Trong bữa tiệc, Tô Ngữ bàn chính, chỉ qua giữa mấy bàn nữ khách, mời mọc giúp lấy đồ ăn cho .
Trong lúc đó, nàng đặc biệt chú ý đến Lý thị, Tần Liên cùng nhóm Triệu gia. lạ , bọn họ chẳng biểu hiện gì khác thường, vẫn ăn uống trò chuyện bình thường cho đến khi tiệc tàn.
Khi khách khứa lục tục về, chỉ còn thôn trưởng Vân Sơn, mấy vị tộc lão và gia quyến, cùng với nhà Tô gia, Triệu gia, cộng thêm Dương thị và Ngô thị.
Đàn ông thì chuyện trò, phụ nhân tụ tập bàn tán.
Tô Ngữ ăn qua loa trong bếp cũng tây phòng cùng đám nữ nhân.
Bất ngờ, Lý thị ngáp một cái, sang Tô Ngữ:
“Tiểu Ngữ , thấy cha ngươi với mấy còn chuyện lâu, cho sang phòng ngươi chợp mắt một lát ?”
Bà sang Ngô thị giả lả:
“Có tuổi , thêm sức khỏe , nên cũng mau mệt.”
Tô Ngữ chẳng để bụng, dậy dẫn Lý thị . Ai ngờ Tần Liên cũng chen :
“Tỷ tỷ, để cùng, tiện chăm sóc nương luôn.”
Ba cùng hậu viện. Tô Ngữ đưa con Lý thị tây phòng trong gian thượng phòng. Vốn nàng và Khương Kỳ chuẩn thêm chăn đệm để ngủ riêng, nên giờ cũng dễ dàng trải .
“Ngủ ở đây .” nàng .
Tần Liên đảo mắt quanh, hỏi với vẻ mờ ám:
“Tỷ tỷ, đây là phòng của ngươi và tỷ phu ?”
“Không .”
Tô Ngữ đáp gọn, xoay bỏ ngoài, buồn để ý sắc mặt của Tần Liên.
Nghe thế, trong lòng Tần Liên hụt hẫng, nhưng khi thấy Tô Ngữ nhanh, nàng vội chạy theo, níu lấy tay, nũng:
“Tỷ tỷ, dẫn qua phòng ngươi xem thử , ?”
Tô Ngữ nheo mắt nàng, khóe môi cong nhẹ:
“Ngươi phòng gì?”
“Muội chỉ hiếu kỳ thôi mà, cho xem một chút nhé ”
Tần Liên nũng nịu, còn lắc tay Tô Ngữ liên hồi.
Tô Ngữ rút tay , giọng thản nhiên:
“Thật xem ?”
“ , tỷ tỷ dẫn .”
“Được, thôi.”
Tô Ngữ gật đầu, dẫn nàng sang đông phòng.
Trong lòng Tần Liên khẽ nhói hối hận. Hóa phòng của Tô Ngữ ở phía đối diện, lẽ nàng nên tự tìm lúc mà , chứ chẳng cần nhờ vả.
Tới cửa, thấy treo ổ khóa đồng, Tần Liên càng tò mò. Chỉ thấy Tô Ngữ lấy từ trong hà bao một chùm chìa khóa, mở khóa một cách thản nhiên.
Bên trong phòng bài trí gọn gàng, nhưng gần như giống hệt mấy gian phòng khác. Tần Liên thầm khinh bỉ: Chưa từng thấy qua đời sống sung túc, thế mà phòng nào cũng giống như đúc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nong-nu-co-khong-gian-cung-tuong-cong-tho-san-lam-ruong/chuong-66-ngu-trua.html.]
Qua thư phòng nội thất, nơi đây bày biện đơn sơ, cửa sổ treo rèm mà kéo, khiến gian tối.
“Xem xong ?” giọng Tô Ngữ vang lên nhàn nhạt.
Do ánh sáng mờ, Tần Liên rõ nét mặt nàng. nàng cũng bận tâm, liền :
“Ừm, xem xong . Tỷ tỷ, cho ngủ ở đây một lát ?”
“Cái gì?”
Tô Ngữ sững sờ. Nàng đầu óc Tần Liên vấn đề, chính nhầm.
“Không .” nàng lạnh giọng dứt khoát.
Tần Liên cũng chẳng tức, chỉ gật đầu:
“Vậy thôi, về ngủ cùng nương, phiền tỷ nữa. Ở đây vẫn còn nhiều khách nhân.”
Nói xong, nàng . Tô Ngữ khóa cửa cẩn thận cũng tiền viện.
Lúc , Khương Kỳ uống khá nhiều, mặt đỏ bừng, bước lảo đảo nhưng vẫn còn tỉnh táo. Ngồi chuyện một lúc, ngáp dài, dậy. Tô An liền :
“Ngươi về nghỉ , chỗ chúng là . Tức phụ ngươi cũng đang bên tây phòng kìa.”
Khương Kỳ phản đối, chỉ gật đầu về phía phòng .
Vừa lúc gặp Tô Ngữ , nhỏ:
“Ta về ngủ một lát.”
Tô Ngữ gật đầu, ghé sát nhắc khẽ:
“Phòng tây bên Lý thị và Tần Liên, cẩn thận một chút.”
Khương Kỳ khẽ gật, gì thêm, rút chìa khóa mở cửa đông phòng, khép cửa từ bên trong.
Trong khi đó, Tần Liên ở kháng tây phòng, viện, thấy Khương Kỳ bước chân lảo đảo trở về, mắt sáng rực.
Khi chỉ khép cửa mà khóa, nàng càng mừng thầm: Lão thiên đúng là giúp .
Quay sang Lý thị, nàng khẽ dặn:
“Nương, lát nữa đúng như chúng bàn bạc.”
Lý thị giật , lo lắng hỏi:
“Tiểu Liên, thật thế ? Lỡ chuyện ngoài ý thì...”
“Không , nương tin con.”
Tần Liên chắc nịch. Trong mắt nàng ánh lên tia quyết tuyệt.
Lý thị thở dài, trong lòng bất an, chỉ mong sự xảy điều gì ngoài dự tính.
Còn tại tiền viện, thưa thớt quá nửa. Ngô thị nhỏ với Tô Ngữ:
“Đa phần về hết , bên đông phòng cũng chẳng còn ai, chỉ còn Triệu gia mấy với Tô An.”
Triệu Trân lập tức châm chọc, giọng đầy cay nghiệt:
“Thật là hổ. Nhờ tiền đàn ông mà dựng nhà, mà mới dọn về rước cả nhà đẻ tới ở.”
HẾT CHƯƠNG 66.