Nữ Chiến Binh Sinh Ra Từ Nghèo Khó - Chương 47

Cập nhật lúc: 2026-02-10 13:46:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Như thứ gì đó vỡ tan với âm thanh ch.ói tai, tiếng thét kinh hoàng, chất lỏng ấm áp văng đầy , cánh tay rũ xuống vô lực, cơ thể rơi xuống đất phát một tiếng nặng nề, bước chân hỗn loạn, xóc nảy dữ dội, tranh chấp kịch liệt, chất lỏng lạnh lẽo mà nhớp nháp.

"Anh đùa chắc! Tình huống thể đ.á.n.h thức em ?"

"Bốc thăm trúng em ! Đến lượt em lên sân đấu!"

Uể oải mở hai mắt.

Dung dịch màu xanh lục...

"Em thể từ bỏ quyền thi đấu!"

" cũng chính miệng em , đây là quy tắc của giải đấu, là thí sinh, em bắt buộc tuân thủ!"

Dung dịch màu xanh lục là t.h.u.ố.c an thần ?

"Trạng thái hiện tại của em nguy hiểm!"

"Mặc kệ là đối với bản em , là đối với khác! Cái tên Arich , chẳng vẫn đang cứu chữa !"

Thuốc an thần...

Trước mắt Chu Quỳnh xuất hiện những con rối loạn nhảy nhót và tiếng cảnh báo ch.ói tai.

Giữa các ống dẫn chứa chất lỏng màu xanh lam.

Carlisle?

? Sẽ là ư?

Ồn ào quá...

Trước mắt Chu Quỳnh hiện một đôi mắt màu mật ong ngọt ngào mà độc ác. Đôi mắt đang chậm rãi nháy, hàng mi dài vẻ trìu mến khó tả, ngây thơ mà ác ý, mềm mại cùng lạnh nhạt.

!

G.i.ế.c !

Gợn sóng màu vàng một nữa xuất hiện mắt, thế giới bắt đầu vặn vẹo xoay tròn, vật chất bạo loạn, sụp đổ.

Những mảnh vỡ trong suốt b.ắ.n tung tóe, dung dịch màu xanh lục trong trung nổ thành từng đóa bọt nước rách nát, dung dịch b.ắ.n tung tóe trong phòng cấp cứu, giống như một trận mưa rềnh gió dữ quét qua căn phòng.

Chu Quỳnh vô thức mặt đất ướt đẫm, xung quanh cô gì cả, chỉ sự nhớp nháp và lạnh lẽo thể vứt bỏ.

Cô bắt đầu thở dốc dồn dập, như một con cá mất nước, cuộn tròn thể, đau đớn run rẩy.

Trong một khắc im lặng tiếng ồn ào vang lên, chỉ là giọng của họ trở nên đặc biệt nhỏ nhẹ, dường như sợ đ.á.n.h thức con thú dữ đang ngủ say.

"Tình huống , chắc chắn chứ?"

"Ít nhất cũng hỏi ý kiến em ." một giọng khác do dự một chút, nhanh trở nên lạnh lùng.

"Quyền lựa chọn trong tay em ."

Người nọ do dự một chút, cuối cùng vẫn đưa bàn tay lạnh lẽo vỗ vỗ Chu Quỳnh.

Chu Quỳnh miễn cưỡng mở to mắt, đôi mắt mất tiêu cự tĩnh mịch nặng nề.

Mái tóc màu xanh đen chỉnh tề, đôi mắt màu vàng tơ, chút quen mắt.

Chỉ là tay lạnh băng như vảy rắn, thật đáng ghét, nổ tung .

Ngay khi Chu Quỳnh bực bội quyết định cứ như , trong đầu cô đột nhiên hiện một cảnh báo.

Không ai : "Đánh thể sẽ thôi học."

Thôi học...

Đi học dễ dàng, thôi , bỏ qua cho . Mắt Chu Quỳnh như dính keo nước, khép .

Chỉ là cái gã lắm lời vẫn chịu buông tha cô, miệng lúc đóng lúc mở gì đó, trong ý thức mơ hồ, cô dường như thấy tiếng gì đó "lui...".

"Lui..."

Chu Quỳnh theo bản năng hiểu thành thôi học.

Thôi học, cô cũng đ.á.n.h mà, thôi học.

Trong đầu trời đất cuồng, cổ họng cô nghẹn , cưỡng chế cơn bạo ngược hủy diệt tất cả trong lòng, môi Chu Quỳnh khẽ nhếch, lặp lặp : "Không lui, lui."

Tiền còn trả hết, thể thôi học.

"Ý chí của em thực sự kiên định, em rút lui khỏi trận đấu." Bronte bình tĩnh : "Là giáo viên, chúng nên tôn trọng lựa chọn của học sinh."

" thật sự hiểu nổi mấy cấp cao các , phục sát đất! Tình huống của em thể tiếp tục thi đấu . Ở khoang phục hồi tạm thời vẫn tỉnh mà bỏ quyền chẳng nhiều ? Tại cứ đ.á.n.h thức em !"

Sassoon phát điên : "Chẳng lẽ chỉ vì em là ứng cử viên quán quân ? Các thật sự quan tâm đến sức khỏe của học sinh ư? Em thì cái gì chứ? Có thể đừng lôi học sinh cuộc tranh đấu của các ?"

"Cô nhất nên cẩn trọng trong lời và hành động, Sassoon!" Bronte cảnh cáo: "Cô đừng quên cách chức đến đây như thế nào!"

Bronte cố nén cơn giận, sang Chu Quỳnh, đầy ẩn ý : "Hơn nữa, em cũng nhất định sẽ thua, chúng đều , tinh thần lực mạnh mẽ luôn vượt xa sức mạnh thể chất."

Chu Quỳnh mơ mơ màng màng bò dậy từ mặt đất.

dốc bộ ý chí mới thể khống chế bản vững sân đấu.

Trong một khoảnh khắc Chu Quỳnh thể ý thức rõ ràng là đang thi đấu, cô thể thua.

trong khoảnh khắc khác cô cảm thấy đây chẳng qua chỉ là một giấc mơ. Cô vẫn còn đang ngủ trưa Trái Đất, chìm đắm trong một giấc mơ nhất thời khó thoát nhưng cuối cùng cũng sẽ tỉnh .

Là ai đang gân cổ lên chuyện the thé, âm cuối ch.ói tai của đ.â.m màng nhĩ Chu Quỳnh từng đợt gây đau nhức.

Còn tiếng hoan hô ngừng, như thể hất tung cả sân đấu, cực kỳ cuồng nhiệt, Chu Quỳnh cảm thấy đầu óc cũng sắp cái sự ồn ào huyên náo hất bay mất.

Cô cảm thấy từ cơ thể bắt đầu tràn một bóng đen, ban đầu chỉ chiếm cứ chân, chậm rãi vệt đen lan rộng càng lớn, ngày càng kiêu ngạo, dần dần tỏa khắp mặt sàn đấu và khán dài. Chẳng bao lâu, bộ sân vận động đều vệt đen bao phủ.

Thế giới trong mắt cô bắt đầu đổ mưa, dòng nước mưa rơi xuống nơi những gợn sóng vàng lan tỏa vòng vòng .

Phía đối diện, xông tới.

Chu Quỳnh tại chỗ ngẩn , ánh mắt cô trống rỗng mà lười biếng.

Thí sinh đối diện cho rằng coi thường, bất mãn quát: "Tập trung tinh thần cho ! Đừng coi thường !"

Tập trung tinh thần ?

Hắn là kẻ địch, thì tiêu diệt thôi.

Chu Quỳnh chớp chớp mắt, vị trí đầu của xuất hiện một vòng gợn sóng nhỏ.

Không thể là phần đầu...

Không hiểu vì , Chu Quỳnh theo bản năng chậm rãi dời ánh mắt xuống phía , cuối cùng rơi v.ũ k.h.í trong tay .

"Nổ tung ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-chien-binh-sinh-ra-tu-ngheo-kho/chuong-47.html.]

Một tiếng nổ lớn vang lên, những sợi màu bạc như tơ liễu, phấp phới tung bay trung sân vận động.

Những giọt m.á.u tươi ửng đỏ rơi xuống mặt đất.

Thế giới yên lặng.

Một nữa, Chu Quỳnh mất kiểm soát tinh thần lực.

vô thức đại náo sân thi đấu, khiến cho khối kim loại biến hình mỗi thí sinh đều phát nổ.

Nếu hiệu trưởng kịp thời lên sân đấu, dùng tinh thần lực hùng hậu khống chế những mảnh kim loại văng tung tóe khắp nơi, chừng nhiều khán đài thương.

Bản Chu Quỳnh gì về chuyện , cô dường như tỉnh táo, nhưng như cách thế giới một lớp màng hòa hợp.

Cô chỉ yên tĩnh ngủ một giấc, hoặc là đại náo một trận sảng khoái.

Hình như vòng đấu hôm nay kết thúc, Chu Quỳnh .

theo một Alpha chất giọng ấm áp, lớn lên hợp khẩu vị của cô. Đi theo thật trai, rốt cuộc trai cũng thể thành cơm ăn, mà là thanh năng lượng trong tay mùi thật thơm.

Chu Quỳnh ngoan ngoãn theo Elott đến phòng y tế, bóng đen khổng lồ xuất hiện trong trận đấu cũng biến mất, mà ngoan ngoãn lẽo đẽo theo Chu Quỳnh. Kim loại biến hình như sống , mật quấn quanh cô, cọ cổ cô, một khắc cũng rời xa.

Sassoon một nữa gặp hai vị khách quen , Elott lộ nụ quen thuộc: "Bác sĩ! Cô mau xem cho bạn ."

Sassoon ôm đầu, hỏng mất mà : "G.i.ế.c ."

Trải qua ba ngày "mài giũa" do t.h.u.ố.c dẫn dụ mang , hai khá quen thuộc với tình huống hiện tại của Chu Quỳnh.

"Vẫn là mất kiểm soát tinh thần lực." Sassoon Chu Quỳnh ngoan ngoãn một bên, nghiêm túc gặm thanh năng lượng, thở dài :

"Bất quá so với hơn một chút. Não vực của cô quá non nớt, tinh thần lực quá hung hãn, chịu nổi, liền tràn ngoài."

"Não vực quá non nớt?" Elott chút hiểu khái niệm .

"Elott, phân hóa năm bao nhiêu tuổi?"

"Là 12 tuổi."

Tuổi phân hóa bình thường của công dân tinh tế là 12 tuổi.

Sassoon phỏng đoán: "Cô bé phân hóa muộn, chắc là 16 tuổi. Theo lẽ thường, khi kỳ phân hóa kết thúc, não vực của chúng mới phát triển nhanh ch.óng, cũng sinh tinh thần lực."

" em phân hóa quá muộn, tinh thần lực quá mạnh, não vực căn bản chịu nổi. Hơn nữa phân hóa quá muộn cũng dẫn đến hình thể của em biến đổi nhiều."

"Vậy cách nào, thể bạn tiếp tục mất kiểm soát nữa ?"

Elott tinh thần lực thể mất kiểm soát quá lâu, nếu sẽ dễ dàng tinh thần lìa khỏi xác, chỉ còn cơ thể rỗng tuếch ngủ say.

Sassoon giải thích: "Mất kiểm soát tinh thần lực giống như trật khớp, đầu tiên liền dễ dàng thứ hai."

"Tinh thần quá căng thẳng, đại não sử dụng quá độ, phần đầu chịu ngoại lực tác động nghiêm trọng... đều khả năng dẫn đến mất kiểm soát tinh thần lực... Đây là một loại bệnh tuổi trẻ, chờ em lớn thêm, não vực phát triển hơn thì sẽ ."

Sassoon đau đầu : "Đến nỗi đ.á.n.h thức em , thể thử vài từ ngữ riêng tư để kích thích em , khiến em sinh d.a.o động cảm xúc."

"Mấu chốt là ngày mai thi đấu , em còn sân, cái trạng thái rốt cuộc thi đấu đây!"

"Mau tỉnh !"

Sassoon sờ trán Chu Quỳnh, chỗ đó còn sưng đỏ đáng sợ nữa. Sau khi chữa trị, ngoại thương cô cơ bản lành.

bên trong, Chu Quỳnh vẫn còn chấn động não nhẹ, hơn nữa tinh thần lực của cô cũng thu .

Elott đến xổm xuống mặt Chu Quỳnh, thử : "Thanh năng lượng."

Chu Quỳnh khẽ c.ắ.n thanh năng lượng, hàng mi rũ xuống, một chút phản ứng.

"Kem."

Vẫn phản ứng, Elott thử dò hỏi, hết những món cô thích ăn, đều phản ứng.

"Ngủ."

"Kim loại biến hình."

Elott do dự gọi tên Arich.

"Arich."

Arich đ.á.n.h Chu Quỳnh choáng váng, Chu Quỳnh đ.á.n.h Arich đến lòi cả ruột gan phèo phổi.

Vẫn phản ứng, nếu đến tên . Elott chút tò mò, nhịn xuống cảm giác nóng rát bên tai, nghiêm túc hỏi: "Elott."

Trong ánh mắt tha thiết của , Chu Quỳnh hề lay động, phảng phất mặt cô chỉ là một khí.

Được thôi, Elott nhanh ch.óng chấp nhận kết quả , cổ họng nghẹn , bình tĩnh hỏi tiếp: "Horace."

Chu Quỳnh như đông cứng , những phản ứng mà còn im lặng.

Elott nhịn khẽ nhếch khóe môi.

"Whitehead."

"Larkin."

"Khụ khụ." Sassoon liếc , nhắc nhở: "Đừng lấy việc công việc tư nha."

Elott vẻ mặt đắn, như đang , chuyện đó.

Anh nghĩ nghĩ, một từ ngữ đối với Chu Quỳnh mà thực đau lòng:

"50 vạn."

Chu Quỳnh vẫn phản ứng.

Xem nợ nần cũng kích thích . Chắc là nợ nhiều quá nên còn lo chăng.

Tiếp theo, họ liên tục thử nghiệm mấy trăm từ ngữ, một chút tác dụng cũng .

Chu Quỳnh chỉ lẳng lặng mở to đôi mắt tiêu cự họ.

Sau vô thử kết quả, Sassoon thở dài, buồn bã : " một từ ngữ trăm thử đều hiệu nghiệm, một kích tất trúng!"

"Chỉ là tàn nhẫn."

Elott trợn tròn mắt nghi hoặc Sasson: "..."

" mà, tinh thần lực lìa khỏi thể lâu quá cũng chuyện , em thể sẽ ngủ một giấc tỉnh luôn, vẫn là cứ thử xem ."

Sassoon sờ sờ khuôn mặt mềm mại của cô gái, trầm mặc lâu, cuối cùng nhẹ giọng : "Mẹ."

Chu Quỳnh vẫn luôn phản ứng đột nhiên ngẩng đầu, cô như tỉnh khỏi giấc mộng lớn chớp chớp mắt, lớp sương mù vẫn luôn bao phủ mắt cô tan .

Hai hàng nước mắt theo khuôn mặt cô chảy xuống.

 

Loading...