Khương Kỳ tắm rửa xong, khoác áo vải bông bước từ phòng đông. Vừa ngẩng đầu, liền thấy Tô Ngữ giường, mái tóc đen dài còn ướt một nửa, nhưng thì ngủ say.
Hắn xuống bên cạnh, lặng lẽ gương mặt yên tĩnh , trong mắt thoáng qua một tia dịu dàng, xen lẫn chút phiền muộn. Một lát , Khương Kỳ tắt đèn, xuống bên cạnh nàng.
Trong bóng tối, cảm khái: phòng lớn cũng hẳn là . Trước nhà nhỏ, giường cũng nhỏ, nàng chợp mắt là thể ôm lòng. Giờ thì hai cách cả một , xa đến bất đắc dĩ.
Do dự một lúc, cuối cùng cũng nhẹ nhàng dịch , đưa nàng ôm n.g.ự.c: “Rốt cuộc cũng bắt ngươi”
“Ngươi tưởng ngủ ?”
Thanh âm Tô Ngữ bất ngờ vang lên, khiến cánh tay khựng .
Khương Kỳ bình tĩnh hỏi:
“Ngươi ngủ?”
“Nếu ngủ, thì bắt ngươi?”
Nàng đáp như chuyện hiển nhiên.
“Ngươi bằng cách nào?”
“Trên áo dấu tay.”
Tô Ngữ ngập ngừng một lát .
Khương Kỳ thầm, may mà đốt đèn, bằng nàng thấy rõ trong mắt nén . Đâu dấu tay, rõ ràng là do Phì Phì lỡ miệng .
“Ngươi còn buông ?”
Tô Ngữ cứng ngắc, khẽ hỏi.
Khóe môi Khương Kỳ cong lên:
“Buông gì? Ngủ .”
Tô Ngữ nghẹn lời. Biết sẽ thành thế , nàng còn cố chờ để “bắt quả tang” ? nghĩ , bọn họ vốn là phu thê, sớm muộn cũng đối diện. Hơn nữa, nàng ghét . Nếu chiếm lấy vị trí duy nhất trong lòng Khương Kỳ, sợ rằng nàng cũng chẳng thể yên ngủ ngon.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nong-nu-co-khong-gian-cung-tuong-cong-tho-san-lam-ruong/chuong-69-nu-hon-dau-tien.html.]
Đang miên man, nàng chợt mạnh dạn hôn khẽ lên má , nhanh như mèo nhỏ trốn về phía mép giường.
Khương Kỳ bật , đưa tay kéo nàng :
“Hôn còn chạy? Nào dễ .”
Giọng trầm thấp khẽ vang bên tai.
Tô Ngữ căng thẳng, ngỡ tức giận. Nàng định mở miệng, môi một ấm phủ xuống. Nụ hôn bất ngờ, mềm mại, mang theo thở nóng ẩm.
Trong giây lát, Tô Ngữ choáng váng, phản ứng thế nào. Đây là đầu tiên trong ba đời nàng khác hôn.
Khương Kỳ nàng ngây ngốc, càng thấy đáng yêu, vô thức nụ hôn thêm sâu. Đến khi nàng thở dốc mới chịu buông :
“Ngoan, ngủ . Cả ngày vất vả .”
Giọng khàn mấy phần, nhưng đầy dịu dàng. Tô Ngữ mơ màng đáp một tiếng, ép nhắm mắt ngủ.
Sáng hôm , nàng mở mắt bắt gặp khuôn mặt phóng đại của Khương Kỳ. Nhận đang gọn trong n.g.ự.c , Tô Ngữ lập tức tỉnh táo, ký ức tối qua ùa về.
*Từ đây sẽ đổi xưng hô giữa Khương kỳ và Tô Ngữ.
“Nàng dậy ? Muốn ngủ thêm chút ?” Khương Kỳ khẽ hỏi.
“A… cần.”
Tô Ngữ vội đáp, lúng túng giãy dậy. Khương Kỳ ngăn cản, chỉ thoáng thất vọng. cũng vội, càng ép buộc chỉ càng khiến nàng lùi xa.
Hai lặng lẽ rửa mặt y phục, ai mở lời .
Khi họ sân, Tô Ngôn đang chơi cùng Đại Hắc và Tiểu Hắc. Phì Phì và Tiểu Bạch cũng nhập hội, hợp sức bắt nạt hai chú ch.ó con, khiến Tô Ngôn đến ngả nghiêng:
“Tỷ, Tỷ phu, mau xem, Đại Hắc với Tiểu Hắc giận kìa!”
Tô Ngữ chỉ , gật đầu với , bếp chuẩn bữa sáng. Khương Kỳ thì ở cùng Tô Ngôn và đám thú nhỏ chơi đùa.
Sau bữa cơm, ba sách học chữ. Dạo bận nhiều chuyện, ít khi cùng học, đa phần là Tô Ngôn tự ôn. Học một canh giờ, Tô Ngữ ngoài, chuẩn xuống bếp nấu ít nước ô mai.
HẾT CHƯƠNG 69.