Trời tối đen, Vệ Thần là trốn ngoài, đương nhiên thể về Phủ học lúc , cho nên buổi tối ngủ cùng đám Bạch Thiện.
Trang tự nhiên Vệ Thần trốn học ngoài, nhưng ông gì, đến giờ ngủ liền thả bọn họ về chuẩn nghỉ ngơi.
Mãn Bảo tiếp tục về phòng phòng học ảo nghiên cứu sách y, thảo luận y thuật với Mạc lão sư. Vệ Thần cùng Bạch Thiện, Bạch Nhị lang chuyện đến nửa đêm, ngày hôm ai nấy đều uể oải bò dậy khỏi giường.
Về việc , Vệ Thần kiên quyết chịu nhận , với Đại Cát đang đầy lên án: “Là thiếu gia nhà ngươi cứ kéo chúng chuyện, cản cũng , thấy là do chính quá hưng phấn thôi.”
Bạch Nhị lang ở một bên gật đầu chứng.
Đêm qua nhiều và Vệ Thần sắp ngủ , nhưng Bạch Thiện cứ tìm bọn họ chuyện, đó bọn họ nhịn cứ mãi mãi, nên mới ngủ muộn như .
Mãn Bảo khinh bỉ bọn họ: “Ngay cả kiên trì cũng , mặc , các cứ nhắm mắt mà ngủ chứ.”
Bạch Nhị lang căm giận: “Tỷ tưởng ai cũng giống tỷ , mắt nhắm là ngủ ngay?”
Vệ Thần khiếp sợ nàng: “Nàng lợi hại như ?”
“ thế, hồi nhỏ bọn điền trang việc, buổi trưa nghỉ ở lều, tỷ lấy mũ che mắt, đầu nghiêng một cái là ngủ ngay lập tức, ai gọi cũng tỉnh.”
Mãn Bảo đắc ý hắc hắc.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Vệ Thần ngơ ngác vỗ tay : “Cái lợi hại thật, nếu năng lực , đến nỗi ngày nào cũng như ngủ đủ giấc.”
Bạch Thiện rửa mặt xong, với : “Huynh còn mau rửa mặt, chúng sắp muộn đấy. , mang giỏ sách, trộn ? Có cần cho mượn một cái giỏ sách ?”
Cuối cùng, Vệ Thần xách theo một cái giỏ sách trống gác cổng chặn .
Người gác cổng khi kiểm tra thẻ gỗ của liền : “Đây thẻ gỗ của trò, trò là học sinh nội trú? Thẻ gỗ của chính trò ?”
Vệ Thần mặt xanh mét về phía Bạch Thiện.
Bạch Thiện mắt thẳng qua , vẻ mặt “ quen ”.
Người gác cổng cũng theo ánh mắt , thấy Bạch Thiện liền chặn : “Đồng học, trò quen ?”
Bạch Thiện ngước mắt Vệ Thần một cái gật đầu : “Có quen, cùng một lớp.”
Người gác cổng nheo mắt: “Trò giúp trốn học ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu/chuong-946.html.]
Bạch Thiện lắc đầu: “Không .”
Vệ Thần trừng mắt.
Người gác cổng hỏi: “Cậu là ngoại trú nội trú?”
Bạch Thiện tiếp tục : “Không .”
Vệ Thần thầm thở phào nhẹ nhõm, vội vàng : “Đây thật sự là thẻ gỗ của con, lẽ do con trổ mã hơn chút, nên bác thấy mô tả giống con......”
Người gác cổng phất tay ngắt lời : “Cái tên Quý Hạo quen.”
Vệ Thần: “......”
Người gác cổng: “Cậu mới xách giỏ sách xong.”
Vệ Thần: “......”
Bạch Thiện xách giỏ sách của nhẹ nhàng lướt qua trong, hề dừng chút nào.
Vệ Thần chỉ thể bóng lưng biến mất, thể kéo xuống nước cùng.
Cậu chỉ đành thở dài sườn sượt, nhận tội.
Người gác cổng cũng thu hồi ánh mắt, hiếm khi thêm một câu: “Biết tại kiểm tra thẻ gỗ của trò ?”
“Vâng, tại kiểm tra thẻ gỗ của con? Học sinh cổng đông như mà.”
“Bởi vì trò cứ tìm Bạch Thiện chuyện mãi.” Người gác cổng : “Ba tháng nay, trừ lúc đầu ấn tượng, mỗi thấy , bất kể học tan học đều một , sáng nay tự nhiên lòi thêm trò, còn lạ mặt, liền nhịn .”
Vệ Thần: ...... Cậu hận quá mất, sớm thế cổng cùng Bạch Thiện.
Bạch Thiện đó đương nhiên cũng lý do , thầm ghi nhớ trong lòng, xem Mãn Bảo dùng thẻ gỗ Phủ học, cũng cách xa một chút mới .
“Học giám phạt thế nào?”
“Còn thể phạt thế nào nữa? Quỳ tượng Phu t.ử, chép sách, còn chép nội quy,” Vệ Thần ủ rũ cụp đuôi : “Huynh cũng thật tàn nhẫn, thế mà bỏ mặc .”