Giọng của Hạ Giản Ngôn quá lớn, lập tức thu hút sự chú ý của tất cả trong nhà hàng.
Dĩ nhiên, vốn chẳng hạng bận tâm đến ánh của thế gian, nên nhanh phản ứng .
"Cũng đúng, gì mà kích động , bình thường chúng chẳng vẫn ngủ cùng là gì."
Khắp nhà hàng mơ hồ vang lên những tiếng xôn xao đầy phấn khích.
Vốn dĩ ngoại hình của Bạch Vũ Nhiên và Hạ Giản Ngôn cực kỳ nổi bật, giờ đây lời của chẳng khác nào bằng chứng xác thực cho mối quan hệ giữa hai .
Bạch Vũ Nhiên lên tiếng đính chính.
"Chỉ là ở cùng , ngủ cùng ."
Hạ Giản Ngôn càng thêm phấn khích:
"Vậy là tối nay sẽ ngủ cùng ?
Không , ý đồ gì bậy bạ , cũng hạng kỳ quặc.
chỉ là... Hỏi một chút thôi."
Bạch Vũ Nhiên thật sự tò mò mạch não của Hạ Giản Ngôn cấu tạo thế nào.
Cô ló đầu khỏi chiếc cổ lông mềm mại của chiếc áo khoác lông chồn đen, cái từ xuống của Hạ Giản Ngôn, trông cô chẳng khác nào một chú mèo nhỏ.
Bạch Vũ Nhiên hỏi : "Tại ở cùng , tối nay chỗ ở ? Ai về chỗ nấy ."
Hạ Giản Ngôn xuống bên cạnh Bạch Vũ Nhiên, cũng tựa lưng ghế, đôi chân dài duỗi thẳng, tiện tay chỉnh cổ áo cho cô một cách tự nhiên.
Anh nghiêm túc :
"Cậu lặn lội đến tận đây tìm , mà bỏ về chỗ , thì còn là nữa ?"
Hệ thống: [ thế, mỡ dâng tận miệng mà ăn thì còn là đàn ông nữa ?]
Hệ thống: [Ký chủ, cứ coi là khí , coi như thấy gì hết nhé, hi hi hi.]
Bạch Vũ Nhiên sợ Hạ Giản Ngôn ý đồ gì, nhưng rõ ràng chuyện nghĩ cũng vô ích.
Nếu dám gần khi cô đang ngủ...
Mà thôi, Mộ Vọng Bạch cũng từng gần , cô cũng g.i.ế.c .
Bạch Vũ Nhiên nhận dạo thực sự quá đỗi nhân từ.
Thấy cô im lặng, Hạ Giản Ngôn dịch chuyển ghế gần cô hơn chút nữa.
"Có ăn no xong thấy mệt ? Cũng đúng, từ nơi xa xôi như thế đến đây, chắc chắn là mệt ."
Bạch Vũ Nhiên khẽ nâng mí mắt liếc một cái.
"Nghe một hồi, đúng là chẳng khác gì một hồi . Anh lời thừa thãi."
Hạ Giản Ngôn mím đôi môi mỏng, lặng lẽ nhích tới gần cô thêm một chút, thì thầm.
"Hay là để bế nhé? Đi bộ cũng mệt lắm…"
Giây tiếp theo, Hạ Giản Ngôn ôm lấy gò má kêu oai oái:
"Đánh nhẹ thôi, nhẹ tay chút. Người bảo khi ăn mà vận động mạnh là cho sức khỏe , cứ yên đó đừng cử động, chuyện gì cứ để động thủ cho."
Những ở bàn bên cạnh lúc còn tâm trí nào mà ăn uống nữa.
Ai nấy đều biến thành "đại sứ hóng biến", hận thể vểnh tai lên trộm cuộc trò chuyện đầy kích thích .
Trong đó cặp bạn trẻ tuổi còn phấn khích bàn tán nhỏ to.
"Trời ơi, tụi thấy chuyện động trời gì thế , tối nay họ định '' cái đó ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-cai-trang-nam-vao-truong-nam-sinh-ke-benh-kieu-bi-toi-lam-cho-tram-cam/chuong-118-phong-ben-co-nghe-thay-khong.html.]
"Cái công chu đáo quá, đòi tự 'động'. Mà cũng đúng thôi, công thì tự vận động chứ."
"Hi hi hi, họ định nhỉ, tụi sang phòng bên cạnh trộm ?
Biết thứ gì đó kích thích thì ."
"Đừng biến thái thế chứ! Đáng sợ lắm đấy! Với sợ đ.á.n.h ! Nhìn hai họ đều hạng !"
Hôm nay Hạ Giản Ngôn cực kỳ phấn khích, sự phấn khích phần lớn đến từ việc ở riêng với Bạch Vũ Nhiên.
Thế nhưng những lời chỉ thu hút đám đông hóng hớt.
Rất nhanh đó, khi Bạch Vũ Nhiên cầm điện thoại định đặt phòng khách sạn, hai đàn ông mặc đồ đen, trông như lính đ.á.n.h thuê Nga, tiến tới bàn của họ.
Một gã vạm vỡ vết sẹo dài mặt chằm chằm Bạch Vũ Nhiên một hồi, đó với Hạ Giản Ngôn.
"Thiếu gia, lão gia và phu nhân đều đang tìm ngài. Hy vọng ngài đừng quậy phá nữa, hãy theo chúng về."
Sắc mặt Hạ Giản Ngôn đột ngột lạnh lùng hẳn, đôi mắt sói nheo đầy nguy hiểm.
Anh hướng mặt về phía Bạch Vũ Nhiên, ngay cả đầu cũng thèm ngẩng lên mà với gã .
"Cút. Đừng lãng phí thời gian của ."
Gã vạm vỡ tiếp tục dùng thứ tiếng Trung thuần thục nhưng lạnh lẽo :
"Thiếu gia, lão gia và phu nhân nhất định đưa ngài về. Hy vọng ngài đừng khó chúng ."
Hạ Giản Ngôn hít một thật sâu, đưa tay chỉnh cổ áo cho Bạch Vũ Nhiên, đó nhỏ.
"Đợi ở đây. sẽ ngay."
"Phục vụ, lấy thêm một bát mì lạnh nữa, lấy mì lạnh, lấy mì tôm."
Hạ Giản Ngôn xong liền chống tay bàn dậy, đôi mắt màu xám nhạt tràn đầy sát khí:
" , đừng lãng phí thời gian của ."
Đám phiền phức thế mà vẫn bám theo .
Làm gián đoạn thời gian bên hiếm hoi giữa và Bạch Vũ Nhiên.
Hạ Giản Ngôn nghiến c.h.ặ.t răng, gương mặt hiện lên vẻ hung tợn mà Bạch Vũ Nhiên từng thấy, rõ ràng là chuẩn tay nặng nề .
lúc , Bạch Vũ Nhiên cũng dậy, cô nhếch môi gã vạm vỡ mặt, hỏi bằng tông giọng hững hờ như thường lệ.
"Tìm gì?"
Biết rõ vấn đề thì mới dễ giải quyết.
Gã mặt sẹo kịp lên tiếng, tên lính đ.á.n.h thuê bên cạnh dùng giọng khinh khỉnh với Bạch Vũ Nhiên.
"Không liên quan đến . Cút mau , ở đây chỗ cho lên tiếng .
Đừng cậy chút nhan sắc mà quyến rũ thiếu gia, thích thiếu gia..."
Tên lính đ.á.n.h thuê nhận lệnh từ cha của Hạ Giản Ngôn là đuổi khéo những kẻ mà thiếu gia bận tâm .
Kết quả là kịp hết câu, Hạ Giản Ngôn siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, tung một cú đ.ấ.m khiến tên lính đ.á.n.h thuê to cao lảo đảo lùi hai bước, khóe miệng lập tức rướm m.á.u.
Tên lính đ.á.n.h thuê dùng mu bàn tay lau vết m.á.u, hạng quen với cảnh c.h.é.m g.i.ế.c như chỉ coi đây là trò trẻ con.
Anh thẳng , lạnh lùng với Hạ Giản Ngôn.
"Đừng ép chúng động thủ. Lão gia chỉ bảo đưa ngài về, nhưng hề …"
Anh một nữa thể hết câu, bởi Bạch Vũ Nhiên trong chiếc áo lông chồn tiến tới, tung một cú đá trực diện khiến bay thẳng bức tường phía nhà hàng!