Nữ Cải Trang Nam Vào Trường Nam Sinh, Kẻ Bệnh Kiều Bị Tôi Làm Cho Trầm Cảm - Chương 45: Tôi muốn ở ký túc xá của các ông!

Cập nhật lúc: 2026-03-25 13:08:41
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Vũ Nhiên chẳng rảnh mà để ý đến Hệ thống, cô còn đang bận rộn "dọn rác".

Cô thong thả xắn tay áo, vẻ mặt trông vẫn chút lười nhác, nhưng hễ cô tay là xung quanh chỉ thấy những tiếng "rắc rắc" ghê .

đ.á.n.h , cô chỉ tháo khớp xương họ thôi.

Rắc rắc, đó là bước chân của quỷ dữ, mà là âm thanh trật khớp tay của nhóm "dũng sĩ" đầu tiên xông lên.

Kỷ Lâm Thanh thấy cảnh thì ngón tay khẽ run lên, bàn tay đang đẩy gọng kính cũng bất giác run rẩy theo.

Anh nhớ vài năm , khi đang ở trong những ngày tuyệt vọng nhất, ngay ngày sinh nhật của , một xuất hiện.

Người đó giống như lão Hagrid mang chiếc bánh sinh nhật đến cho bé Harry tội nghiệp trong truyện "Harry Potter" , mang đến cho những món quà mà từng dám mơ tới.

Đáng tiếc là lúc đó rõ mặt , đối phương lẻn ngôi nhà nơi đang gửi , tháo khớp tay của tất cả chủ nhà để một khoản tiền và rời .

À, còn để một cuốn "Harry Potter" tặng nữa.

Khi đó nhốt trong kho chứa đồ, sống chẳng khác nào một con vật, chút giống với Harry Potter nhốt gầm cầu thang...

Thế nhưng ai mà ngờ , khi xong "Harry Potter", trở thành Đấng cứu thế, mà trở thành Chúa tể Voldemort...?

Kỷ Lâm Thanh suy nghĩ tay cũng dứt khoát, nhưng bỗng nảy một ý nghĩ:

Chẳng lẽ Bạch Vũ Nhiên chỉ là tri kỷ về mặt tâm hồn với , mà cảm giác quen thuộc còn là vì chỉ linh hồn mà ngay cả vóc dáng cũng quen ...?

Thấy Kỷ Lâm Thanh tay cũng khá gọn gàng, Bạch Vũ Nhiên suy nghĩ một chút hạ thấp giọng với Doãn Tây Lăng - đang cầm bật lửa đ.á.n.h nhưng tay thế nào giữa cuộc hỗn chiến.

"Để dạy . Cách khá đấy, cứ tháo khớp xương của đối phương .

Hơn nữa, chiêu thức chỉ , bọn chúng sẽ cầu xin chữa trị cho, thế nên đ.á.n.h chúng, chúng dâng tiền cho ."

Nói xong, Bạch Vũ Nhiên đưa tay tùy ý tóm lấy một tên gần, hai tiếng "rắc rắc" vang lên, Doãn Tây Lăng mà hoa cả mắt.

Chuyện gì thế ... Sao tự nhiên tháo ?

Sao cứ như đang toán , giảng bài thì bảo cứ thế thế , nhưng xem thì chẳng hiểu mô tê gì cả?

Bạch Vũ Nhiên khẽ hỏi: "Học ?"

Doãn Tây Lăng học nhưng ngại dám , lúng túng gật đầu lắc đầu.

Kỷ Lâm Thanh đẩy kính, giọng điệu chút vi diệu pha lẫn vẻ ghen tị:

"Đã bảo là chiêu thức chỉ , nghĩ dạy vài cái là học ngay?"

Bạch Vũ Nhiên hiểu ý, cô tóm thêm một tên "vật tế" nữa gần, tháo khớp xương của cái rắc bảo.

"Cũng đúng, lý đấy, để dạy ."

Doãn Tây Lăng lập tức xua tay từ chối:

"Không , cần , thứ gì thì cứ để ..."

Doãn Tây Lăng còn hết câu, Bạch Vũ Nhiên tóm thêm một gã xui xẻo nữa để giáo cụ trực quan.

"Cái đúng là khó thật. , dạy bản rút gọn. Bản rút gọn thì đau hơn một chút…"

Trong phút chốc, cả tòa nhà dường như thấy một tiếng thét thể xé rách màng nhĩ con .

"Á! Tráng sĩ tha mạng!"

Giữa tiếng kêu gào đau đớn , giọng của Bạch Vũ Nhiên dịu dàng một cách bất thường:

"Xem kìa, cái gì đơn giản thì thường đau hơn. Dù đau cũng chẳng là chúng ."

Doãn Tây Lăng gì, cái đang đau đến biến dạng cả khuôn mặt , mím môi, cũng Bạch Vũ Nhiên nghĩ là kẻ ngốc.

Hơn nữa, cũng hiểu tại khi thấy vẻ đau đớn của , trong lòng nảy sinh một chút... Hưng phấn?

Hệ thống: [Cảnh báo, chỉ hắc hóa của Doãn Tây Lăng tăng lên !]

Bạch Vũ Nhiên thản nhiên với Hệ thống:

[Tăng là đúng , huấn luyện một chút. Thời đại quá mức thì tương lai , nấu mì ngon như , để sống thêm vài năm nữa.]

Hệ thống vẫn từ bỏ sứ mệnh "mặt trời nhỏ" của , cố gắng khuyên nhủ hết lời.

Hệ thống: [Cô thể trở thành ánh sáng, hoặc ở bên bảo vệ mà. Bảo vệ sự lương thiện quý giá của .]

Bạch Vũ Nhiên bật , bảo với Hệ thống: [Kẻ thể bảo vệ chính , vĩnh viễn chỉ bản mà thôi.]

Đánh đầy năm phút, "chiến thuật cầu thang" của Bạch Vũ Nhiên phát huy tác dụng rõ rệt.

Thú vị hơn là do cầu thang hẹp, nhóm "dũng sĩ" đầu tiên khi ngã xuống thậm chí còn cơ hội lùi , vì phía đều là đồng bọn cùng tầng đang hăm hở xông lên đ.á.n.h Bạch Vũ Nhiên.

Bạch Vũ Nhiên và Kỷ Lâm Thanh thậm chí còn cần tiếp tục tay, khi nhóm đầu tiên đuối sức, những kẻ phía vì nôn nóng lập công trực tiếp gạt đám phía sang một bên hoặc giẫm đạp lên họ để lao Bạch Vũ Nhiên.

Nhóm đầu tiên thực sự trở thành "những viên gạch lót đường cho thành công", vài suýt nữa thì giẫm đến mức nôn m.á.u.

Một lúc , một đám đông "dũng sĩ" hét lớn: "Đủ , dừng hết cho tao!"

Lúc cả đám chỉ chờ đại ca của câu đó, những kẻ đang vây kín đầu cầu thang vội vàng lùi , bọn chúng cũng chẳng đ.á.n.h tiếp nữa, đ.á.n.h cũng thắng nổi.

Những kẻ Bạch Vũ Nhiên và Kỷ Lâm Thanh tẩn cho đều khập khiễng, ôm cánh tay chạy trốn thục mạng.

Trên sàn vẫn còn vài tên bò dậy nổi, Doãn Tây Lăng cuối cùng cũng tìm cơ hội, lao đến bồi thêm cho mỗi tên hai cái đá.

Sau khi đám lùi , để lộ một đàn ông cách đầu cầu thang xa mà Bạch Vũ Nhiên trông quen mắt.

Người toát vẻ phong trần như nghiệp đại học từ lâu, cả năm đầu ngón tay đều đeo nhẫn vàng bản lớn.

Đây chính là Đàm Bằng Chính - đại ca tầng 12 mà Bạch Vũ Nhiên gặp ở tầng một vài ngày khi lên lầu.

Lúc đó Đàm Bằng Chính đang dẫn chuẩn lên thang máy VIP dành cho những kẻ tiền quyền, kết quả là Hạ Giản Ngôn tẩn cho một trận.

Đàm Bằng Chính cảm thấy đúng là đen đủi tận mạng, tân sinh viên năm nay đều là cái giống quái vật gì , hai hôm mất mặt một vố, hôm nay dám leo thẳng lên tầng 12 giẫm lên đầu mà bắt nạt ?

Thực Đàm Bằng Chính đến từ lâu , quan sát hồi lâu, phát hiện cái tên Hạ Giản Ngôn từng đ.á.n.h mặt ở đây mới dám ngẩng cao đầu.

Hai lỗ mũi to tướng của hết mở co , hất hàm bước tới với dáng vẻ " đời bằng nửa con mắt".

Đàm Bằng Chính lạnh :

"Mấy đứa tụi bây ngông cuồng nhỉ, dám qua đây phá địa bàn của tao, hả, phục tao, đại ca ?"

Bạch Vũ Nhiên xoay xoay cổ tay, cô lười biếng đáp: "À, ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-cai-trang-nam-vao-truong-nam-sinh-ke-benh-kieu-bi-toi-lam-cho-tram-cam/chuong-45-toi-muon-o-ky-tuc-xa-cua-cac-ong.html.]

Đàm Bằng Chính ngay Bạch Vũ Nhiên sẽ mà.

cũng chỉ là một lũ nhóc năm nhất, trời cao đất dày là gì, còn đòi đại ca?

Bọn chúng trướng gã đều là những kẻ nợ môn, ở trường lâu năm và cực kỳ giỏi đ.á.n.h đ.ấ.m ?

Đàm Bằng Chính đang đắc ý thì thấy Bạch Vũ Nhiên tiếp:

"Anh nghĩ đại ca ? lười đại ca lắm, qua đây là để dỡ phòng của các đấy."

Nói xong, Bạch Vũ Nhiên giẫm lên cơ thể của mấy tên đang rên rỉ bò nổi ở đầu cầu thang để bước đến mặt Đàm Bằng Chính.

Đàm Bằng Chính giật , theo bản năng lùi một bước, quát lên với vẻ ngoài mạnh mẽ nhưng bên trong đang run rẩy.

"Mày định gì? Mày đ.á.n.h ? Tao báo giáo viên đấy nhé!

Tao cho mày , chủ nhiệm phòng giáo vụ khối năm nhất là em kết nghĩa của tao đấy…

Ối~ Mày dám đá tao!"

Bạch Vũ Nhiên tung một cú đá khiến Đàm Bằng Chính dính c.h.ặ.t tường, đó cô thèm đầu , chỉ vẫy vẫy tay.

"Nào, bắt đầu từ cái phòng gần cầu thang nhất . Bật lửa chuẩn xong chứ?"

Doãn Tây Lăng nắm c.h.ặ.t bật lửa gật đầu: "Vâng."

Đàm Bằng Chính ngây , ôm bụng trợn tròn mắt:

"Mày... mày định cái gì?"

Bạch Vũ Nhiên lãng phí thời gian, trực tiếp dẫn về phía căn phòng gần đầu cầu thang nhất.

Đám đàn em của Đàm Bằng Chính xung quanh thấy Bạch Vũ Nhiên đều theo bản năng dạt nhường đường, Bạch Vũ Nhiên đáp hời hợt.

"Khám nhà thôi mà."

Đàm Bằng Chính sững sờ một lát mới sực nhận chuyện gì đang xảy , gào lên thật to.

"Kẻ dỡ phòng tụi bây là Nghệ Thiên Hạo! Trường mười ba tòa ký túc xá!

Có tổng cộng năm trùm trường! Là Nghệ Thiên Hạo tìm đập phòng tụi bây, tao!

Không tao , mày tới đ.á.n.h tao?"

Kỷ Lâm Thanh đến đây, đẩy kính, mỉm .

"Chẳng các đều là trùm trường cả . Thời xưa khám xét nhà là chu di cửu tộc, liên đới cả họ hàng nữa đấy."

Bạch Vũ Nhiên tỏ vẻ tán đồng.

"Anh cũng đấy, là sinh viên năm nhất, là lính mới nên phân biệt ai với ai .

Các cứ là trùm trường là . Sao nào, chẳng lẽ lúc nổi giận xử lý , còn đường xa chắc?

Tất nhiên là tìm chỗ gần nhất mà xử lý ."

Mặt Đàm Bằng Chính tái mét.

Anh coi là thế lực yếu nhất và mỏng nhất trong các trùm trường, thế nên mới ở trong tòa ký túc xá chủ yếu dành cho Viện Văn học , còn những kẻ tiền khác đều ở những tòa nhà của các chuyên ngành hot để dễ kiếm chác.

từ đến nay vẫn sống ung dung tự tại, từ năm hai trùm trường !

Sau đó còn ở trường thêm hai năm nữa, thấy tân sinh viên nào ngông cuồng đến mức !

Còn Bạch Vũ Nhiên thì suy nghĩ một chút, cuối cùng cũng "đánh thức lương tâm".

"Thôi , mà. Đi đập phá khắp nơi cũng mệt lắm.

Các xem phòng của cái tên hành tinh lỗ mũi to ?

Có kẻ bóp nát mì tôm của , thì sẽ đốt sạch đống mô hình, máy tính, tạp chí mà nâng niu.

Ờ, cả giày thể thao cũng đốt luôn."

Thế là Bạch Vũ Nhiên tiến hành "khám nhà", đập phá sạch đống quần lót hàng hiệu mà Đàm Bằng Chính sưu tầm, bỏ hết nhẫn vàng của cái nồi nhỏ lén dùng trong phòng để nấu chảy thành một đống kim loại lỏng hình dạng.

Bạch Vũ Nhiên chịu trách nhiệm đưa ý tưởng, Kỷ Lâm Thanh chịu trách nhiệm thực thi, còn Doãn Tây Lăng thì nghiêm túc trong việc đốt quần áo.

Đàm Bằng Chính gào thét xé lòng, còn Bạch Vũ Nhiên ánh lửa thì tươi.

"Đã xem phim 'Trò chơi vương quyền' ?

Vị thủ lĩnh ngựa nấu chảy vàng như thế , dội lên đầu trai của Mẹ Rồng để tặng một chiếc vương miện vàng đấy.

Thú vị thật, đúng , vị đại ca trùm trường đây một cái mũ bảo hiểm vàng...

À , một chiếc vương miện vàng ?"

Đêm nay, gần như bộ sinh viên trong tòa ký túc xá đều thấy tiếng gào t.h.ả.m thiết của vị đại ca mà họ từng sợ hãi hoặc sùng bái - Đàm Bằng Chính!

"Mày ! Mày !..."

Sau khi quậy phá xong xuôi, Bạch Vũ Nhiên cũng thấy mệt, cô tầng 11 với tâm trạng .

Mộ Vọng Bạch vẫn ngoan ngoãn canh thang máy, thấy Bạch Vũ Nhiên về liền lễ phép .

"Không ai lên ứng cứu đám lầu ạ.

báo tin nhưng giáo viên đều quản."

Bạch Vũ Nhiên thuận tay xoa đầu Mộ Vọng Bạch, cô lười biếng, nụ xinh lạ thường, giọng dịu dàng như một chiếc lông vũ lướt qua trái tim .

"Ngoan lắm."

Bạch Vũ Nhiên xong thẳng phòng.

Mộ Vọng Bạch ngẩn ngơ tại chỗ lâu, đưa tay ôm lấy n.g.ự.c trái, nhận tim đang đập loạn nhịp, nhưng trong lòng chẳng hề thấy đau, chỉ một sự hoảng hốt vô tận và... Một cảm giác thể diễn tả thành lời.

Kỷ Lâm Thanh ôm đống chăn màn mới lấy nhờ việc "cướp của kẻ giàu chia cho nghèo" ở phía .

Bạch Vũ Nhiên đẩy cửa phòng bỗng khựng

Bên trong phòng, Thái Đại Dũng đang mặc chiếc quần đùi đỏ choét, cầm chổi quét dọn sạch sẽ sàn nhà.

Thấy Bạch Vũ Nhiên về, nở nụ rạng rỡ.

"Nhiên thần ơi, về đấy . Phòng em dọn dẹp sạch sẽ nhé, Hạ Giản Ngôn cũng ngủ say . Em mang theo cả chăn chiếu đây ! Em ở chung phòng với các !"

Loading...