách Chi Viên.

Khi quản sự sư báo tin, Đông Phương Minh Huệ gần như thể tin .

Nữ chủ đại nhân đích đến tìm nàng, điều chứng tỏ, ân tình nàng gây dựng bấy lâu nay thành công !

Hoan hô!

 

“Thất tỷ, tỷ đến đây?”

 

Đông Phương Uyển Ngọc sắp xếp thỏa việc lặt vặt liên quan đến việc nhập học, đó mới đến Dược viện tìm Đông Phương Minh Huệ.

Nhớ đến lời Thanh Mặc từng , lòng nàng vẫn chút lo lắng.

 

Đông Phương Minh Huệ dẫn nữ chủ đại nhân tiểu viện của , hai một chiếc ghế đá:

“Thất tỷ, đây là Lam Tinh Mộng mà với tỷ. Nó đang sống cùng .”

 

Lam Tinh Mộng thấy tiếng gọi liền vươn cành non , vẫy chào.

Đông Phương Minh Huệ cũng vẫy tay chào đáp .

 

Đông Phương Uyển Ngọc một một cây mặt.

“Sao cảm thấy nó nhỏ ?”

 

. Cây ở Tư Đồ gia bản thể của nó, mà là dạng cưỡng ép thúc đẩy cho lớn mau.”

 

Tiểu viện bỏ hoang từ mấy năm , trông vô cùng trống trải, cỏ dại mọc um tùm, rắn rết chuột bọ từng chiếm cứ ở đây.

Sau , quản sự sư cho dọn dẹp sạch sẽ, trông gọn gàng và sạch sẽ hơn, nhưng vẫn thiếu .

 

“Cửu , thấy nơi yên tĩnh, thích hợp để tu luyện.”

Đông Phương Uyển Ngọc mơ hồ cảm thấy nơi gì đó , nhưng .

 

Đông Phương Minh Huệ tinh nghịch chớp mắt, dè dặt đề nghị:

“Hay là tỷ đến ở cùng với ? Trong viện vẫn còn nhiều phòng trống.

Ban ngày cũng ngoài, nếu tỷ ở đây, sẽ cô đơn nữa.”

 

Không gì quan trọng bằng việc mỗi ngày đều ở cạnh nữ chủ đại nhân để tăng thiện cảm.

Tạp Chủng Tự Luyến

 

Không ngờ hai suy nghĩ giống .

Trước khi đến đây, Đông Phương Uyển Ngọc cũng ý định bảo cửu dọn đến ở cùng.

Nàng sợ Đông Phương Minh Huệ sống cùng với nhiều , sẽ vô tình chuyện gì đó gây chú ý.

Ví dụ như , Đông Phương Minh Huệ giao tiếp với một cái cây.

 

Nhìn thì vẻ đơn giản, nhưng theo nàng , ngay cả thiên phú hệ Mộc cực cao, duyên với thực vật cũng chắc thể khiến thực vật lời , trừ khi là ma thực vật lập khế ước.

cửu của nàng chẳng hề che giấu sự thiết với đám thực vật , điều đó càng khiến nàng lo lắng hơn.

 

“Ta nghĩ kỹ .”

Đông Phương Uyển Vũ gật đầu.

“Trước đây ngươi dọn ngoài ở cùng .

Điện Lôi đối xử ưu ái với các học viên song hệ thiên phú cao.

Bọn họ sắp xếp cho một phòng đôi, ban đầu định để ngươi ở chiếc giường còn .”

 

Đó cũng chính là mục đích Đông Phương Uyển Vũ đến hôm nay.

hôm nay đến nơi, phát hiện cửu sống vô cùng , còn cả tiểu viện riêng, vẻ đó nàng lo thừa.

 

Ánh mắt của Đông Phương Minh Huệ mắt sáng rực lên, xem nữ chủ đại nhân còn chán ghét nàng nữa .

 

“Giờ xem , dường như ngươi thể rời khỏi Lam Tinh Mộng, nó cũng thể sống thiếu ngươi.”

 

Lời từ chối như tiếng sét giữa trời quang.

Đông Phương Minh Huệ lập tức trở nên ủ rũ, thầm rủa bản là đồ heo ngốc.

Sao xen chuyện của khác chứ?

Giờ thì xem chuyện gì xảy , nàng tự tay đẩy nữ chủ đại nhân xa .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-chu-dai-nhan-ta-sai-roi/chuong-27-2-va-mat-2.html.]

Hu hu hu hu hu hu!

 

Quá ngu ngốc!

 

Nhìn vẻ mặt buồn bã và nhăn nheo của nàng, Đông Phương Uyển Ngọc nhịn mà bật :

“Tiểu Cửu, ngươi d.ư.ợ.c sư ?

Sau khi ngươi tiếng , thất tỷ sẽ đến bầu bạn với ngươi.”

 

Đinh đoong!

 

Mắt Đông Phương Minh Huệ lập tức sáng lên, nàng nghĩ một kế hoạch tuyệt vời.

 

“Thất tỷ…”

 

“Thiên Minh Huệ, viện trưởng gọi ngươi đến nơi việc của ông !”

Một d.ư.ợ.c đồng ở ngoài lớn tiếng gọi.

 

Nàng còn lên tiếng ngắt lời:

“Ta , đến ngay!”

 

“Thất tỷ, hiện tại việc , thể tiếp tục trò chuyện với tỷ .”

 

Đông Phương Uyển Ngọc lên, nghi ngờ nàng, nhưng trong lòng suy nghĩ sâu xa hơn.

Chỉ là một d.ư.ợ.c đồng nho nhỏ, viện trưởng gọi đến để gì?

Việc cửu của nàng nhận Dược viện là do Tư Đồ Hạo sắp xếp, bọn họ thậm chí còn từng gặp mặt viện trưởng.

Chuyện gì quan trọng đến mức viện trưởng đích gọi đến?

 

“Đã xảy chuyện gì?”

 

Đông Phương Minh Huệ vội vàng che miệng, lắc đầu:

“Không gì.”

 

Giấu đầu hở đuôi.

 

Cấu trúc của Dược viện vô cùng phức tạp, mới dễ lạc đường.

Đông Phương Minh Huệ nhờ d.ư.ợ.c đồng thật thà chút tâm cơ lúc nãy đưa thất tỷ ngoài.

Còn bản thì đầu chạy về nơi việc của viện trưởng.

Nàng viện trưởng gọi nàng đến, phần lớn là vì chuyện cây Mỹ Nhân Trúc .

 

Đông Phương Uyển Ngọc khẽ nhíu mày, nàng mỉm với d.ư.ợ.c đồng bên cạnh:

“Hôm nay cảm tạ ngươi. Nếu ngươi dẫn đường, e rằng còn lạc trong Dược viện của các ngươi.”

 

Dược đồng thấy nàng khách sáo như , tự nhiên dám vẻ:

“Cô nương khách khí quá , cho dù hôm nay dẫn đường, quản sự sư cũng sẽ sắp xếp khác đưa cô nương ngoài.

Chẳng qua là quen với Minh Huệ hơn một chút, nhân cơ hội lười biếng trốn việc thôi.”

 

“Minh Huệ nhà tùy hứng, nếu đúng chỗ nào, còn mong ngươi chỉ bảo thêm nhiều, đừng để nó sai việc.”

Nàng chằm chằm mặt d.ư.ợ.c đồng, mỉm , bắt biểu cảm mặt đối phương khựng :

“Sao ? Làm khó ngươi ?”

 

Nhìn vẻ mặt buồn bã của nàng, d.ư.ợ.c đồng nhíu mày, vẻ mặt trở nên lo lắng, nên .

Thật gần đây, đám d.ư.ợ.c đồng bọn họ đều âm thầm bàn tán chuyện Thiên Minh Huệ hỏng linh dược, phần lớn đều bắt đầu cá cược xem nàng còn thể tiếp tục ở Dược viện .

 

“Thật , vài chuyện xảy …”

Dược đồng đem bộ sự việc gần đây kể cho Đông Phương Uyển Ngọc, khó xử :

“Hủy hoại linh d.ư.ợ.c là chuyện lớn, bất kỳ ai phạm cũng thể tránh khỏi trách phạt, đây là mệnh lệnh cao nhất mà viện trưởng ban từ khi gia nhập viện.

Lần viện trưởng triệu kiến, tám phần là trục xuất nàng khỏi Bách Chi Viên…”

 

Sắc mặt Đông Phương Uyển Ngọc lạnh xuống, trong lòng hừ nhẹ:

Đông Phương Tiểu Cửu cánh cứng , chuyện lớn thế mà còn dám che giấu.

 

Nói theo cách của Tiểu Sắc:

Đồng đội heo là kẻ ngu ngốc liều mạng, đập nát trời một , căn bản sẽ chịu dừng tay.

Loading...