“Khương đại ca, tẩu t.ử, chuyện gì ?”
Lục Du Kỳ theo hai về viện cũ, tò mò hỏi.
Tô Ngữ đáp, chỉ thẳng phòng bên cạnh.
Khương Kỳ bên bàn, thản nhiên :
“Chờ một lát sẽ .”
Không lâu , Tô Ngữ bưng một chiếc hộp gỗ.
Chiếc hộp khá thô ráp, bên ngoài bóng loáng, nhưng màu gỗ còn mới, rõ ràng đóng.
Lục Du Kỳ càng thêm nghi hoặc, hiểu họ định gì.
Tô Ngữ đặt hộp gỗ lên bàn, mở :
“Đây là cùng đại ca ngươi trong núi đào , tổng cộng ba gốc nhân sâm.”
Vừa dứt lời, trong hộp lộ ba củ nhân sâm, rễ sáng bóng, còn vương chút đất, cũng là mới đào.
“Cái … đây là ?”
Lục Du Kỳ giật hỏi.
Khương Kỳ chậm rãi :
“Ngươi bỏ bạc cửa, đưa tiền ngươi cũng chẳng nhận. Vậy thì cho ngươi một gốc, hai gốc còn nhờ ngươi đem đến tiệm t.h.u.ố.c bán hộ.”
“Như !”
Lục Du Kỳ vội xua tay.
Dù trăm năm sâm, nhưng xem chừng cũng hơn mười năm tuổi, giá trị ít nhất cả trăm lượng bạc, dám nhận.
Khương Kỳ nghiêm giọng:
“Cứ coi như mặt gửi một chút tâm ý cho bá bá, bá mẫu.”
Lời , Lục Du Kỳ đành im lặng.
Hắn thể lấy việc cửa tâm ý, thì Khương Kỳ tặng nhân sâm cho cha , cũng là đạo lý giống .
Cuối cùng, nhận hộp sâm, ba cùng sang thăm nhà mới.
Cửa lớn nhà mới dựng xong, tường lục ngói đỏ, sơn son thếp vàng, khí thế bề thế.
Ngay đối diện cửa là bức phù điêu hoa sen mùa hạ, tươi mát thanh nhã.
Vừa bước sân, từ chính phòng đến sương phòng hai bên, cửa sổ đều lắp xong. Toàn bộ bố cục chẳng khác gì tứ hợp viện trong ký ức kiếp của Tô Ngữ, chỉ khác ở chỗ nơi còn mới tinh, vương chút dấu tích tang thương.
Trong viện lát gạch xanh, lối hình chữ thập dẫn từ cổng chính đến chính phòng, tỏa sang hai bên sương phòng. Cỏ dại đều dọn sạch, phần đất trống giữ để hoa viên.
Qua nhị tiến viện, nhân công vẫn đang lắp cửa sổ. Ba thượng phòng.
Phòng đầu tiên khá nhỏ, đặt giường sưởi, đồ đạc cũng , còn trống trải.
Trên tường phía đông một cổng tò vò, tạm thời gắn cửa. Tô Ngữ bảo đây sẽ là thư phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nong-nu-co-khong-gian-cung-tuong-cong-tho-san-lam-ruong/chuong-51-tham-quan-nha-moi.html.]
Cửa sổ hướng nam đặt một giường sưởi, phía bắc để bàn học và giá sách.
Đi sâu thêm là một phòng khác, cũng giường sưởi lớn. Đặc biệt, tường đông mở thêm một cổng tò vò.
“Hử? Lại còn phòng bên trong?” Lục Du Kỳ ngạc nhiên.
“Đây là phòng tắm.”
Tô Ngữ mỉm giải thích.
Căn phòng lớn, hai thước rộng, bốn thước dài, cửa sổ. Nửa diện tích là giường sưởi kéo dài từ phòng bên.
Cạnh đó đặt một giá gỗ hai tầng, tầng để chậu rửa mặt, tầng lỗ thoát nước nối thẳng ống ngầm, dẫn xuống cống.
Bên cạnh là một chiếc thùng gốm nắp, phía nút ấn.
“Cái là gì?” Lục Du Kỳ tò mò.
“Đây là bồn cầu tự hoại.”
Tô Ngữ , nhấc nắp lên, chỉ thấy bên trong lát gốm, chứa nửa thùng nước. Nàng ấn nút, lập tức “rầm” một tiếng, nước xả xuống cống, nước mới tràn đầy.
“Thật tiện lợi!”
Lục Du Kỳ mắt sáng rực, tán thưởng liên hồi.
“Ngươi thích thì nhờ hai vị thợ cả sang một cái ở nhà ngươi. Họ học cách .”
Tô Ngữ .
Lục Du Kỳ hứng thú gật đầu liên tục, nhưng cũng nhà xây xong, đào cống thoát nước bây giờ sẽ phiền phức vô cùng, chẳng dễ chút nào.
Lại sang góc phòng, thấy một đầu ống nhô , hỏi:
“Còn cái ?”
“Đó là ống thoát nước cho bồn tắm. Thùng tắm đang , đặt ở đây, đáy khoan lỗ nối ống, nước tắm sẽ chảy thẳng cống.”
“Tẩu t.ử thật khéo tay, nghĩ bao nhiêu thứ ho thế ?”
Lục Du Kỳ khâm phục tò mò.
Tô Ngữ chỉ , tất nhiên thể mấy thứ đều là nàng “ chép” từ kiếp .
Lục Du Kỳ hỏi:
“Vậy nước thải chảy ?”
Tô Ngữ đáp:
“Phía nhà đào một ao, đều dẫn đó. Đây cũng coi như phân bón . Nếu nhà dùng thì đưa cho dân trong thôn.”
Quả thực, trong thời đại phân hóa học , phân hữu cơ chính là quý nhất.
Tham quan xong, ba đến chính phòng thì bắt gặp Tô Ngôn dắt theo Phì Phì và Tiểu Bạch chạy đến.
“Tỷ tỷ, xem phòng của ! Rộng lắm, cả thư phòng với phòng tắm. Ta đều cách dùng đó!”
Tô Ngôn chạy hớn hở khoe, gương mặt rạng rỡ vô cùng.
Hết chương 51