Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng. - CHƯƠNG 129: PHONG CẢNH MỸ LỆ

Cập nhật lúc: 2026-03-31 19:56:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Buổi tối, Tô Ngữ giường, trong đầu vẫn thoáng hiện lên vẻ mặt của Lạc Tâm.

Khi nàng bồi dưỡng Lạc Tâm thành tuyệt thế cao thủ, tỷ tỷ cả đường về cứ ngơ ngác, ngay cả lúc ăn cơm xong vẫn hồn .

Tô Ngữ sai Hà Phỉ đưa Lạc Tâm về phòng, còn thì đóng cửa .

“Ngươi cái gì, nàng gió thổi cũng thể ngã, bản mèo xem, ngươi định bồi dưỡng thế nào để nàng thành tuyệt thế cao thủ?”

Giọng điệu ngạo mạn trêu chọc vang lên bên tai, Tô Ngữ đầu , liền thấy Phì Phì bò bên cạnh.

Tô Ngữ bật , dịu dàng :

“Không còn ngươi ? Ngươi nhất định cách mà.”

Phì Phì kiêu ngạo mặt :

“Bản miêu vì giúp ngươi?”

Tô Ngữ bắt chước dáng vẻ nó, nhún vai:

“Không giúp thì thôi. Đến lúc thất hứa cũng chẳng , cùng lắm là mạnh miệng hổ, gì ghê gớm.”

Nói xong nàng vô tội thở dài, nhắm mắt định ngủ.

Phì Phì lập tức xù lông. Ai dám chủ nhân của nó vô năng, chẳng khác nào nó vô năng! Việc tuyệt đối thể dung thứ.

Thế là nó nghiêm giọng:

“Ngươi hết cho nàng uống linh tuyền, cải thiện thể chất. Song song đó huấn luyện thể lực. Ngoài , ngươi cần lo.”

Tô Ngữ cố nhịn , nhưng vẫn hỏi nghiêm túc:

“Vậy cần huấn luyện bao lâu?”

“Ba tháng.”

“Lâu như ?” Tô Ngữ ngạc nhiên.

Phì Phì dường như đoán nàng gì, tiếp lời:

“Nếu nàng kiên trì ba tháng, hoặc ba tháng đạt yêu cầu, thì bản mèo mặc kệ.”

Nói xong, nó tìm chỗ thoải mái, cuộn tròn nhắm mắt ngủ.

Chỉ mới hai giây , tiếng ngáy của Phì Phì vang lên.

Với năng lực ngủ tức thì của nó, bất kể kiếp kiếp , Tô Ngữ đều bội phục sát đất.

Nàng mỉm , tắt đèn, cũng chìm giấc ngủ.

---

Ngày hôm , Tô Ngữ cùng Hà Tam, Hứa thị đem hạt giống d.ư.ợ.c liệu gieo xuống.

Các loại hạt nhiều, chỉ chừng hai ba chục loại d.ư.ợ.c liệu thường gặp, đều là loại một năm thể thu hoạch. Không quý giá lắm, nhưng vẫn thể kiếm chút bạc.

Dĩ nhiên đây chỉ là để bên ngoài thấy. Đến giờ ngủ trưa, Tô Ngữ liền tiến gian, đem từng loại hạt giống gieo thêm trong đó.

Lúc lấy hạt, nàng phát hiện hơn mười túi giấy ghi tên. Không thể nào là quên, nguyên nhân duy nhất chính là tiểu hỏa kế cũng chẳng đó là d.ư.ợ.c liệu gì.

Tô Ngữ suy nghĩ một lát, cuối cùng quyết định gieo hết. Dù là gì thì trồng cũng chẳng thiệt.

Xong xuôi, nàng tưới nước, mới rời khỏi gian.

Dù trong đó bận rộn lâu, nhưng bên ngoài chẳng qua chỉ trôi qua chốc lát. Nàng cởi áo ngoài, giường nghỉ.

---

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nong-nu-co-khong-gian-cung-tuong-cong-tho-san-lam-ruong/chuong-129-phong-canh-my-le.html.]

Hai ngày , đến ngày mùng ba mươi tháng tư, Tô Ngôn đến học đường, liền lên núi chơi.

Tô Ngữ cũng thấy lâu lên núi, nên đồng ý.

Thế là năm : Tô Ngữ, Lạc Tâm, Tô Ngôn, Hà Tam, Hà Thuận cùng núi.

Đang độ xuân thì, nắng , hoa dại nở rộ khắp sườn núi. Chưa kịp sâu, thấy đủ loại sắc hoa rực rỡ, bướm ong dập dìu bay lượn.

Những lúc như thế , Tô Ngữ luôn thấy vui nhất. Nàng từng nghĩ, nếu thời gian thể ngừng ở giây phút thì thật .

Song ý niệm đó chỉ thoáng qua. Bởi phong cảnh tươi đời còn nhiều lắm, nàng vẫn , , thể dừng ?

Mọi đùa giỡn, mới núi thì Tiểu Hoa phóng tới. Lần đầu thấy nó, cha con Hà Tam suýt dọa ngất, may nhờ Tô Ngữ giải thích nên mới bình tĩnh , nhưng vẫn sợ hãi, chỉ dám lưng .

Trong núi mùa quả dại ăn , chỉ hoa lá xanh tươi, cùng vài loài thú nhỏ dạo xuân.

Hôm nay tâm trạng Tô Ngữ , buổi sáng Hà Tam cũng mua ít thịt tươi, nên nàng định săn.

Cả nhóm rong chơi đến gần trưa mới trở về.

Tiểu Hoa giờ lớn, thể chẳng khác nào cha nó. Nó càng thích tung hoành trong núi, nên theo bọn họ xuống, chỉ đưa tiễn tới chân núi rừng sâu.

---

Vừa bước cổng, Hứa thị chạy đón:

“Hai vị phu nhân, thiếu gia, các ngài về . Buổi sáng đến tìm phu nhân. Thấy các ngài nhà, nàng sẽ trở buổi chiều.”

“Ngươi là ai ?” Tô Ngữ hỏi.

“Nàng là Ngô thẩm.” Hứa thị đáp.

“Ừ, . Lần tới thẩm đến thì cứ giữ , đừng để về.” Tô Ngữ dặn dò.

Hứa thị gật đầu, báo cơm nấu xong.

Mọi ăn xong, Ngô thị dẫn Vương Trụ T.ử tới.

Tô Ngôn và Vương Trụ T.ử vốn ngày nào cũng gặp ở học đường, tình cảm càng thêm thiết. Lúc gặp , hai đứa lập tức chạy thẳng phòng Tô Ngôn.

Tô Ngữ sai Hà Phương bưng điểm tâm, mời Ngô thị xuống. Nàng cạnh Lạc Tâm, giới thiệu:

“Tỷ tỷ, đây là Ngô thím, từ nhỏ lớn lên, với và Tiểu Ngôn đều .”

Lạc Tâm mỉm :

“Thẩm khỏe.”

Ngô thị vốn kỹ Lạc Tâm từ lúc bước , nay nàng gọi là thẩm, liền ha hả:

“Ôi chao, ngoan lắm.”

“Nghe thẩm sáng nay đến, chẳng chuyện gì?” Tô Ngữ hỏi.

Ngô thị trêu:

“Ta mới ít ngày đến, mà giờ ngươi ở đây hầu kẻ hạ, thêm một mỹ nhân bên cạnh. Sau nào dám tùy tiện tới nữa?”

Tô Ngữ bật :

“Thẩm quá . Chỉ là Khương Kỳ xa, yên lòng để và tỷ tỷ ở nhà một , nên mới mua thêm , coi như bạn.”

Ngô thị theo, nghiêm mặt:

“Thẩm đến đây là hỏi, rốt cuộc Khương Kỳ ? Trong thôn đều ?”

Nghe giọng điệu và sắc mặt nàng, Tô Ngữ liền trong thôn chắc chuyện bất . Ngô thị tuyệt chỉ hỏi bâng quơ, thế là nàng đáp:

“Thẩm gì cứ thẳng, chúng cần quanh co.”

Hết chương 129.

Loading...