Tuy trong lòng Tô Ngữ vẫn còn áy náy, nhưng nghĩ đến việc Tô Ngôn chỉ vì lo lắng và quan tâm cho mà buồn bực, nàng thấy an ủi. Có một như thế, nàng cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
Bởi Tô Ngôn tâm trạng cao, nên bữa tối Tô Ngữ cũng chỉ qua loa vài món. Cả nhà ăn xong liền sớm trở về phòng nghỉ.
Đêm xuống, Tô Ngữ và Khương Kỳ cùng đối diện kháng. Nàng cứ ngẩn ngơ , ánh mắt như lời thôi.
Khương Kỳ thấy thì bật , cố nén ý trong mắt, mở miệng hỏi:
“Muốn hỏi thì cứ hỏi, gì mà cứ với vẻ mặt đó?”
“Chàng… cảm thấy hôm nay là sai ?”
Tô Ngữ khẽ c.ắ.n môi, rốt cuộc vẫn hỏi .
Khương Kỳ thẳng mắt nàng, thấy rõ trong đó là lo lắng. Hắn chỉ dịu dàng cong môi :
“ chỗ nào? Người đối xử với nàng, cần gì để tâm? Thật , sớm , nàng cần phản ứng với bọn họ.”
Nghe , Tô Ngữ khỏi kinh ngạc.
Dù gì Khương Kỳ cũng là cổ đại, mà cổ đại dù mù quáng, nhưng luôn coi trọng chữ hiếu, ít nhất là bề ngoài cũng giữ. Khương Kỳ, đến ngay cả bề ngoài cũng thèm giả lả.
“Ngạc nhiên ?”
Khương Kỳ nhướng mày nàng.
“Ừ, một chút.” Tô Ngữ gật đầu, mỉm tiếp: “ thích như .”
Nói , nàng lên, khẽ đặt một nụ hôn lên má .
Quả nhiên mấy ngày , từ chỗ Ngô thị, Tô Ngữ trong thôn lan truyền hết chuyện hôm đó. Lời đồn đủ kiểu, khen chê đều .
Tô Ngữ chỉ , chẳng mấy để tâm.
Chỉ là, đến Tô gia, hình như nàng thấy Tần Liên.
Nghĩ , nàng liền hỏi Ngô thị. Ngô thị đáp: từ chuyện , Tần Liên suốt ngày chỉ ru rú trong phòng, gần như dám bước chân ngoài.
Tô Ngữ liền hiểu. Kẻ chắc còn mặt mũi xuất hiện. Như càng , bởi nàng vốn chẳng gặp gương mặt từng mơ ước trượng phu .
Lại thêm vài ngày, trời thật sự bước mùa đông khắc nghiệt. Một trận tuyết rơi, tuy lớn nhưng phủ dày, gió lạnh buốt xương.
Tô Ngữ mấy hôm nay hầu như chẳng khỏi cửa, chỉ quanh quẩn trong phòng, chăm chút mấy luống rau nhỏ, đùa nghịch cùng vài con vật nuôi.
Nhờ phòng ấm áp, mấy luống rau xanh của nàng lớn , thể thu hoạch.
Hôm , Khương Kỳ lên trấn lấy chiếc rương đặt xong, tiện thể ghé tìm Lục Du Kỳ báo tin rau đến kỳ ăn . Lục Du Kỳ thì phấn khởi, lập tức đ.á.n.h xe ngựa theo về.
Thấy Lục Du Kỳ, Tô Ngữ chào:
“Ngươi tới đúng lúc, buổi trưa rau tươi, mời ngươi ở ăn bữa cơm.”
Lục Du Kỳ hì hì bước tới:
“Tốt quá! Đã lâu ăn rau xanh, thật nhớ mùi vị .”
Hắn tiện tay hái một lá rau chân vịt ngắm nghía.
Tô Ngữ nhanh tay giật , nghiêm mặt :
“Đây là thứ quý giá, thể để ngươi phá hỏng .”
Nói xong, nàng dậy ngoài, còn sang Khương Kỳ:
“Hai cứ trò chuyện, chuẩn cơm.”
Khương Kỳ gật đầu:
“Được, lát nữa phụ.”
“Không cần, cứ chuyện của hai .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nong-nu-co-khong-gian-cung-tuong-cong-tho-san-lam-ruong/chuong-95-co-ho.html.]
Tô Ngữ khoát tay rời .
Đợi nàng khỏi, Lục Du Kỳ mới nhướng mày với Khương Kỳ:
“Khương đại ca, ngươi đổi thật nhiều, ngay cả nấu ăn cũng ?”
Khương Kỳ đáp, chỉ bàn chuyện rau:
“Rương đem về cả , vài ngày nữa thể gieo bộ. Khoảng một tháng sẽ thu hoạch đợt đầu. Giá cả, ngươi tính ?”
Nghe , Lục Du Kỳ cũng trở nên nghiêm túc:
“Đại ca bao nhiêu thì cứ thế, tuyệt ý kiến.”
Rồi hì hì:
“Chắc cũng chẳng bao nhiêu, e rằng rau thu về đều bụng nhà hết mất thôi.”
Khương Kỳ gật đầu. Quả thật, nhà Lục Du Kỳ đông , rau đủ cung cấp cho cả nhà họ, thêm bạn bè thích cũng khó mà dư. bận tâm, điều để ý chỉ là công sức của Tô Ngữ hồi báo . Nghĩ , :
“Mùa đông rau hiếm, chắc ngươi cũng rõ. Thế , bất luận loại gì, một cân hai mươi văn. Thấy chứ?”
Lục Du Kỳ xong liền vỗ đùi cái đét, :
“Đại ca, ngươi thật là rộng rãi, giá còn thấp đấy.”
Khương Kỳ lắc đầu:
“Không thấp .”
Quả thật, thường ngày rau xanh đắt nhất cũng chỉ hơn mười văn một cân. Bây giờ bán giá là cao .
Sau khi bàn xong, Khương Kỳ dậy ngoài. Lục Du Kỳ vội hỏi:
“Đại ca ?”
“Đi phụ nấu cơm.” Khương Kỳ đáp.
“Ta cũng !” Lục Du Kỳ hăng hái đuổi theo:
“Vừa học ít nhiều, về còn cho cha nương ăn.”
Khương Kỳ dừng bước, nghiêng mắt một cái, khóe môi cong:
“Chỉ sợ ngươi chịu nổi thôi.”
Trong mắt thoáng lóe tia giảo hoạt.
“Sợ cái gì? Chỉ là nấu cơm thôi mà.”
Lục Du Kỳ để tâm, nhanh ch.óng vượt lên .
bước bếp, hét t.h.ả.m một tiếng.
Khương Kỳ ngẩng đầu , chỉ thấy tiểu hổ con đang dựng thẳng , hai chân đặt lên vai Lục Du Kỳ, cái lưỡi hồng hồng ngừng l.i.ế.m, thở phả thẳng mặt .
“Đại, đại ca! Mau cứu !”
Lục Du Kỳ thấy Khương Kỳ tới thì hoảng hốt cầu cứu.
“Ngươi chẳng sợ ?”
Khương Kỳ khoanh tay, khóe môi cong cong, còn hướng sang Tô Ngữ gật đầu chào. Rồi mới , chậm rãi :
“Ngươi mới sợ mà?”
“Ta… … trong nhà một con hổ chứ!”
Lục Du Kỳ nước mắt. Nếu sớm hổ con, thề sẽ chẳng bao giờ bén mảng đến đây.
Chỉ là… một con hổ con thì ở chỗ chứ?!
HẾT CHƯƠNG 95.