Khương Kỳ chợt dừng bước, xoay gã bán, mặc cả, mà thẳng thắn hỏi:
“Ngươi bao nhiêu?”
Gã bán vốn tưởng bỏ thật, nay hỏi thì đành đáp:
“Ngươi cứ giá, hợp thì bán.”
Khương Kỳ cau mày, trầm giọng:
“Mười hai lượng.”
Sắc mặt gã bán sầm xuống:
“Tiểu , ép giá thế cũng quá đáng. Thôi thì mười sáu lượng, nữa thì thôi.”
“Được, thành giao.”
Khương Kỳ đáp dứt khoát.
Tô Ngữ bên cạnh còn ngẩn . Nhanh mua xong? Hắn mới đến đây thôi mà, còn mặc cả giỏi như từ lúc nào?
Dù lòng nàng còn đầy thắc mắc, vụ mua bán thành. Sau khi trả bạc, Khương Kỳ dắt la, Tô Ngữ cùng Tô Ngôn sóng vai theo , rời khỏi chợ.
“Giờ nữa?”
Tô Ngữ hỏi.
“Đi mua xe.”
Khương Kỳ đáp.
“Được".
Nàng khẽ gật, bước nhanh theo .
Hiệu buôn xe ngựa ngay gần khu chợ súc vật, thuận tiện kéo khách qua .
Khương Kỳ dặn nàng dắt la ngoài, một . Trong tiệm mấy đang trò chuyện, thấy khách , một tiểu nhị lập tức đón, tươi :
“Khách quan chọn loại xe nào?”
“Xe la kéo, thùng xe.”
Khương Kỳ rõ.
“Xin mời theo tiểu nhân.”
Tiểu nhị dẫn hậu viện, bổ sung:
“La ở ngoài cửa.”
Nghe , tiểu nhị liếc ngoài, quả nhiên thấy một con la hoa đó, do một cô nương dắt, bên cạnh còn một thiếu niên.
“Viện còn cửa khác, đưa luôn.”tiểu nhị mỉm .
Nghe , Tô Ngữ định kéo la , nhưng Khương Kỳ nhanh tay giành lấy dây thừng, tự dắt .
Ra đến hậu viện, chỉ thấy bày đủ loại xe: xe thùng, xe ba gác… Cả nhóm lựa chọn một hồi, cuối cùng chọn một chiếc xe thùng gỗ du.
Xe hình dáng khá giống loại xe Thanh triều mà Tô Ngữ từng thấy ti vi kiếp . Thùng xe chạm hoa, ba mặt đều cửa sổ nhỏ vuông vức, thể mở . Dưới thùng xe là những hộc chứa thiết kế như rương gỗ, thể nâng nắp lên để cất đồ.
Tô Ngữ ước chừng thùng xe rộng hai thước, ngang chừng một thước rưỡi đủ rộng rãi. Những xe lớn và tinh xảo hơn thì cần hai ngựa kéo, vượt quá nhu cầu của họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nong-nu-co-khong-gian-cung-tuong-cong-tho-san-lam-ruong/chuong-54-xe-la.html.]
“Khách quan, mắt thật tinh. Chiếc vặn cho ba , thoải mái.”
Tiểu nhị .
“Được , bao nhiêu bạc?”
Tô Ngữ cắt ngang.
“Chỉ mười lượng.”
Tiểu nhị đáp nhanh.
Tô Ngữ đắt rẻ, liếc Khương Kỳ. Thấy gật đầu, nàng cũng thôi hỏi thêm.
Tiểu nhị mừng rỡ, lập tức buộc xe la. Con la lẽ từng quen việc, ngoan ngoãn yên, hề quấy.
Xong xuôi, Khương Kỳ sảng khoái trả bạc. Hắn để Tô Ngữ và Tô Ngôn trong thùng xe, còn cầm cương, lái xe rời .
Trong xe lắp rèm che, nên ngoài rõ. Tô Ngôn hớn hở ghé sát cửa sổ, tò mò ngắm nghía khắp nơi.
Tô Ngữ thì cảm thấy xe la còn xóc, thoải mái như xe kiếp . nghĩ đến chuyện giờ đây nhà xe, nàng vẫn thấy mãn nguyện.
Điểm đến tiếp theo là tiệm thợ may. Tuy tên gọi là , nhưng ngoài y phục, nơi đây còn nhận may rèm, màn che, chăn đệm… phù hợp với nhu cầu hôm nay.
Đến nơi, Khương Kỳ ở trông xe, Tô Ngôn cũng chịu rời, chỉ Tô Ngữ một .
Có lẽ vì từng đến may y phục vài , nên bước , nàng chưởng quầy niềm nở chào hỏi:
“Khương phu nhân, ngài đến ! Lần may y phục mới chuẩn lễ phục thu sang?”
Nghe xưng hô , mặt Tô Ngữ thoáng nóng lên. Nàng còn nhỏ như mà gọi là “phu nhân” thật sự quen.
“Y phục thì vẫn , nhưng hôm nay còn việc khác.”
Nàng rút từ tay áo một xấp giấy, đưa cho chưởng quầy.
Chưởng quầy nhận lấy, mở xem, thoáng liếc qua liền hiểu, :
“Ồ, phu nhân đặt ít thứ, chắc là để tân trang phòng mới chứ gì?”
Trong lòng Tô Ngữ thầm gật đầu. Quả nhiên hổ là chưởng quầy lão luyện, chỉ danh sách là đoán .
“ . Nhờ chưởng quầy để tâm giúp .”
Nàng mỉm .
“Đó là tất nhiên. Những thứ mười ngày sẽ tất, phu nhân đến lấy.”
Chưởng quầy đáp chắc nịch.
“Khoan , còn việc khác.”
Tô Ngữ vội ngăn .
“Xin phu nhân cứ .”
“Nhà mới mua xe la, cần thêm nệm. Phiền chưởng quầy cho đo giúp.”
“Được thôi.”
Chương quầy lập tức gọi một tiểu nhị cầm thước theo nàng ngoài.
Hai thẳng tới chiếc xe la mới tinh đang đỗ cửa, chưởng quầy đưa mắt theo, trong lòng hiểu bảy tám phần.
HẾT CHƯƠNG 54.