Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng. - CHƯƠNG 139: NÀNG KHÔNG PHẢI LÀ TÔ NGỮ TRƯỚC KIA

Cập nhật lúc: 2026-04-01 10:53:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khương Kỳ Tô Ngữ vẻ mặt sét đ.á.n.h, liền nàng đang nghĩ gì, thế là cũng khổ, chút đồng cảm :

“Chúng tới nơi, liền gặp . Hắn giao cho mỗi một cái hộp, đó đuổi chúng ngoài, chỉ đến thời gian sẽ tự tới tìm.”

Khương Kỳ đến đây, cũng chút bất đắc dĩ.

“Các tìm ?”

“Nguyên bản chúng cũng , cửa cũng mục đích rõ ràng. Thế nhưng, rời Cổ Thủy trấn, chúng liền nhận một phong thư, bảo tìm , bên còn địa chỉ.”

Khương Kỳ phiền muộn .

Tô Ngữ trong lòng quả thực còn lời nào để tả, nín lâu mới :

“Vậy tên họ là gì?”

Khương Kỳ đáp:

“Cái tự nhiên , nếu thì thể ? Nàng coi phu quân nàng thật sự là đồ ngốc chắc?”

Tô Ngữ yên lặng ở trong lòng tiếp một câu: Chàng vốn chính là ngốc.

Khương Kỳ nàng nghĩ gì, tiếp tục :

“Hắn là quốc sư Đại Tần, tên là Nhược Tà.”

“Quốc sư? Quốc sư duy nhất?”

Tô Ngữ kinh ngạc.

, ai, cũng còn ai.”

Khương Kỳ bổ sung.

“Vậy vì bỏ mặc chức quốc sư, chạy núi sâu ở ẩn?”

“Bởi vì thái thượng hoàng thoái vị, cho nên liền về quê ở ẩn trong rừng núi.” Khương Kỳ giải thích.

Tô Ngữ nên gì. Thái thượng hoàng, tân đế, mấy nhân vật nàng bao giờ nghĩ tới, bây giờ từ miệng tướng công thốt .

Sau khi xong, Khương Kỳ cũng trầm mặc. Hai cứ thế lẳng lặng dựa sát .

Qua một lúc lâu, thanh âm Khương Kỳ mới vang lên:

“Hoan Hoan.”

“Ừm.” Tô Ngữ lười biếng đáp.

“Ta việc với nàng.”

“Nói .”

Tô Ngữ thuận miệng đáp.

“Ta , nàng là Tô Ngữ .”

Lời thốt , trong tai Tô Ngữ liền như sấm sét giữa trời quang.

“Hoan Hoan, nàng đừng khẩn trương.”

Khương Kỳ ôm nàng c.h.ặ.t hơn, đó tiếp tục:

“Nàng Tô Ngữ , cũng Khương Kỳ .”

Tô Ngữ ngơ ngác , trong lòng mơ hồ hỏi cũng xuyên . Thế nhưng kịp mở miệng, Khương Kỳ tiếp:

“Ta cũng rõ đây là chuyện gì. Ta vốn c.h.ế.t, nhưng một tỉnh , liền trở về năm mười tuổi.”

Trùng sinh?

Trong đầu Tô Ngữ chỉ tràn ngập hai chữ .

Chẳng trách nàng vẫn cảm thấy Khương Kỳ tuyệt đối giống một hộ săn lớn lên trong thôn. Ban đầu nàng chỉ nghĩ mất trí nhớ, ai ngờ trùng sinh trở về.

“Làm là Tô Ngữ ?”

Rất lâu , Tô Ngữ mới tìm giọng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nong-nu-co-khong-gian-cung-tuong-cong-tho-san-lam-ruong/chuong-139-nang-khong-phai-la-to-ngu-truoc-kia.html.]

“Kiếp Tô Ngữ cũng bán cho Triệu gia, thế nhưng cưới nàng. Ta rời nơi . Về thế nào, . Mà đời , cũng dự định cưới vợ. Thế nhưng hiểu vì , khi thấy nàng giãy giụa trong nước, đưa nàng lên bờ. Từ khi rước nàng về căn nhà cỏ ba gian , liền cảm giác , nàng Tô Ngữ . Mặc cho nàng giải thích là do từng c.h.ế.t một nên đổi, nhưng từ lời , cử chỉ, thiên phú võ học, sức lực của nàng, cho đến việc và tiểu Ngôn ngày càng khỏe mạnh, vết sẹo mặt biến mất… tất cả đều chứng minh nàng Tô Ngữ . Ta nghĩ, tiểu Ngôn cũng cảm giác , nhưng nó còn nhỏ, chỉ cho rằng nàng lợi hại hơn, sẽ nghĩ sâu xa như . Còn , bởi vì trải qua thần kỳ như , cho nên càng xác định, nàng Tô Ngữ .”

“Vậy vì ?”

Tô Ngữ khàn khàn hỏi, rõ vì khẩn trương vì sợ hãi.

“Không cần . Ta thích chính là nàng.”

Khương Kỳ hôn lên má Tô Ngữ, tiếp tục:

“Tô Ngữ từng tiếp xúc với . Ta cũng nàng . Từ đầu tới cuối, nhận , thích chỉ nàng.”

Trong lòng Tô Ngữ tảng đá lớn rốt cuộc gỡ bỏ, cả nhẹ nhõm vô cùng.

, nàng vẫn lo sợ một ngày Khương Kỳ phát hiện sự thật, khi nàng . Giờ phút , lời giống như liều t.h.u.ố.c an thần, khiến nàng yên tâm hơn bao giờ hết.

“Vậy hôm nay vì ?”

Tô Ngữ thắc mắc.

“Bởi vì chúng hết cả đời. Chuyện , mãi sẽ là một bóng ma trong lòng, sinh nghi kỵ. Từ nay về , giữa và nàng còn bí mật”

“Khoan .”

Tô Ngữ vội vàng ngắt lời. Bởi giữa hai , nàng vẫn còn bí mật.

“Sao ?”

Khương Kỳ khó hiểu nàng.

“Ta…”

“Đại gia, phu nhân, nên ăn cơm thôi.”

Giọng Hà Phương vang ngoài cửa, cắt ngang lời Tô Ngữ.

“Được.”

Tô Ngữ đáp một tiếng, kéo Khương Kỳ ngoài:

“Đi thôi, trở về, ăn chút gì nghỉ ngơi, chuyện để hãy .”

Khương Kỳ cũng phản đối. Thời gian của bọn họ còn dài, cần gấp gáp.

Bữa trưa bày sẵn trong nhà chính. Tô Ngôn tan học về, phát hiện Thủy Minh cùng Khương Kỳ đều ở nhà, liền vui mừng đến mức gì.

“Tiểu Ngôn về , mau ăn cơm .”

Khương Kỳ , múc cho nó một chén cơm.

Tô Ngôn nhận lấy, vui vẻ :

“Tỷ Phu và Thủy đại ca trở về lúc nào ? Không qua năm mới về ?”

“Chúng sáng nay mới tới. Việc xong, dĩ nhiên liền trở về. Tiểu Ngôn thấy và Thủy đại ca, chẳng lẽ vui ?”

Khương Kỳ hỏi.

“Vui vui, tiểu Ngôn vui.” Nói xong nó liếc sang Tô Ngữ, bổ sung: “ tỷ tỷ còn vui hơn.”

“Ngươi tiểu t.ử thối, mau ăn cơm .”

Tô Ngữ , gắp thêm thức ăn cho nó.

Mấy ăn chuyện, bầu khí ấm áp vô cùng.

Sau bữa cơm, mỗi một phòng nghỉ ngơi.

Tô Ngữ dặn Hà Phương quấy rầy, cùng Khương Kỳ và Phì Phì trở về đông phòng, khóa trái cửa, kéo rèm kín mít. Nàng sang Khương Kỳ :

“Chàng, dẫn một nơi.”

Nói xong, nàng kéo tay , cùng Phì Phì tiến thẳng gian.

Trước mắt Khương Kỳ tối sầm, nữa mở mắt , bốn phía cảnh vật đổi.

“Đây là nơi nào?” Khương Kỳ kinh ngạc hỏi.

Hết chương 139.

Loading...