Nữ Cải Trang Nam Vào Trường Nam Sinh, Kẻ Bệnh Kiều Bị Tôi Làm Cho Trầm Cảm - Chương 203: Tôi cần mà

Cập nhật lúc: 2026-03-30 23:13:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Doãn Tây Cần chằm chằm gương mặt quen thuộc của trai .

Anh cả là trai nhất trong ba em, nhưng gương mặt lúc nào cũng hằn sâu vẻ mệt mỏi, ăn mặc ăn uống đều chẳng .

Giáo d.ụ.c bắt buộc dạy rằng thương trai.

Thế nhưng lòng tham và sự ích kỷ bảo rằng, nếu trai nỗ lực, lấy gì để nuôi bạn gái, lấy gì để du học, lấy gì để đổi tầng lớp xã hội của ?

Anh cả là thiên tài mà, thiên tài thì nỗ lực nhiều hơn chứ.

thì tiền của cũng nhiều đến mức tiêu hết.

Bây giờ tiêu lạm một chút thì ?

Hơn nữa bà nội , là em trai, nhường em là lẽ đương nhiên.

Bà nội vẫn luôn dạy bảo như thế, bắt dành những thứ nhất cho em, bởi vì em mới là hy vọng của cả nhà, là phận em nhỏ trong gia đình mà!

Doãn Tây Cần đấu tranh, cố gắng khơi "tình em" của .

"Anh..."

Anh rặn một vẻ mặt tủi :

"Anh, bình tĩnh ! Chúng đều là một nhà, mâu thuẫn nào là thể bỏ qua cả.

Anh dạy dỗ em thì về nhà dạy, đừng ở đây để ngoài xem trò !"

Đám vây quanh đều đang chờ xem kịch .

Phải xem xong trò thì họ mới mãn nguyện rời , đó sẽ mang theo nụ và sự thương hại giả tạo để rêu rao câu chuyện khắp hang cùng ngõ hẻm cho khác .

Doãn Tây Lăng luôn thấu hiểu điều đó.

Anh lớn lên trong những lời đàm tiếu chỉ trích, nhận lấy sự khinh miệt nhiều hơn thiện chí gấp vạn .

Trước khi học, còn từng dân làng coi như kẻ ăn mày, cầm chổi xua đuổi.

Trước đây quan tâm.

chăm sóc .

Bây giờ, cũng chẳng bận lòng.

Doãn Tây Lăng túm c.h.ặ.t cổ áo em trai .

Doãn Tây Lăng trông vẻ gầy gò, thanh mảnh hơn những nam thanh niên cùng lứa, nhưng sức mạnh vượt xa đại đa bạn bè đồng trang lứa.

Một như gồng gánh cả một gia đình tan hoang.

Anh luôn ngỡ rằng gia đình là một cây đại thụ.

Bố ngã xuống, sẽ gốc rễ cho cái cây .

Anh các em và bà nội cuộc sống hơn, từ bỏ quá khứ lụi tàn, để nền móng xây dựng, họ sẽ trở thành những cành lá xanh tươi, thể vươn tới bầu trời mà hằng ao ước.

Thế nhưng, quá ngây thơ .

Đây là một cái cây, mà là những dây leo hút m.á.u bám c.h.ặ.t cơ thể .

Doãn Tây Cần thực tế vạm vỡ hơn Doãn Tây Lăng khá nhiều.

Anh dùng tiền trai cho để đăng ký thẻ hội viên phòng gym và tập luyện cơ bắp hẳn hoi.

Chỉ là cơ bắp của Doãn Tây Cần lực, khua tay múa chân cũng chỉ thể lơ lửng giữa trung.

Doãn Tây Cần thậm chí còn thấy tiếng của bạn gái , điều khiến cảm thấy vô cùng mất mặt.

Thế là, Doãn Tây Cần trừng mắt dữ tợn trai .

"Được, nể mặt chứ gì?

Hừ! Anh tưởng vứt bỏ thì thể chơi bời với đám bạn cùng phòng đại học ?

Anh tưởng thể bạn của họ chắc?"

Nghe thấy hai chữ "bạn cùng phòng", trong ánh mắt lạnh lùng của Doãn Tây Lăng thoáng hiện lên một tia d.a.o động.

Tia d.a.o động Doãn Tây Cần nhạy bén bắt gặp.

Doãn Tây Cần gào to lên, mang theo ác ý tràn trề mà lớn.

" đúng chứ gì!

Chính vì tiếp xúc với đám bạn cùng phòng đó nên mới đổ đốn như !

Anh ơi! Tỉnh !

thấy đám bạn cùng phòng ưu tú giàu của mạng , họ và căn bản là của hai thế giới khác !"

"Đại học chính là cơ hội cuối cùng để các tiếp xúc với đấy.

Người chỉ tình cờ gặp thôi, mà tưởng thể trở thành bạn bè với ?"

"Anh cũng lớn tuổi , đừng ngây thơ như thế chứ!"

Doãn Tây Lăng đ.â.m trúng nỗi sợ hãi lớn nhất trong lòng.

Thực hiểu rõ.

Thân phận và địa vị của Bạch Vũ Nhiên căn bản là thứ thể trèo cao.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-cai-trang-nam-vao-truong-nam-sinh-ke-benh-kieu-bi-toi-lam-cho-tram-cam/chuong-203-toi-can-ma.html.]

Đại học chính là điểm giao cuối cùng của họ.

Bước khỏi tháp ngà đại học, mỗi trở về với vị trí xã hội vốn , lấy tư cách gì để gặp Bạch Vũ Nhiên?

Anh gặp Bạch Vũ Nhiên là trong buổi họp lớp.

Anh "bạn học cũ" của cô!

, bắt buộc rũ bỏ một thứ…

Bắt buộc trở thành một con mới, dùng chính cuộc đời để liều mạng một phen…

Bàn tay Doãn Tây Lăng bóp c.h.ặ.t lấy Doãn Tây Cần ngày càng dùng lực, trong đôi mắt lạnh lùng dường như đang nhen nhóm một cơn bão, sự dịu dàng và lý trí dường như đang thiêu rụi trong ánh mắt .

Chỉ là Doãn Tây Lăng đang cúi đầu, Doãn Tây Cần tưởng cả sợ nên giọng điệu càng thêm hống hách và ngông cuồng.

"Doãn Tây Lăng, lúc nhỏ là cái thứ chổi ám c.h.ế.t bố !

Lớn lên là kẻ vô nhân tính vứt bỏ !

Anh căn bản xứng bạn bè!

Đặc biệt là bạn với giàu!"

"Anh dám với bạn cùng phòng là lúc nhỏ từng hốt phân, ngợm hôi hám cả làng ghét bỏ ?

Anh dám với bạn cùng phòng là lúc nhỏ từng tranh bánh bao với ch.ó hoang, lục đồ ăn trong bãi rác ?"

"Doãn Tây Lăng, dám ?

Quần áo mặc là đồ cũ, họ cùng lắm chỉ nghĩ tiền, nhưng nếu những chuyện , trong mắt họ sẽ bằng một con ch.ó …"

Mọi xung quanh bắt đầu bàn tán xôn xao.

Dân làng hăng hái thì thầm to nhỏ, hoặc thở dài thườn thượt.

"Thật thế ? Không chứ, đứa trẻ nhà họ Doãn t.h.ả.m hại thế ư?"

"Thật đấy, haizz, cái bánh bao nó nhặt chính là cái vứt đấy. Chỉ còn nửa cái thôi."

"Mẹ hồi đó thấy nó tội nghiệp, còn lấy quần áo cũ mặc nữa cho nó mặc đấy."

Doãn Tây Lăng quan tâm xem gì, nhưng gần như khống chế mà lặng lẽ về phía Bạch Vũ Nhiên.

Anh vẫn luôn Bạch Vũ Nhiên, phát hiện đến, thực tế ngay từ lúc Bạch Vũ Nhiên đầu xuất hiện trong đám đông, chú ý thấy .

Đó là yêu nhất, quan tâm nhất, thể chú ý cho ?

Đặc biệt là khi Bạch Vũ Nhiên tỏa sáng rực rỡ đến .

Chỉ là cuộc gặp gỡ quá đỗi ngượng ngùng.

Vốn dĩ Doãn Tây Lăng nhanh ch.óng xử lý đám nhà , trực tiếp đoạn tuyệt quan hệ, đó sẽ dùng sự sạch sẽ nhất để bảo vệ Bạch Vũ Nhiên, dùng cả đời để đuổi theo cô.

Có lẽ một ngày nào đó, cũng thể trở thành một cực kỳ ưu tú, thể khiến Bạch Vũ Nhiên ghi nhớ .

Ghi nhớ những ưu điểm của , ngoài chuyện "nấu mì ngon" và "là " .

ai mà ngờ , việc xử lý quá lâu, trì hoãn ít thời gian, vặn để Bạch Vũ Nhiên bắt gặp.

Anh bận tâm đến cái của dân trong làng, nhưng chịu nổi việc đám chỉ trỏ Bạch Vũ Nhiên, bởi vì nếu , Bạch Vũ Nhiên căn bản sẽ tiếp xúc với lũ rác rưởi .

Trong mắt , trong tim , Bạch Vũ Nhiên là cao vời vợi...

Thế nhưng, Doãn Tây Lăng thấy Bạch Vũ Nhiên trong đám đông nữa.

Trong đám ồn ào náo nhiệt , bóng dáng cực kỳ nổi bật của Bạch Vũ Nhiên biến mất .

Doãn Tây Lăng ngẩn , trong nhất thời nên cảm thấy nhẹ nhõm hụt hẫng, mà Doãn Tây Cần càng hống hách lớn ha hả.

"Anh, đang tìm Bạch Vũ Nhiên ! thấy đến từ lâu !

Phải công nhận, Bạch Vũ Nhiên hổ danh là nam thần quốc dân mạng, trai thật đấy!"

" chắc chắn là sợ mất mặt nên bỏ ."

"Anh , hiểu rằng, chỉ khác mất mặt thôi.

Cũng chỉ , em trai và bà nội là vứt bỏ !

Nếu , căn bản chẳng ai thèm cần …"

Doãn Tây Cần còn dứt lời, một bàn tay nhẹ nhàng gỡ bàn tay đang túm của Doãn Tây Lăng , ngay đó, lưng Doãn Tây Lăng tung một cú đá thẳng bụng Doãn Tây Cần.

Loạt động tác hề bất kỳ dấu hiệu báo nào, động tác mượt mà như nước chảy mây trôi.

Đến khi sực tỉnh, Doãn Tây Cần văng xa ba mét, ngã rạp xuống đất bò dậy nổi.

Đám đông một nữa náo loạn.

ai dám lên tiếng, họ đều chằm chằm thiếu niên để kiểu tóc đuôi sói, đang lưng Doãn Tây Lăng với một tay đút túi quần.

Thiếu niên nhướng mày, nắm lấy bàn tay còn đang thẫn thờ của Doãn Tây Lăng.

"Ai bảo ai cần, cần mà."

 

 

 

Loading...