Nữ Cải Trang Nam Vào Trường Nam Sinh, Kẻ Bệnh Kiều Bị Tôi Làm Cho Trầm Cảm - Chương 106: ε=ε=ε=ε=ε=┌(; ̄◇ ̄)┘ Chạy mau, đại ca đến rồi!

Cập nhật lúc: 2026-03-27 19:07:46
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Yến Thẩm Trì tay nữa, Doãn Tây Lăng cũng chẳng thêm lời nào, cả hai ăn ý lẳng lặng theo Bạch Vũ Nhiên.

Bạch Vũ Nhiên hệ thống lải nhải bên tai, tâm trạng thực sự chẳng lấy gì vui vẻ.

Hệ thống: [Chúc mừng ký chủ, sự trị liệu thành công của cô, tất cả bạn cùng phòng đều hắc hóa! Chỉ hắc hóa đều vượt quá 90%!]

Hệ thống: [Bọn họ thể sẽ tiêu diệt sạch những kẻ khác lúc cô , vì ký chủ nhất định bảo vệ an cho họ đấy nhé!]

Bạch Vũ Nhiên cảm thấy cứ trêu đùa đám bạn thôi, đừng để họ chơi đến c.h.ế.t là họ sẽ .

Ngờ đúng là những thiên tài trong việc tìm đường c.h.ế.t!

Mộ Vọng Bạch quan sát sắc mặt cô, một nữa chu đáo lên tiếng:

" sẽ âm thầm tay. Hơn nữa sẽ thật sạch sẽ, để liên lụy đến em ."

Bạch Vũ Nhiên day day thái dương, lớn tiếng và nghiêm túc tuyên bố giữa lớp học.

"Tất cả các , đều sống cho ! À , ai phép hại đến tính mạng của khác, nếu thì..."

Hạ Giản Ngôn hiểu ý mà tiếp lời.

"Nếu , sẽ cả đời thèm mặt bọn họ! Chỉ thôi là , hiểu mà!"

Bạch Vũ Nhiên: "..."

Chiều tà, gió sân trường thổi hiu hiu, khu vực chiêu mộ thành viên câu lạc bộ đang diễn vô cùng náo nhiệt.

Mỗi câu lạc bộ tự dựng một gian hàng riêng, qua cứ như đang họp chợ.

Ở vị trí gần tòa nhà giảng đường của nhóm Bạch Vũ Nhiên nhất chính là "Câu lạc bộ Hạo". Đám trong hội trông chẳng khác gì thành phần bất hảo ngoài xã hội, kẻ nào kẻ nấy ngậm t.h.u.ố.c lá, mặt vênh lên tận trời.

Dù thái độ của đám trông khó ưa, nhưng xếp hàng mặt bọn họ vẫn dài dằng dặc như rồng rắn lên mây, tạo nên sự tương phản rõ rệt với vẻ đìu hiu của Câu lạc bộ Cờ vây bên cạnh.

Đám tân sinh viên đến đăng ký đàn em của " Hạo" chen lấn đẩy cả những định Hội Cờ vây sang một bên, chiếm trọn gian quầy của hội , khiến vài sinh viên tìm hiểu cũng dạt xa.

Chủ tịch Hội Cờ vây là một đàn năm ba, chỉ ngậm ngùi mua một thùng nước cam lớn đem biếu phó chủ tịch Câu lạc bộ Hạo, cung phụng "các đại ca" xong xuôi mới dám về gian hàng của .

Trong lòng khỏi c.h.ử.i thầm…

Quả nhiên "lót tay" cho Hội sinh viên là xong mà, vị trí chiêu mộ xếp ngay cạnh chỗ của Hạo, thế thì tuyển mới là lạ.

Các câu lạc bộ trong trường đều chỉ tiêu lượng, nếu tuyển thành viên mới thì hội đó sẽ bắt buộc giải tán.

Hội Cờ vây t.h.ả.m nhất, t.h.ả.m nhất là Hội Nghiên cứu vấn đề xã hội của trường.

Hội vốn liên minh ở nhiều trường đại học, nhưng tại trường của họ thì trực tiếp "tuyệt chủng".

Năm đầu tiên mới thành lập, hội chiêu mộ một nhóm thanh niên nhiệt huyết cùng phản ánh các vấn đề của nhà trường và ... Không còn "và " đó nữa.

Hội cưỡng chế giải tán, sáng lập hội khi nhận cảnh cáo thì ngoan ngoãn nghiệp về quê bán khoai lang.

Ngôi trường mệnh danh là "Thế giới hiện thực của Utopia ngôn tình".

Sinh viên đại học vốn dĩ là những sống trong tháp ngà để theo đuổi lý tưởng tinh thần, nhưng ở nơi , họ bắt đầu dạy cho những quy tắc tàn khốc của xã hội về việc cá lớn nuốt cá bé.

Chủ tịch Hội Cờ vây nghĩ nhưng cũng chẳng .

Bởi lẽ, ai mà chịu nổi cảnh sinh viên học giỏi các công ty ngó lơ khi tuyển dụng, còn những kẻ nịnh nọt Nghệ Thiên Hạo thì nghiệp nhận thẳng công ty của nhà .

Lương khởi điểm khi nghiệp là ba nghìn tệ, nhưng công ty của Nghệ Thiên Hạo trả hẳn sáu nghìn tệ một tháng, tuần nghỉ bốn ngày, nếu nịnh hót giỏi hơn thì tiền lương còn gấp bội.

Đối với đại đa , độ khó của việc nịnh bợ thấp hơn nhiều so với việc học hành chăm chỉ và nỗ lực phấn đấu.

thì với đông, nếu thể lười biếng, ai cố gắng gì?

So với điều kiện hấp dẫn như , kẻ nịnh hót chỉ nhiều hơn chứ ít .

Bản chủ tịch Hội Cờ vây cũng là khí tiết, nhưng vô ích, thành viên trong hội tính cách cũng giống , đều thanh cao, kết quả giờ đây đều ép đến mức chỉ một góc lén lút c.h.ử.i thề.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-cai-trang-nam-vao-truong-nam-sinh-ke-benh-kieu-bi-toi-lam-cho-tram-cam/chuong-106-eeeee-chay-mau-dai-ca-den-roi.html.]

Mà c.h.ử.i cũng chẳng dám c.h.ử.i to.

Phó chủ tịch Câu lạc bộ Hạo là Dương Lỗi, một gã đàn ông xăm trổ đầy cánh tay, c.ắ.n hạt hướng dương kén cá chọn canh đám tân sinh viên.

"Mẹ kiếp, đứa nào trông mắt hơn ? Mấy đứa phía cút hết , thằng nhóc đằng , đúng đúng, cái thằng trắng trẻo sạch sẽ kìa, đây xem nào."

Đám nam sinh đang xếp hàng dài đều bạn nhỏ nhắn trắng trẻo trong đội ngũ với ánh mắt ghen tị.

Cậu nam sinh ngượng ngùng l.i.ế.m môi, bước lên phía hai bước, mím môi nhưng cũng giấu nổi vẻ đắc ý trong lòng.

Cậu Nghệ Thiên Hạo thích kiểu con trai yếu đuối như , nên khi đến đặc biệt chải chuốt một chút...

Đám với ?

Cơ hội luôn dành cho nhan sắc, học hành tính là cái gì, quan trọng bằng việc làn da trắng trẻo và vẻ ngoài xinh xẻo .

Cậu nam sinh chậm rãi tiến về phía , động tác e thẹn, ngũ quan tinh tế xinh ánh hoàng hôn trông vô cùng dịu dàng cuốn hút, khiến mắt Dương Lỗi sáng rực lên.

"Hàng tuyển nha! Trường xinh thế ? Chính là đấy, đây đây, hội em."

Những tân sinh viên khác tỏ vô cùng bất bình với quyết định .

"Tại chứ, năng lực gì ?"

"Phải đó, chẳng qua chỉ là một tên mặt trắng thôi mà. Thành tích học tập của cũng chẳng gì!"

"Xem chúng , học giỏi lắm, từ nhỏ đến lớn đều là học sinh ưu tú cấp tỉnh, còn đặc biệt mang theo sơ yếu lý lịch đến đây, giúp Hạo gây dựng giang sơn!"

Dương Lỗi đến đoạn giúp Hạo gây dựng giang sơn thì bật ngay lập tức, một điệu đầy vẻ giễu cợt.

"Ha ha, giúp Hạo gây dựng giang sơn? Anh Hạo cần đến chú mày chắc? Hả? Không soi gương xem trông như thế nào , bố sinh cho chú cái mặt thì cuộc đời chú coi như bỏ , hiểu ?"

"Giang sơn của Hạo nhà chúng trị giá hàng tỷ tệ, cần chú mày giúp chắc? Chú mày xứng ? Hài hước thật đấy."

Nam sinh mặc vest, chải chuốt tóc tai gọn gàng cầm bản hồ sơ trong đám đông đỏ bừng mặt vì hổ, những xung quanh cũng phát tiếng nhạo báng .

Chủ tịch Hội Cờ vây cảnh đó mà đành lòng.

Đây dù cũng chỉ là những tân sinh viên đại học mới thi đại học xong, tuổi trẻ đôi khi trời cao đất dày, nhưng họ nhiệt huyết, khát vọng về tương lai của chính

Dương Lỗi ghét nhất loại chút năng lực là lên mặt vênh váo.

Học giỏi thì oai lắm chắc?

Anh học hành chẳng gì nhưng sống khấm khá, nên học giỏi tính là cái thá gì!

Dương Lỗi thẳng lên ghế một cách vô cùng hống hách, xuống đám tân sinh viên đang mặt.

Cùng là sinh viên như , nhưng khác chẳng khác gì đám ăn mày.

Dương Lỗi với những khác:

"Đứa nào còn nghĩ thành tích học tập là quan trọng thì sớm muộn cũng biến xéo cho !

Ai thèm quan tâm đến năng lực của các chứ? Chúng tuyển …"

Dương Lỗi hết câu, bỗng nhiên ống quần ai đó giật giật, mất kiên nhẫn quát:

"Làm gì đấy? Không thấy mày đang chuyện ?"

Tên đàn em bên cạnh run rẩy chỉ tay về phía xa.

Dương Lỗi sợ đến mức suýt chút nữa ngã lộn nhào từ ghế xuống:

"Cái đệch! Sao mặt mũi trông tồi tệ thế , là qua đây để tính sổ với đấy chứ? Thôi tuyển đủ , chạy mau thôi!"

 

 

Loading...