Hắn đầu Ổ .
Ổ phát hiện ánh mắt của , cũng đầu , mỉm hỏi: "Đại nhân ?"
Đường huyện lệnh liền ông thấy, lắc đầu : "Không gì, chỉ cảm thấy cảnh trí Phủ học các vị ."
Hắn mỉm ba tên trộm nhỏ lượt trèo qua cửa sổ, đó đóng cửa sổ , với Ổ : "Ổ sách cho xem ?"
Ổ theo ánh mắt về hướng đó một cái, ông nheo mắt, phát hiện chẳng thấy gì cả, nơi đó chỉ một màn m.ô.n.g lung.
Xác định chuyện gì đặc biệt xảy , Ổ khẽ gật đầu, dẫn Đường huyện lệnh Tàng Thư Lâu.
Cho dù Đường huyện lệnh là quan huyện, cũng thể mang sách khỏi Tàng Thư Lâu, cho nên chỉ sách tại chỗ.
Cầm sách dọc theo dãy bàn ghế kê sát tường, tìm thấy ba đang cùng . Hắn dừng bước quan sát một chút, thấy ba sách chụm đầu thì thầm to nhỏ, bèn một tiếng, thong thả bước tới.
Bạch Nhị lang thấy Đường huyện lệnh tới mặt, lập tức ngậm miệng.
Bạch Thiện và Mãn Bảo cùng đầu thấy , thần sắc đều chút căng thẳng.
Đường huyện lệnh đến bên cạnh Bạch Nhị lang, đặt m.ô.n.g xuống cạnh , một bàn bốn , vặn.
Đường huyện lệnh khẽ khịt mũi, ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c Bạch Thiện và Mãn Bảo, liên tưởng đến cảnh Quý Hạo khiêng và cảnh bọn họ trèo , bèn hỏi: "Vết thương của Quý Hạo xử lý xong chứ?"
Giọng nhỏ, sẽ phiền đến các đồng môn cách đó vài bàn, nhưng đủ để ba cùng bàn thấy.
Bạch Nhị lang mở to đôi mắt vô tội về phía Mãn Bảo và Bạch Thiện đối diện, chuyện giỏi xử lý a, mau mau mau...
Cũng may Đường huyện lệnh hỏi , ánh mắt chằm chằm Mãn Bảo và Bạch Thiện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu/chuong-972.html.]
Hai thiếu niên thiếu nữ tuổi còn nhỏ theo bản năng cúi đầu một chút, nghĩ thì chuyện cũng chẳng gì đáng giấu giếm.
Bọn họ lẻn Tàng Thư Lâu sách còn bắt quả tang, thì còn cái gì đáng để giấu nữa?
Thế là gật đầu.
Đường huyện lệnh bất động thanh sắc : "Hôm qua mấy học sinh Phủ học ẩu đả ở Xuân Phong Lâu, chính tay xử lý. Ta tưởng hôm nay bọn chúng sẽ ngoan ngoãn hơn chút, ngờ vẫn chạy ngoài đ.á.n.h . Vết thương Quý Hạo thế nào ?"
Nếu là Đường huyện lệnh xử lý, Mãn Bảo và Bạch Thiện cũng nghĩ là vết thương Quý Hạo, bèn : "Vết thương rách chảy m.á.u , nhưng bôi t.h.u.ố.c mỡ cầm m.á.u cho , kê t.h.u.ố.c uống , nếu nghịch ngợm thì chắc sẽ lành."
Đường huyện lệnh nhướng mày hỏi: "Ngươi bôi t.h.u.ố.c ? Sao để bọn họ ?"
Hắn hất cằm về phía Bạch Thiện.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Mãn Bảo : "Trên vết thương dính chút đồ bẩn, cần rửa sạch tỉ mỉ mới . Vết thương đó dài như , khá sâu, lỡ bọn họ xử lý , ngược đẩy đồ bẩn trong cơ thể thì ? Cho nên vẫn là để ."
Dù tay nghề của nàng cũng thành thạo mà, ?
Đường huyện lệnh nhịn gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, một lát mỉm hỏi: "Quý Hạo chắc chắn kêu la t.h.ả.m thiết lắm nhỉ? Bị thương nặng như , nhà họ Quý nỡ để học lúc ?"
"Người nhà , còn chẳng dám lấy t.h.u.ố.c ở chỗ y quan kìa, sợ nhà ..." Mãn Bảo đến đây bỗng khựng , ngẩng đầu Đường huyện lệnh, một lát bĩu môi : "Đường đại nhân, ngài cái gì thì cứ hỏi thẳng là , việc gì moi tin từ ?"
Vụ án thật sự là do Đường huyện lệnh đích xử lý, thì khi nhà họ Quý đến đón Quý Hạo về đ.á.n.h cho một trận, vết thương căn bản thể giấu .
Mà nếu Quý Hạo nhà họ Quý tống Phủ học, còn giấu cho nhà vết thương n.g.ự.c, hiển nhiên là Đường huyện lệnh cũng chẳng gì cả.
Thậm chí, vụ án căn bản do xử lý.
Đường huyện lệnh với Mãn Bảo, nhẹ giọng : "Vốn tưởng chỉ là học sinh ẩu đả bình thường, ai ngờ dùng đến cả v.ũ k.h.í sắc bén?"