“Ai đó?”
Cửa từ bên trong mở , một lão phụ nhân chừng sáu mươi tuổi bước .
Tô Ngữ thoáng ngây . Khuôn mặt nàng chút quen thuộc, giống như từng gặp, nhưng ký ức mơ hồ. Hẳn là trí nhớ mơ màng còn sót từ nguyên .
“Nãi nãi!”
Tô Ngôn ở bên cạnh kinh ngạc kêu lên.
Tô Ngữ lúc mới phản ứng, hóa chính là nãi nãi Trương thị của bọn họ.
Chỉ là… bọn họ bao lâu từng gặp vị nãi nãi ?
“Là các ngươi , .”
Trương thị thấy Tô Ngôn cùng Tô Ngữ cũng bất ngờ, nhưng gương mặt vẫn nhạt nhẽo, chẳng lộ chút tình cảm, chỉ thản nhiên một câu trong viện.
Tô Ngữ, Tô Ngôn và Khương Kỳ lặng lẽ theo , cùng thượng phòng, đến đông sương phòng.
Trong phòng, Lý thị đang nghỉ, sắc mặt trắng bệch, môi chút huyết sắc. Thấy ba bước , nàng gần như chẳng chút d.a.o động nào.
“Các ngươi tới ?”
Tô An ở bàn cạnh kháng, giọng nhạt nhẽo mở miệng.
“Đến xem thôi.”
Tô Ngữ liếc một cái, lập tức .
Một nam nhân đến cả nữ nhi cũng thể vứt bỏ, nàng chẳng buồn nhiều.
Tô An thấy , lửa giận trong n.g.ự.c bốc lên, mặt đỏ bừng, hai tay siết c.h.ặ.t, sắp sửa dậy thì một giọng già nua nhưng đầy khí lực cắt ngang:
“Đủ . Đường đường là cha, so đo với con cái, còn thể thống gì?”
Theo tiếng , Tô Ngữ sang, thấy Tô Thành đang ở ghế dựa sát tường, bên cạnh là trưởng t.ử Tô Bình.
Đối với Tô Bình, Tô Ngữ gần như ấn tượng. Cả Tô Thành, Trương thị Tô Bình, từ đến nay đều lạnh nhạt với tỷ nàng. Giữa hai bên vốn chẳng tình cảm.
Tô Ngữ chỉ khẽ liếc qua, gì thêm.
“Tô Ngữ, thấy gia gia với đại bá mà hành lễ?”
Tô An lạnh giọng trách.
Tô Ngữ sang , ánh mắt lạnh lùng, vẫn im lặng.
Lý thị từ nãy đến giờ vẫn dán mắt nàng, lúc đột nhiên mở miệng:
“Tô Ngữ, ngươi xem ngươi gả cho nhà nào ? Ngươi hại té ngã, ngươi suýt mất, khuyên ngươi vẫn nên về .”
Tô Ngữ chỉ nàng bằng ánh mắt lạnh băng, đáp.
Lý thị chẳng buồn để ý, tiếp tục:
“Nếu về, thì mang bạc về, cả ngôi nhà to cũng trả , vốn dĩ là của Tô gia. Đợi khi Tô Vũ thành , khéo khỏi cần xây tân phòng.”
Nghe đến đây, Tô Ngữ thật sự nên . Người trong đầu ngoài tiền bạc còn gì khác ?
Nàng thong thả vén tóc mai, giọng điềm tĩnh nhưng từng chữ như b.úa nện:
“Ta , mấy lời ngươi là tự ngươi nghĩ , do đầu óc còn mê man khi sinh nở. cho rõ: nữ nhi của ngươi. Ngươi cũng đừng lấy phận ‘mẫu ’ chuyện với . Ngươi, xứng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nong-nu-co-khong-gian-cung-tuong-cong-tho-san-lam-ruong/chuong-94-ta-khong-phai-nu-nhi-cua-nguoi.html.]
Lý thị ngây dại, miệng há hốc, hồi lâu mới run rẩy lắp bắp:
“Ngươi… ngươi thể ? Ta là thê t.ử của phụ ngươi!”
“Ta còn hết.”
Tô Ngữ dứt lời liền sang thẳng Tô An:
“Còn ngươi nữa. Từ khoảnh khắc tỉnh khi nhảy sông, và ngươi còn quan hệ phụ t.ử. Cái mạng , trả . Tiểu Ngôn cũng thế. Ngươi đừng tự xưng là cha mặt chúng . Những việc ngươi từng , nghĩ ngươi cũng dám rêu rao ngoài. Ban đầu thỏa thuận, mỗi năm đưa hai lượng bạc hiếu kính, nếu ngươi còn thì tiếp tục. nếu nhà ngươi còn dám đến gây chuyện, thì ngay cả bạc cũng đừng mơ.”
Mặt Tô An từ đỏ sang trắng, tím tái, cuối cùng tức giận gào lên:
“Ngươi là đứa bất hiếu!”
“Cha cha, thì con hiếu? Đây là cái giá ngươi đáng nhận.”
Tô Ngữ bình thản đáp.
Trong phòng thoáng chốc rơi tĩnh lặng. Ngay cả Tô An cũng nghẹn họng, thốt nổi lời nào.
“Tiểu Ngôn, chúng thôi. Từ nay, nơi chẳng còn liên quan gì đến chúng .”
Tô Ngữ , nắm tay bước ngoài.
“Tiểu Ngữ…”
Một giọng khàn khàn gọi . Tô Ngữ dừng chân, đầu, quả nhiên là Tô Thành.
“Có chuyện gì?” Nàng hỏi.
Ông nàng hồi lâu, ánh mắt phức tạp, song cuối cùng chẳng gì, chỉ buông tay, để mặc ba rời .
Trong phòng chìm trong im lặng.
Tô An vẫn sững sờ tin nổi, Lý thị thì căm hận, Tô Bình dửng dưng, còn Tô Thành chỉ bất đắc dĩ.
Hồi lâu , Tô Thành mới :
“Về , thành thật một chút. Đừng dây dưa với nó nữa.”
Tô An chỉ gật đầu máy móc. Lý thị dù cam lòng, nhưng cũng dám hé răng. Dẫu tuổi cao, nhưng lời Tô Thành , vẫn nặng như núi.
Còn Trương thị từ đầu đến cuối chỉ đó như tượng gỗ, vẻ mặt vô cảm, tựa hồ chuyện chẳng liên quan.
Bên ngoài, ba rời khỏi Tô gia, cổng, Tô Ngữ ngoái đầu một , khẽ thở dài, dứt khoát , hướng về nhà Ngô thị.
Ở đó, nàng trò chuyện đôi câu, cũng chẳng nhắc chuyện . Dù , sớm muộn gì trong thôn cũng sẽ lan truyền, chẳng cần cố ý .
Khi ba khỏi nhà Ngô thị, mặt trời gần lặn.
Bước ánh chiều tà, cả ba sóng vai , ai nấy đều lặng im.
Về đến nhà, kháng, Tô Ngữ chỉ thấy cả nhẹ nhõm. Cuối cùng, nàng triệt để cắt đứt với cái nhà .
Tô Ngôn cúi đầu lặng im, một lát mới ngẩng lên:
“Tỷ tỷ… chúng , lỡ họ ngoài thì ?”
Tô Ngữ đang lo điều gì. Ở nơi , ai dám bỏ cha nương, chối bỏ huyết thống, ắt sẽ trở thành tâm điểm của lời gièm pha.
“Không . Vốn dĩ là bọn họ sai.”
Nàng dịu dàng xoa đầu .
Nàng còn tưởng Tô Ngôn sẽ lưu luyến, dù cũng là cha . ngờ, chỉ lo dư luận, chứ chẳng hề luyến tiếc.
HẾT CHƯƠNG 94.