“Đây là vặn, sinh sinh , xem sinh , báo cho tỷ tỷ một tiếng.”
Tô Ngữ nghịch ngợm .
Lạc Tâm bất đắc dĩ gõ nhẹ đầu nàng:
“Muội đó, mà sinh ? Toàn lời ngớ ngẩn.”
Tô Ngữ thấy tâm tình tỷ tỷ khá hơn, liền nữa, kéo Lạc Tâm đông phòng, cùng bàn chuyện may thêm y phục cho đứa nhỏ.
Trong viện chân núi Vân Vụ, tiếng đùa vang khắp nơi, ấm áp và hạnh phúc.
Thế nhưng cùng lúc , nơi nào chân núi, Khương Kỳ và Thủy Minh lưng tựa lưng, trong tay mỗi đều cầm một thanh trường kiếm.
Bao quanh bọn họ là một vòng hắc y nhân bịt mặt, tay lăm lăm binh khí, sát khí đằng đằng.
“Ngươi là ai? Vì cùng họ Thủy phản tặc ? Xét ngươi thể là kẻ vô tội, chỉ cần bỏ v.ũ k.h.í, hoặc giúp chúng g.i.ế.c , chúng thể tha mạng cho ngươi.”
Tên cầm đầu hắc y nhân quát.
Khương Kỳ mặt đổi sắc. Tay trái khẽ động, trong ống tay áo liền bay ba mũi phi tiêu, nhanh như chớp lao về phía gã .
Tên bất ngờ kịp đề phòng, vội lùi , giơ đao chắn , song vẫn một mũi phi tiêu sượt trúng cánh tay trái.
“Hừ!”
Hắn kêu đau một tiếng, đôi mắt tràn đầy sát ý Khương Kỳ, gầm lên:
“G.i.ế.c hết cho , bất luận kẻ nào!”
Theo lệnh , đám hắc y nhân đồng loạt xông lên.
Khương Kỳ và Thủy Minh hề nao núng, khóe miệng đồng thời nhếch lên, để lộ nụ lạnh lẽo, khát m.á.u.
Động tác của bọn họ thoạt nhanh, nhưng chiêu nào cũng chí mạng. Tuy là đầu hợp tác, nhưng ăn ý như kề vai chiến đấu vô .
Chỉ chốc lát, cả đám hắc y nhân ngã gục, m.á.u loang đỏ mặt đất.
Thủy Minh lau sạch vết m.á.u kiếm, :
“Vì thấy, chúng như kề vai chiến đấu nhiều ?”
“Ta cũng cảm thấy thế.”
Khương Kỳ gật đầu, trong lòng thầm : kiếp bọn họ đích xác từng nhiều cùng sinh t.ử.
“Ngươi hỏi ? Là ai g.i.ế.c ?”
Thủy Minh nhíu mày.
Hai rời hơn nửa tháng trăng, ngừng gấp rút lên đường. Trông như mục đích, như đang tìm kiếm gì đó.
Khương Kỳ chỉ im lặng theo sát, hỏi nhiều.
“Ngươi thì , thì thôi. Ta chỉ cần cùng ngươi, cũng .”
Hắn thản nhiên đáp, lướt qua t.h.i t.h.ể đầy đất, tiếp lời:
“Đám chẳng qua cũng chỉ là một bầy châu chấu, g.i.ế.c thì g.i.ế.c, rõ để gì?”
Nói xong, cũng nhíu mày Thủy Minh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nong-nu-co-khong-gian-cung-tuong-cong-tho-san-lam-ruong/chuong-133-ke-vai-chien-dau.html.]
Thủy Minh bật , thêm.
là bản cũng từng hỏi, vì một thợ săn như Khương Kỳ võ nghệ cao như , và vì gặp như tri kỷ, sẵn sàng đồng hành cùng .
“Không Tâm nhi giờ thế nào, cũng chẳng dám gửi tin về. Nàng chắc lo lắm.”
Một lúc , Thủy Minh hướng về phía núi Vân Vụ, khẽ than.
Khương Kỳ cũng nhớ đến Tô Ngữ. Không nàng ở nhà buồn chán, nghĩ đến .
Hai lặng lẽ hồi lâu, cùng dắt ngựa lên, nhanh ch.óng phóng , bỏ lưng bãi x.á.c c.h.ế.t.
---
Ở nhà, hai phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i cùng sống những ngày thật thảnh thơi.
Buổi sáng ngủ đến khi tự tỉnh, ăn sáng xong thì dạo bước trong sân.
Hoa trong vườn nở rộ muôn hồng nghìn tía, đẽ vô cùng.
Khi ngắm đủ, hai sang khu vườn , xem dâu tây, dưa hấu, chanh dây đang kết trái. Xa hơn nữa là vườn cây ăn quả.
Nhờ tưới bằng linh tuyền, chỉ mới hai ba tháng mà cây xanh um tùm, nhiều cây còn hoa. Dù năm nay mong quả, ít nhất sang năm thể thu hoạch.
Tô Ngữ và Lạc Tâm vài ngày tới, dạo dặn dò Hà Tam và cách cắt tỉa.
Ngoài dạo, Tô Ngữ còn tranh thủ sách. Ban đầu Lạc Tâm tưởng nàng học thật, nhưng phát hiện là sách vỡ lòng, thì lấy lạ.
Tô Ngữ giải thích:
“Ta cho đứa nhỏ , trong bụng cũng thể cảm nhận .”
Lạc Tâm bán tín bán nghi, nhưng nhàn rỗi sẵn sàng . Dù chỉ một phần trăm cơ hội, nàng cũng vì con.
Ngoài sách, Tô Ngữ còn hát nhạc thiếu nhi. Lạc Tâm từng bao giờ, thấy mới lạ liền :
“Nếu đàn cầm thì , thể đệm nhạc cho .”
Tô Ngữ vốn từng mê cảnh cổ trang mỹ nhân gảy đàn, liền động lòng. Hôm , nàng cùng Lạc Tâm xuống trấn mua một cây cầm gỗ bình thường.
Dù chẳng nhạc cụ quý, nhưng đủ để hai vui vẻ. Từ đó, Tô Ngữ hát thì Lạc Tâm đệm đàn, cảnh tượng tao nhã vô cùng.
Thấy , Tô Ngữ cũng học, mà Lạc Tâm hứng thú dạy.
Một dạy một học, ngày ngày bận rộn trôi qua nhanh. Đảo mắt tới tháng năm.
Dâu tây bắt đầu chín đỏ. Không đợi ai mời, Lục Du Kỳ tự tìm đến cửa.
“Tẩu t.ử gần đây khỏe ? Ta bận bên ngoài mãi tới thăm, mong tẩu t.ử đừng trách.”
Vừa bước , với Tô Ngữ.
Nàng ngại trong nhà chỉ nàng và Lạc Tâm, tiện thường xuyên lui tới, nay đến là lý do. Liền đáp:
“Trách gì chứ, ngươi thường sai mang đồ tới, còn ngại ngươi tốn kém.
“Có gì . Nói thật với tẩu t.ử, là nhắm sẵn , chờ dâu tây ở đây chín, nhất định ăn cho thỏa thích.”
Hắn hề hề.
Vừa dứt lời, Hà Phương bưng khay dâu tây mới rửa sạch bước , đặt ba đĩa đầy ắp mặt .
Hết chương 133.