Bà nội của Doãn Tây Lăng đầy vẻ xót xa, lau nước mắt cho đứa cháu út đang ngừng.
Đứa trẻ đ.á.n.h là nó, nhưng bà còn lộ vẻ đau đớn hơn cả nó.
"Đừng , đừng nữa mà, trai hư, để bà mắng cho cháu!
Anh trai cháu đúng là con mà, các cháu là em ruột thịt cơ mà, nó thể tay đ.á.n.h cháu như thế?"
Đứa em út của Doãn Tây Lăng càng to hơn, mũi còn dính hai cái bong bóng nước, nó rúc lòng bà nội gào lên tố cáo.
"Bà ơi, bà mắng ! Anh ... Anh thật sự quá đáng lắm !"
Một thiếu niên trai khác gương mặt khá giống Doãn Tây Lăng thì lạnh lùng đó.
Cô gái xinh xắn phía đang t.h.ả.m thiết, đây chắc hẳn là bạn gái của .
Việc trai giáo huấn ngay tại đây khiến cảm thấy vô cùng mất mặt mặt bạn gái.
Anh cũng về phía bà nội .
"Bà nội, cả thật sự quá quắt !
Anh xin cháu cũng vô ích thôi, trừ khi nuôi cháu và bạn gái du học ba năm, nếu thì cái , từ nay về cháu nhận nữa!"
Nghe đến đây, cô gái đang lóc phía cũng ngừng bặt, bằng ánh mắt ngưỡng mộ như một vị hùng.
Bà nội của họ cũng phụ "kỳ vọng" của hai đứa cháu, bà lạnh mặt, giơ bàn tay run rẩy tiến về phía Doãn Tây Lăng, rõ ràng là định giáng một cái tát mặt .
Bạch Vũ Nhiên trong đám đông cau mày, gạt định xông tới.
Doãn Tây Lăng vốn cái tính hiền lành đến phát bực, chính vì thế mới chèn ép điều kiện và cũng luôn đối xử điều kiện với bạn cùng phòng là cô…
Bạch Vũ Nhiên còn kịp xông đến mặt Doãn Tây Lăng, thì đàn ông vốn luôn dịu dàng xen chút tự ti mỉm ôn hòa như khi.
Thế nhưng, cảm giác về một trai nhà bên phá hủy ngay khi cất lời.
"Bà tránh , nếu , sẽ đ.á.n.h cả bà đấy."
Bàn tay định tát của bà nội Doãn Tây Lăng khựng giữa trung, bà cố sức chớp mắt, rõ ràng là tưởng nhầm.
"Tây Lăng, cháu đang cái gì đấy? Cháu vẫn còn đang dọa dẫm em ?
Cháu là trai của chúng, cháu nghĩa vụ chăm sóc chúng, cháu…"
Bà lão còn dứt lời, Doãn Tây Lăng tóm lấy bàn tay định đ.á.n.h của bà , xách bà sang một bên.
Doãn Tây Lăng dáng cao ráo, từ cao xuống bà lão, giọng điệu đạm mạc như thể trong lòng đang một con quỷ m.á.u lạnh trú ngụ.
Anh với bà nội :
"Ơn nghĩa trả hết , còn , coi như bà c.h.ế.t. Mộ phần của bà sẽ mua cho."
Bà lão tức đến mức trợn ngược mắt, hai tay ôm lấy n.g.ự.c, dường như thể ngất bất cứ lúc nào.
Đám vây xem thấy thế liền nhao nhao gào lên.
"Bất hiếu quá thể!"
"Doãn Tây Lăng ma nhập ? Đến cả bà nội mà cũng thèm lo nữa?"
Doãn Tây Lăng liếc bọn họ một cái.
Ánh mắt xuống đầy lạnh lẽo của khiến đám đông đang hò hét bỗng chốc im bặt.
Những kẻ vốn đang xem trò bắt đầu cảm nhận sự "nguy hiểm".
Doãn Tây Lăng của hiện tại vứt bỏ cả bà nội, đ.á.n.h cả em trai, tàn nhẫn vô tình như thế, đối xử với hạng ngoài như bọn họ e rằng còn tàn bạo hơn.
Bạch Vũ Nhiên vốn dĩ gần đến bên cạnh Doãn Tây Lăng, thấy cảnh , cô dừng bước.
Bạch Vũ Nhiên nhận rằng, hình như cần cô tay nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-cai-trang-nam-vao-truong-nam-sinh-ke-benh-kieu-bi-toi-lam-cho-tram-cam/chuong-202-toi-coi-nhu-ba-da-chet-roi.html.]
Doãn Tây Lăng dường như thấy Bạch Vũ Nhiên, thu hồi ánh mắt từ đám đông, đặt lên hai đứa em trai của , khóe môi mỏng nhếch lên một đường cong lạnh lẽo.
Anh ngoắc tay với đứa em út:
"Lại đây."
Thằng bé còn đang chảy nước mũi lưỡng lự một chút, chân bước tới một bước, đó nó chạy lon ton về phía bà nội, giơ tay đỡ lấy bà sắp suy sụp, càng to hơn.
"Bà ơi, bà !"
Bà nội nó run rẩy.
"Nghiệt chướng, đúng là nghiệt chướng mà!
Nhà họ Doãn chúng đẻ loại súc sinh thế ?
Bắt nạt em trai, bỏ rơi bà nội, mày xứng với bố khuất của mày ?
Họ hy sinh tất cả vì mày đấy!"
Doãn Tây Lăng trả lời, gió thổi lướt qua những sợi tóc đen của , đôi mắt vốn luôn mềm yếu pha lẫn đau khổ giờ đây chỉ còn là một mảnh lạnh lẽo.
Anh sang đứa em trai còn , đối phương theo bản năng lùi một bước.
Cô bạn gái phía thì đẩy đẩy , nhỏ giọng :
"Sợ cái gì, đòi tiền chứ!"
Doãn Tây Lăng đợi bọn chúng bàn bạc xong, sải đôi chân dài bước tới mặt đứa em trai.
Gương mặt dịu dàng kết hợp với ánh mắt băng giá giống như một khu rừng một bóng chim muông, còn đáng sợ hơn cả một kẻ đang nổi trận lôi đình.
Em trai của Doãn Tây Lăng run bần bật.
"Anh… Anh định gì?
Anh thế , hương hồn bố trời sẽ nhắm mắt !"
Anh vung nắm đ.ấ.m về phía Doãn Tây Lăng, nhưng dễ dàng đẩy .
Doãn Tây Lăng lặng lẽ gương mặt giống , nheo nheo mắt.
Anh sự đời của vốn dĩ mang theo tội .
Bố mất sớm, tiền bạc của họ để cho học, để cho ăn cơm.
Vì , sinh gánh vác trách nhiệm của bố , chăm sóc bà, chăm sóc các em, chăm sóc thứ.
Tất cả đều đòi hỏi ở .
Giống như đó là điều hiển nhiên .
Anh cũng từng cảm thấy chuyện đó vấn đề gì.
Nếu sinh cùng với tội , thì sống như cả đời cũng , thể đem thứ cho khác, phụng sự cho gia đình .
Dù thì, bản cũng chẳng cần bất cứ thứ gì, một mạng sống là ân huệ lớn nhất mà thế giới ban cho .
Doãn Tây Lăng bao giờ nghĩ cho bản .
Anh chỉ là mất .
… bây giờ, sợ mất nữa .
Hay đúng hơn, từ sớm đó, còn sợ nữa.
Bởi vì một quan trọng hơn để bảo vệ.