Nữ Chiến Binh Sinh Ra Từ Nghèo Khó - Chương 49
Cập nhật lúc: 2026-02-10 13:46:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lời nhắc nhở từ hệ thống hỗ trợ vang lên trong khu vực chuẩn : [Vòng rút thăm thứ hai sẽ bắt đầu ngay lập tức!]
Lúc , bên trong căn phòng trống trải chỉ còn ba : Chu Quỳnh, Elott và Horace.
Trong góc phòng, những chiếc camera bỏ sót khoảnh khắc nào, ghi rõ ràng phản ứng của ba ứng cử viên quán quân và truyền trực tiếp đến màn hình lớn sân vận động.
Ở bên ngoài, những hành tinh mà Chu Quỳnh hề , vô cư dân mạng vẫn đang dõi theo trận chung kết , họ nín thở chờ đợi kết quả cuối cùng.
[Ai hiểu cho , căng thẳng đến nỗi xem trực tiếp ngừng mới diễn đàn. ]
[A a a! Sao còn bắt đầu nữa, thật là câu giờ c.h.ế.t mà!]
[Nói thật, ước gì thời gian trôi chậm một chút, cuộc thi kết thúc sẽ khó tin tức gì về các tuyển thủ nữa, hu hu hu. Chồng của , con gái của , đây chẳng là khoảnh khắc khiến tan cửa nát nhà !]
[Ai mà chứ, kỳ thi khảo sát chất lượng tân sinh của Học viện Quân sự Thủ Đô Tinh đúng là ký ức của riêng mùa hè mà. vẫn còn nhớ rõ kỳ thi 6 năm , nhiều, đúng là kỷ niệm thanh xuân. ]
[Thật đó, mãi yêu những thiếu niên trẻ tuổi đầy nhiệt huyết !]
[Bắt đầu , bắt đầu , hồi hộp quá! Rốt cuộc hai nào trong bọn họ sẽ đối đầu đây! Thật mong chờ!]
[Làm mới! Làm mới giao diện! Ra kết quả !]
[Khốn kiếp, mạng của luôn ! A a a!]
[Trời ơi! Là hai bọn họ ? Thật ngờ!]
Chu Quỳnh, Elott và Horace đồng thời mở quang não và mới giao diện.
Vài giây ngắn ngủi mà dài dằng dặc như cả một thế kỷ!
Có lẽ do sự ảnh hưởng của cơn đau đầu tới nhận thức, Chu Quỳnh thể diễn tả cảm giác hiện tại của .
Một giây... hai giây... ba giây...
Kết quả hiện !
Không cô!
Chu Quỳnh chút kinh ngạc ngẩng đầu lên, Elott và Horace động đậy.
Vậy mà rút trúng hai bọn họ!
Thật sự ngờ .
Chu Quỳnh vốn nghĩ rằng với tác phong của Học viện Quân sự Thủ Đô Tinh, lẽ cuộc đối đầu giữa quân đội và chính giới sẽ đẩy đến cuối cùng mới đúng.
Ban đầu, cô gần như chắc chắn sẽ đóng vai một "tảng đá ngáng đường", xuất hiện ở lượt đấu đếm ngược thứ hai.
Chẳng lẽ trường học thật sự công bằng chính trực, dựa xác suất rút thăm ?
Nếu như , tại Chu Quỳnh đối đầu với Elott và Horace trong nhiều trận đó?
Bất chợt, Chu Quỳnh nhớ lời đầy ẩn ý của Alfred: " hy vọng em sẽ là nhà vô địch cuối cùng."
việc cô trở thành quán quân thì lợi gì cho Alfred chứ? Chu Quỳnh hiểu rõ, hơn nữa nếu Alfred thể quyết định ai là quán quân, tại thầy tự trở thành hiệu trưởng luôn?
Trong lúc Chu Quỳnh đang miên man suy nghĩ, Elott và Horace dậy. Họ một cái, một lời mà bước về phía .
Giống như thể họ ghét .
Chu Quỳnh phía , thầm nghĩ trong lòng.
Liệu họ sẽ tranh giành để bước qua cánh cửa ?
Cũng may, họ chuyện ấu trĩ như .
Elott bước lên một bước, Horace theo sát phía .
Đến khi trong phòng còn một bóng , Chu Quỳnh nhẹ nhàng thở , ngả ghế, mệt mỏi tựa đầu lưng ghế bất động.
Trong đầu cô như đang một nồi nước sôi, ùng ục ùng ục nổi bong bóng.
Không ai sẽ thắng.
Có lẽ là Elott, dù Horace bao giờ thắng .
[Má ơi cái lối đ.á.n.h !]
[!!!]
[Điên ! Horace sống nữa ?]
"Quá hèn hạ! Cậu đang lợi dụng sự lương thiện của Elott!"
Servis thể tin mà phắt dậy, đẩy mạnh đám đông phía , quan tâm mà xông thẳng lên, Larkin và Adams vội vàng giữ c.h.ặ.t Servis , nhưng mạnh mẽ kéo về phía .
Servis trực tiếp x.é to.ạc chiếc áo khoác kéo đến sắp biến dạng, ném phăng hai đang giữ , chạy về phía võ đài.
Trên võ đài là m.á.u. Horace quỳ một nửa mặt đất, thanh kiếm dài của Elott cắm sâu bụng , dòng m.á.u sẫm màu trào từ vết thương, thấm ướt cả bụng và ống quần.
Bàn tay Horace dính đầy m.á.u tươi che c.h.ặ.t vết thương, thậm chí còn thấy màu da ban đầu, chỉ thấy m.á.u ngừng chảy từ kẽ ngón tay .
"Nếu Elott nhường một bước, cột sống của đứt ! Cả đời chỉ thể tàn phế!"
Hai mắt Servis bốc lửa, tóc giận dữ dựng cả lên, vẻ mặt hung tợn đến đáng sợ, thậm chí định trèo lên võ đài.
Larkin và Adams vội vàng đuổi theo, ôm c.h.ặ.t eo Servis cho hành động thiếu suy nghĩ.
Servis giãy giụa, phẫn nộ gào lên: "Còn , nhân cơ hội phá nát năng lượng thạch của Elott! Sao dám?"
"Xin... xin ... Cậu... rút kiếm ... ..."
Horace đứt quãng , mỗi khi phát một âm tiết, m.á.u trong miệng trào nhiều hơn. Dòng m.á.u đặc sệt chảy xuống từng giọt từ khóe miệng , ướt cả cằm và chiếc cổ tái nhợt.
Cả Horace nhuốm m.á.u, m.á.u tươi dính những sợi tóc, đôi mắt xanh lam tràn ngập sự lạnh lẽo điên cuồng kìm nén đến cực hạn.
Elott mặt , đôi mắt xanh biếc mà Chu Quỳnh thấy nghĩ đến mùa xuân nay vô cùng sắc bén, như thể thấu điểm yếu, khiến đáy lòng đối diện hoảng hốt, lạnh giọng hỏi:
"Cậu thắng đến ?"
"Chẳng sợ trả giá bằng cái c.h.ế.t ư?"
Horace khẽ khổ thành tiếng, ánh mắt dần dần mất tiêu cự, đờ đẫn , như thể đang thứ gì đó.
Môi run rẩy, m.á.u tươi trào càng lúc càng nhiều: "Chẳng sợ... cái giá... là... cái c.h.ế.t..."
"Kiếm của sẽ rút!" Elott trầm giọng , ánh mắt sắc bén như xuyên thấu đối diện: "Đây là sự đồng tình dành cho , chỉ là dùng nỗi đau để tha thứ cho !"
"Là thua." Elott liếc Servis đang tức giận đến hộc m.á.u ở một bên, tiếp tục : "Bởi vì ôm quyết tâm c.h.ế.t, ở điểm , quả thật bằng ."
Servis hiểu ý trong mắt Elott, khỏi tức giận đến lảo đảo, phẫn nộ đầu , nhưng cuối cùng vẫn lên tiếng trách móc nữa.
Elott nhảy xuống võ đài, giữa khán phòng, lưng về phía Horace, vẻ mặt chút phức tạp khó tả.
Ngồi ở vị trí giám khảo, Alfred chống cằm, Candice bên cạnh mặt chút biểu cảm, nhưng thực chất đang trợn mắt há hốc mồm đến ngây , trong lòng thở dài.
Ánh mắt như đang : Đã bảo cô quan tâm đến tình hình gia đình học sinh một chút, sức khỏe tâm lý của họ nữa.
Chu Quỳnh ở khu vực chuẩn nhận tin tức về trận đấu.
Elott hề thương thua, Horace thương nặng mà giành chiến thắng.
Kết quả quả thật chút ngoài dự đoán.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-chien-binh-sinh-ra-tu-ngheo-kho/chuong-49.html.]
"Nói như , đấu với Horace đang trọng thương, chẳng chút... thắng oanh liệt ?"
Chu Quỳnh nhăn mũi, phủ nhận lý do thoái thác của chính : "Không đúng, là kẻ tám lạng nửa cân, hai tàn tật đ.á.n.h mới đúng."
quy tắc của đấu trường là như , thí sinh thể xin sử dụng khoang phục hồi, cho đến khi rút thăm trúng ở trận đấu tiếp theo.
Lúc đó Chu Quỳnh Arich đ.á.n.h đến hôn mê, tinh thần lực mất kiểm soát nghiêm trọng, nhưng cũng chỉ ngâm trong khoang phục hồi dưỡng thương 15 phút, gọi đ.á.n.h tiếp một trận mới.
Nói chừng Horace cũng như .
Chỉ xử lý qua loa vết thương, nhiều nhất là ngâm trong khoang phục hồi 15 phút.
"Mọi chuyện thành thế ?" Chu Quỳnh dám cử động đầu một cách dễ dàng: "Quá kịch tính ."
Trên thực tế, tình hình diễn khác biệt lắm so với dự đoán của Chu Quỳnh.
20 phút , loa phát thanh khu vực chuẩn thi đấu truyền đến giọng nữ máy móc, thúc giục Chu Quỳnh lên sân.
Chu Quỳnh đỡ lấy cái đầu đang lung lay sắp đổ của , bước khỏi khu vực chuẩn .
Lần , dù thua thắng, cô cũng sẽ bao giờ nơi nữa.
Chu Quỳnh thấy Horace võ đài, tình hình của quả thật mấy lạc quan.
Vì thương, Horace chỉ mặc đồ chiến đấu một cách rời rạc, phần bụng trần trụi quấn c.h.ặ.t băng vải trắng toát. Mái tóc xám bạc vốn luôn chải chuốt cẩn thận giờ đây rũ xuống, ngọn tóc quét qua hốc mắt sâu thẳm của , mang theo chút ẩm ướt.
Đôi môi tái nhợt mím , hàng mi xám bạc rũ xuống dính vì ẩm ướt, thấy rõ thần sắc trong mắt Horace.
Chu Quỳnh chú ý thấy, băng vải ở bụng dường như bắt đầu thấm m.á.u ngoài.
Có lẽ sợ hai tuyển thủ còn đ.á.n.h đồng loạt "ngủm", tiểu thư Jinlisi dùng tốc độ nhanh nhất trong lịch sử để giới thiệu thông tin của hai cũng như các nhà tài trợ quảng cáo phía họ.
Mặc dù , vẫn ý thức rõ ràng rằng đây là trận đấu cuối cùng, nhà vô địch sắp sửa lộ diện.
[Đây là trận đấu cuối cùng!]
[Đây là trận chung kết!]
[Dù mang trọng thương, dù chỉ còn một thở, hãy cố gắng thêm chút nữa, kiên trì đến cùng, chỉ cần giành chức vô địch, chỉ cần thể giành chức vô địch... ]
[Hoa tươi, vinh dự và tương lai tươi sáng đang ở ngay mắt!]
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng, hàng tỷ ánh mắt từ khắp vũ trụ đồng loạt đổ dồn về phía sân đấu nhỏ bé .
Máu của họ sôi trào theo tiếng hò reo kích động của khán giả tại hiện trường.
Ánh mắt của họ như đồng hành trong ánh mắt nóng rực của khán giả, cùng chăm chú dõi theo.
Hưng phấn, chờ đợi, nôn nóng, nghiền ngẫm, xem xét kỹ lưỡng, hoài nghi...
Tất cả những cảm xúc phức tạp cơn lũ thông tin khổng lồ cuốn trôi, thổi qua gian rộng lớn, đổ đấu trường tượng trưng cho m.á.u và vinh dự .
"3... 2... 1... Trận đấu... bắt đầu!"
Theo tiếng còi quen thuộc đến thể quen thuộc hơn, trận chung kết cuối cùng bắt đầu!
Chu Quỳnh bình tĩnh tại chỗ, con ngươi đen láy co nhỏ nhất, hai mắt như chim ưng gắt gao theo dõi Horace đang lao về phía .
Chỉ trong nháy mắt, Horace áp sát!
Đây là lối đ.á.n.h liều mạng, xuyên qua những sợi tóc rối, Chu Quỳnh thể thấy rõ đôi mắt xanh lam của tràn ngập sự điên cuồng cận kề cái c.h.ế.t.
Thân hình cao lớn như ngọn núi sắp sụp đổ ập xuống, Chu Quỳnh dường như thấy mùi m.á.u tanh xộc mặt .
Chính là vị trí ! Vừa vặn ngay bên cạnh vùng tinh thần lực của cô!
Chu Quỳnh ngửa đầu, bất động tránh, tóc mai bên má luồng khí hất ngược , vẻ mặt vô cùng tập trung.
Đôi môi cô khẽ nhếch: "Nổ..."
Khi từ đó sắp sửa bật , đại não Chu Quỳnh đột nhiên truyền đến một cơn đau xé rách chấn động, dường như một chiếc rìu lớn bổ thẳng đầu cô, chẻ đôi nó .
Ngay trong một giây tắc nghẽn tinh thần lực đó, Horace đến mặt Chu Quỳnh!
Hai tay ôm c.h.ặ.t lấy vai Chu Quỳnh, dùng bộ sức lực lật kéo cô xuống!
Dưới sức mạnh khủng khiếp dồn hết lực của Horace, Chu Quỳnh căn bản thể khống chế bản , chỉ thể kéo ngửa .
Thời gian như thể chậm khoảnh khắc .
Chậm đến nỗi Chu Quỳnh thể cảm nhận rõ ràng tư thế rơi xuống của trong trung.
Đầu tiên là phần đầu, đó là vai, đến lưng.
Cô gắng sức vận động bờ vai yếu ớt để giảm bớt tổn thương do cú rơi đột ngột gây .
dù , một cú giảm xóc đơn giản, giây tiếp theo, gáy cô vẫn đập mạnh xuống sàn đấu cứng rắn, chiếc cổ thon thả tiếng động khẽ ngẩng lên, cơ thể như con cá mắc cạn bờ cát, sắp c.h.ế.t khát, theo bản năng ưỡn lên tạo thành một đường cong tuyệt vọng cuối cùng.
ngay đó, cơ thể đang co giật của cô cơ thể nặng trịch nóng bỏng của Horace đè c.h.ặ.t xuống , thể thoát nữa.
Theo một tiếng động lớn bên tai, mắt Chu Quỳnh hiện một màu trắng xóa, cô cảm thấy trong khoảnh khắc đó, âm thanh, hình ảnh và thế giới đều rời xa .
Cô gần như ngất lịm .
Qua 20 giây, lẽ là nửa phút, cũng thể là 10 phút, 1 giờ, khi cảm quan khuếch đại đến mức khó thể dùng thời gian cụ thể để tính, ý thức của Chu Quỳnh dần dần khôi phục trở .
Đầu cô đau nhức kinh khủng, mặt là chất lỏng ướt dầm dề, khoang miệng và cổ họng tràn đầy mùi m.á.u tươi.
Chu Quỳnh thấy âm thanh bên ngoài, bên trong cơ thể cô đang co rút từng hồi, thở dồn dập, yếu ớt.
nỗ lực vùng vẫy để sinh tồn của cô đều cơ thể nặng trịch đè c.h.ặ.t, che kín .
Chu Quỳnh khó khăn lắm mới thò đầu khỏi vùng vai cổ của Horace, mái tóc đen ướt đẫm mồ hôi dính bết xương quai xanh yếu ớt của cô, cô khó chịu lật sang một bên, để thêm chút gian thở.
Horace, ngoại trừ tiếng hít thở gần như thấy, vẫn nhắm c.h.ặ.t mắt, bất động như thể rơi giấc ngủ sâu nhất của cái c.h.ế.t.
Chu Quỳnh cảm nhận n.g.ự.c, bụng, xương hông và đùi cô một chất lỏng ấm áp bao quanh, tất cả đều là m.á.u của , chảy mãi ngừng, lau mãi sạch.
Dù , đôi cánh tay đang kìm kẹp lưng cô vẫn mạnh mẽ như vòng sắt, khiến cho năng lượng thạch n.g.ự.c hai áp c.h.ặ.t , chút khe hở nào.
Nếu Chu Quỳnh kích nổ lớp kim loại biến hình , chắc chắn cũng sẽ lan đến gần , ở cách cực gần, cả hai sẽ chịu cùng một tổn thương.
Chu Quỳnh cũng chẳng khá hơn là bao, sức ép như núi đè, cô cảm nhận khí trong l.ồ.ng n.g.ự.c ngày càng loãng, hô hấp ngày càng khó khăn.
Cô liều mạng giãy giụa, đạp văng đôi giày, cẳng chân thon thả co lên, chậm rãi cọ qua đôi chân nóng rực, đùi, hông Horace, cho đến bụng thương của .
Đầu cô ngửa , bộ sức lực đều căng cứng, vận động xương bả vai gầy guộc. Cơ thể hai áp sát cuối cùng cũng một khe hở nhỏ. Chu Quỳnh nhấc chân trần lên, mạnh mẽ đạp vết thương của .
Tuy rằng thấy, nhưng cảm quan nhạy bén cho cô tất cả.
Dòng m.á.u nhớp nháp trào từ lòng bàn chân cô, ướt mắt cá chân, chảy xuống xung quanh.
Horace đau đớn rên lên một tiếng, cuối cùng cũng giãy giụa mở mắt, cố gắng há miệng .
dòng m.á.u ngừng chảy từ miệng đổ xuống trán, xuống mũi và lông mi của Chu Quỳnh.
Trước mắt cô một màu đỏ của m.á.u, nhưng cô vẫn ánh mắt điên cuồng trong mắt Horace.
Không còn cách nào khác.
Muốn thắng, thì đ.á.n.h cược mạng sống thôi.