Nữ Cải Trang Nam Vào Trường Nam Sinh, Kẻ Bệnh Kiều Bị Tôi Làm Cho Trầm Cảm - Chương 74: Tôi muốn anh ở lại đền bù cho tôi
Cập nhật lúc: 2026-03-27 10:52:38
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lời của Bạch Vũ Nhiên, Doãn Tây Lăng chẳng đáp thế nào.
Những cảm xúc đau khổ của Doãn Tây Lăng nhờ giọng điệu bất lực của Bạch Vũ Nhiên mà vơi nhiều.
Đặc biệt là khi thấy biểu cảm của Bạch Vũ Nhiên: một tay cầm đũa gắp mì, vẻ mặt đầy vẻ tiếc nuối nhưng vẫn cố dáng dỗ dành trẻ con để nhường món ngon cho .
Đôi môi Doãn Tây Lăng mấp máy:
"... ăn. ... Bạch Vũ Nhiên, xin , gây rắc rối cho , sẽ phiền nữa !"
Sự im lặng phá vỡ, nhiều chuyện cũng theo đó mà dễ hơn hẳn.
Tất nhiên, nếu lúc Doãn Tây Lăng đang chuyện mà ngoài hành lang vọng mấy tiếng kêu la t.h.ả.m thiết thì sẽ hơn nhiều…
"Đừng đ.á.n.h ! Ba đ.á.n.h chứ! chỉ là một kẻ qua đường giáp hèn mọn thôi mà!"
"Cứu mạng với! Đá trúng 'bi' của !"
"Đại ca ơi, đại ca đại ca ơi, cái quăng là cái bình giữ nhiệt mới mua mà!"
Bạch Vũ Nhiên nhướng mày, ngừng động tác ăn mì .
Cô phát hiện Doãn Tây Lăng hình như nhận điều gì đó.
Ừm, một bình thường khi phát hiện đa nhân cách thì sẽ cảm thấy thế nào nhỉ?
Chắc là sẽ thấy ngầu lắm, tìm cách giao lưu với nhân cách của , nếu đối phương lời thì tiêu diệt luôn cho rảnh nợ.
Hệ thống: [Ký chủ, cô chắc tư duy của cô là tư duy của bình thường ?]
Doãn Tây Lăng thấy những âm thanh ch.ói tai xuyên qua vách tường từ phía hành lang.
Anh đắm chìm trong nỗi bi thương nội tâm, cúi đầu để mặc mái tóc ướt bết trán.
Cổ tay truyền đến cơn đau thấu xương, nhưng chẳng thấm tháp gì so với nỗi buồn trong lòng lúc .
Doãn Tây Lăng thấy lời Bạch Vũ Nhiên , chỉ rằng cô ghét , việc đều chẳng còn ý nghĩa gì nữa...
Cũng cách nào bù đắp tổn thương mà gây cho cô.
Doãn Tây Lăng lờ mờ bản bệnh.
Ngay từ khi còn nhỏ, những lúc mất kiểm soát.
Lần đầu tiên mất kiểm soát là khi còn ý thức, suýt chút nữa cắt phăng nửa cái tai của đứa em trai nên .
Chỉ vì đứa em đó đùa dai định ấn đầu hố phân, bảo là "đùa cho vui thôi".
Lần thứ hai mất kiểm soát, định đẩy cha tội nghiệp của xuống vách núi...
Anh hiểu tại những chuyện đó xảy , theo lời kể của những xung quanh, lúc "phát điên" trông chẳng khác nào một con quỷ.
Cha và em trai đều gọi Doãn Tây Lăng là đồ quỷ sứ, đuổi thật xa, trong làng cũng xem như một kẻ điên.
Đó chính là nguồn gốc của sự tự ti chôn giấu tận đáy lòng Doãn Tây Lăng.
Anh luôn cảm thấy mắc nợ thế giới , thể kiểm soát nổi bản , thậm chí dám đảm bảo rằng sẽ hại khác.
Doãn Tây Lăng đáng lẽ rời xa Bạch Vũ Nhiên từ sớm. Sau khi tiếp cận cô, rõ ràng càng dễ "phát bệnh" hơn.
Hay đúng hơn, dù nhận nhưng vì tư tâm và d.ụ.c vọng ích kỷ nên nỡ rời xa cô, cuối cùng dẫn đến việc tổn thương một Bạch Vũ Nhiên vô tội.
Doãn Tây Lăng cúi đầu mặt đất, vóc dáng thẳng tắp như cây tùng của giờ đây khom xuống.
Chiếc sơ mi trắng sạch sẽ nước thấm đẫm, dán c.h.ặ.t cơ thể để lộ những đường nét cơ bụng quá phô trương.
Vòng eo hẹp lớp áo bó sát, trông vẻ gầy yếu nhưng thực chất chẳng hề "nhược".
Trong đôi mắt dịu dàng của Doãn Tây Lăng đong đầy nỗi buồn, giọng cũng bất giác trở nên bi lương.
Anh hiểu rằng thể tiếp tục như thế , nếu còn ở , sẽ chỉ hại Bạch Vũ Nhiên mà thôi.
Cho nên…
"Tối nay sẽ dời ngay, thực sự... Cảm ơn ... Cảm ơn cho ấm..."
Hơi ấm.
Doãn Tây Lăng còn hết câu, Bạch Vũ Nhiên đặt bát mì tôm mới pha bàn tay còn lành lặn của .
Bát mì nóng, tay Doãn Tây Lăng bỏng đỏ ửng nhưng vẫn buông bát mì .
Bạch Vũ Nhiên thở dài một tiếng, cô đưa ngón tay lên, dùng phần thịt đầu ngón tay trắng nõn ấn đầu Doãn Tây Lăng.
Và , Doãn Tây Lăng cảm thấy giọng dịu dàng nhất thế gian.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-cai-trang-nam-vao-truong-nam-sinh-ke-benh-kieu-bi-toi-lam-cho-tram-cam/chuong-74-toi-muon-anh-o-lai-den-bu-cho-toi.html.]
"Đồ ngốc."
Doãn Tây Lăng bưng bát mì nóng bỏng, vành mắt đỏ hoe, chẳng gì, chỉ thấy lòng vô cùng quyến luyến Bạch Vũ Nhiên, thực sự nỡ rời xa...
Bạch Vũ Nhiên thở dài thườn thượt, cô từng thấy ngốc, nhưng thấy ai ngốc đến mức .
Cô hiểu nổi kiểu "dịu dàng" của Doãn Tây Lăng, ngoài việc tự tổn thương bản thì còn mưu cầu gì nữa?
hạng dịu dàng đến mức luôn khiến thấy xót xa.
Bạch Vũ Nhiên giật lấy bát mì nóng tay Doãn Tây Lăng, đó "rắc" một tiếng, cô nắn cái cổ tay trật khớp cho .
Doãn Tây Lăng theo bản năng hốt hoảng thốt lên.
"Đừng, đừng nắn ... ..."
Nắn , liệu sợi dây liên kết cuối cùng giữa và Bạch Vũ Nhiên biến mất ?
Doãn Tây Lăng nghĩ thầm, vết bỏng đỏ tay, bỗng giữ vết tích mãi mãi, ... Bản chẳng còn chút liên quan nào đến cô.
Hệ thống phát hiện chỉ hắc hóa của Doãn Tây Lăng đang tăng lên, nhưng rõ ràng nhân cách thứ hai xuất hiện mà, chỉ tăng nhỉ?
Hệ thống thể hiểu nổi.
Bạch Vũ Nhiên lấy t.h.u.ố.c mỡ trị bỏng , nặn một ít lên đầu ngón tay xoa nhẹ, đó mang theo ấm từ cơ thể cô mà ấn lên vết bỏng đỏ tay Doãn Tây Lăng.
Ngón tay Doãn Tây Lăng co rụt theo bản năng vì đau, hoặc cũng lẽ mượn cái cớ bản năng để che đậy, nắm lấy bàn tay đang trong lòng bàn tay của Bạch Vũ Nhiên.
Doãn Tây Lăng điều gì đó, nhưng chẳng gì, đôi môi cứ mở khép như một con cá đang thiếu nước.
Bạch Vũ Nhiên cũng chẳng mặn mà chuyện, cô im lặng quan sát lòng bàn tay Doãn Tây Lăng, dùng t.h.u.ố.c mỡ từng chút một che vết đỏ.
"Xong ."
Bạch Vũ Nhiên .
Cô định rút tay thì Doãn Tây Lăng khép năm ngón tay, nắm c.h.ặ.t lấy một ngón tay của cô trong lòng bàn tay nóng hổi của .
Doãn Tây Lăng thấy cổ họng thắt , mái tóc ướt át là đôi mắt mãi mãi dịu dàng:
"... xin , đau ..."
Bạch Vũ Nhiên: “...?”
Doãn Tây Lăng học ?
Ánh mắt nghi hoặc của Bạch Vũ Nhiên khiến lòng Doãn Tây Lăng càng thêm hoảng loạn, nhưng chẳng nỡ buông tay cô .
Anh mím đôi môi khô khốc, khó khăn .
" tiếp tục hại nữa. bệnh."
Bạch Vũ Nhiên đến đây thì bật : "Anh thần kinh, đúng ?"
Doãn Tây Lăng ngờ Bạch Vũ Nhiên , khó nhọc gật đầu:
"Ừm... Chắc là ."
Bạch Vũ Nhiên rạng rỡ hơn, đôi môi còn dính chút dầu ớt trông bóng bẩy:
"Vậy , thần kinh thì sẽ bỏ mùn cưa bát mì tôm ?"
Doãn Tây Lăng ngẩn , hiểu tại Bạch Vũ Nhiên hỏi , nhưng vẫn thành khẩn trả lời.
"Không , chắc là đa nhân cách, cái bệnh ... Không liên quan đến việc nấu ăn."
Bạch Vũ Nhiên vỡ lẽ: "Vậy nghĩa là cũng sẽ bỏ xốp nhựa, túi nilon, tóc, xác côn trùng táo thối bát mì tôm đúng ?"
"Thế thì cái bệnh của tính là cái bệnh gì chứ?"
Bạch Vũ Nhiên năng nhẹ tênh, Doãn Tây Lăng ngẩn , trợn tròn mắt chẳng đáp :
"... Thì..."
Bạch Vũ Nhiên khẩy rút ngón tay , chỗ của .
Cô nhếch môi, nụ mang theo vẻ tà khí và ngông cuồng.
"Chỉ dựa mà cũng hại ? Anh nghĩ nhiều quá đấy. Nếu ngày nào đó thực sự thể thương, lúc đó hãy bàn đến chuyện rời ."
"Hiểu ? Ý của là Doãn Tây Lăng, ở đây nấu mì cho . Coi như đó là lời đền bù cho việc hôm nay chọc giận ."