Giọng của Bạch Vũ Nhiên vang lên giữa gian náo loạn.
Cô nắm c.h.ặ.t lấy tay Doãn Tây Lăng, vẫn còn cảm nhận bàn tay đang run rẩy nhẹ.
Tất cả đều đang bắt nạt bạn cùng phòng bụng, đầu bếp tuyệt vời nhất và cũng là bạn chân thành nhất của cô...
Khóe môi Bạch Vũ Nhiên khẽ nhếch:
"Các chẳng đều ? chính là nhà của ."
Nói xong, Bạch Vũ Nhiên về phía Doãn Tây Cần đang sững sờ, cùng bà lão cũng đang kinh ngạc ôm c.h.ặ.t lấy đứa cháu út.
"Là kiểu chung một sổ hộ khẩu ."
Tim Doãn Tây Lăng đập nhanh, nghiêng đầu, Bạch Vũ Nhiên bằng ánh mắt ngẩn ngơ, nơi đáy mắt dường như ánh nước lấp lánh.
"... Em..."
Bạch Vũ Nhiên mỉm : "Yên tâm , mua nhà xong sẽ nhập hộ khẩu ngay, em để …"
Làm trai em.
Bạch Vũ Nhiên hết câu, Doãn Tây Lăng nắm lấy tay cô, quỳ một gối xuống đất.
Lần , đến lượt Bạch Vũ Nhiên sững .
Tư thế trông giống một lời cầu hôn...
Không thể nào chứ.
Dân làng từng thấy cảnh tượng bao giờ, lúc dường như họ đột nhiên vỡ lẽ, một bà thím thảng thốt bịt miệng.
"Trời đất ơi! Đồng tính luyến ái!"
"Thằng nhóc nhà họ Doãn định để nhà tuyệt tự đây mà! Đồng tính! Biến thái! Ghê tởm quá!"
Sắc mặt bà nội Doãn Tây Lăng trắng bệch, bà run rẩy bước gần .
"Cháu đích tôn của bà... Cháu đừng ở đây nhục gia môn nữa!"
"Cháu vứt bỏ em trai, mặc kệ bà nội, chỉ vì... Muốn ở bên cạnh một thằng đàn ông ?"
"Cháu nhất định cho cái nhà mất sạch mặt mũi mới chịu hả?"
Ngược , cô bạn gái nhỏ phía Doãn Tây Cần thì trợn tròn mắt.
"Trời ạ... Hai trai quá... đẩy thuyền !"
Ánh mắt Doãn Tây Cần trở nên hiểm độc.
"Anh! Anh thật hổ, thì b.a.o n.u.ô.i phú bà, b.a.o n.u.ô.i đại gia đồng tính ?
Lúc để nó đ.â.m phía thấy sướng ?"
Bạch Vũ Nhiên lạnh lùng liếc sang, đang định tay đ.á.n.h .
Thì Doãn Tây Lăng đang quỳ một gối giữ c.h.ặ.t lấy tay cô.
Người đàn ông lương thiện vốn mang vai gánh nặng gia đình từ nhỏ đang dịu dàng Bạch Vũ Nhiên.
Doãn Tây Lăng mặc kệ những lời đàm tiếu thị phi của đời, quỳ gối, cúi đầu, thành kính và khiêm nhường hôn lên đầu ngón tay Bạch Vũ Nhiên.
"Cảm ơn em thu nhận ."
"Em là quan trọng nhất của , yêu em."
"Trước đây là , là , mãi mãi là như ."
Câu " yêu em" đặt cụm từ " " khiến Bạch Vũ Nhiên cũng chẳng phân định rõ đang tỏ tình chỉ đang khao khát một nhà để nương tựa.
Trong lúc Bạch Vũ Nhiên còn đang suy nghĩ, Doãn Tây Lăng nhẹ nhàng nắm lấy tay cô.
Cảm giác đó vô cùng vi diệu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-cai-trang-nam-vao-truong-nam-sinh-ke-benh-kieu-bi-toi-lam-cho-tram-cam/chuong-204-du-cau-doi-xu-voi-toi-ra-sao-toi-van-se-vi-cau-ma-song.html.]
Giống như một kỵ sĩ đang thần phục chân quân vương.
Lại giống như...
Đang dâng hiến sợi dây cương trói buộc chính cho Bạch Vũ Nhiên.
Doãn Tây Lăng một cách tự nhiên:
"Dù em đối xử với , vẫn sẽ vì em mà sống."
...
Dân làng từng qua lời bày tỏ gây chấn động đến thế.
Đây thậm chí là thứ "tình yêu" mưu cầu sắc d.ụ.c.
Mà là một thứ gì đó vượt ngoài tầm hiểu của họ.
Bạch Vũ Nhiên thể từ chối.
Dù cho ở đây là những " " luôn ức h.i.ế.p Doãn Tây Lăng.
điều cô là đối phương trở thành "nô lệ" của .
Cô giúp Doãn Tây Lăng thoát khỏi bóng đen quá khứ, còn Doãn Tây Lăng hy vọng cô thể trở thành chủ quản vận mệnh của .
Bạch Vũ Nhiên nắm lấy tay Doãn Tây Lăng, định kéo dậy.
Doãn Tây Lăng căn bản quan tâm khác thế nào.
Anh nghiêm túc nắm c.h.ặ.t t.a.y Bạch Vũ Nhiên.
Anh yêu cầu Bạch Vũ Nhiên thu nhận , cũng xa xỉ hy vọng Bạch Vũ Nhiên yêu , chỉ cống hiến tất cả những gì , chỉ mong Bạch Vũ Nhiên thể chấp nhận.
Bạch Vũ Nhiên Doãn Tây Lăng ...
Rất dịu dàng.
Ánh mắt Bạch Vũ Nhiên dịu , cô ôn tồn :
"Làm là đúng , chúng đều nên vì bản mà sống chứ."
Doãn Tây Lăng khẽ, ngước Bạch Vũ Nhiên, sự dịu dàng nơi đáy mắt tựa như một vùng biển êm đềm, mỗi nhịp sóng lấp lánh đều là tình cảm dành cho cô.
" khi gặp em, còn là chính nữa. Anh nguyện ý vì em mà sống, nếu em chán ghét , thể…"
Doãn Tây Lăng hết câu.
Bạch Vũ Nhiên nắm lấy tay , bắt chước tư thế của , cũng quỳ xuống một gối.
Doãn Tây Lăng ngẩn : "Em..."
Mái tóc đuôi sói của Bạch Vũ Nhiên tung bay đầy kiêu hãnh, nụ ngông cuồng, đầu gối cô chạm sát đầu gối Doãn Tây Lăng.
Cô đưa bàn tay còn , vò mạnh mái tóc của .
Doãn Tây Lăng cảm thấy thở của như ngừng trệ.
Trong mắt giờ đây chỉ còn nụ rạng rỡ và kiêu hãnh đến cực hạn của thiếu niên mặt.
Bạch Vũ Nhiên :
"Được, cứ giao cho em. Để em dạy cho thật , thế nào mới là yêu chính bản !"
Dứt lời, nhân lúc Doãn Tây Lăng còn đang ngẩn ngơ, Bạch Vũ Nhiên dứt khoát kéo dậy.
Sau đó, cô kiêu hãnh giơ cao bàn tay đang nắm c.h.ặ.t của hai , dõng dạc tuyên bố với đám của Doãn Tây Lăng:
"Lời cần cũng xong, mang đây. Không bao giờ gặp !"