Mãn Bảo đồng ý.
Sau đó, nàng đến giá sách tìm một quyển y thư bỏ giỏ tre, thu thập một bộ giấy b.út mực loại nhỏ, đây là bộ nàng thường mang theo mỗi khi ngoài.
Nàng qua, phát hiện đầu b.út tòe, liền quyết định ngày mai cửa sẽ mua một cái để dự phòng.
Nàng giấy đắt, mà nàng hiệu t.h.u.ố.c chỉ ghi chép mạch chứng, khả năng còn chép phương t.h.u.ố.c mà các đại phu kê để mang về học tập.
Nếu trong quá trình khám bệnh kê đơn, các đại phu thể chỉ điểm cho nàng một hai câu, thì nàng càng ghi chép .
Cho nên việc hao phí giấy mực sẽ ít, những vật tư tiêu hao nhiều như nhất là tự chuẩn thì hơn.
Dù nàng cũng thiếu giấy dùng.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Mãn Bảo thu dọn xong đồ đạc cần mang cho ngày mai bỏ gùi, lúc mới tìm một chỗ khuất chui hệ thống gửi thư cho Mạc lão sư, báo cho thầy tin .
“Đi hiệu t.h.u.ố.c, em sẽ thiếu bệnh nhân để xem nữa, mỗi ngày đều thể thu thập cho thầy nhiều nhiều ghi chép mạch chứng.”
Mạc lão sư trả lời ngay lập tức khi nàng gửi thư như khi.
Mãn Bảo nghĩ nghĩ, cảm thấy hiện tại là giờ nàng thường liên lạc với Mạc lão sư, chắc thầy ở đó, vì thế liền thoát khỏi hệ thống, định chờ đến tối sẽ xem .
Chu Tứ lang mãi đến khi mặt trời ngả về tây mới mệt mỏi đ.á.n.h xe ngựa trở về, với Mãn Bảo: “Lúa mạch đều bán hết , mua ít, quyết định về nhà một chuyến. Lập Quân, cháu ở đây trông chừng tiểu cô của cháu một chút, việc gì thì đừng chạy lung tung ngoài.”
Mãn Bảo : “Tứ ca, tìm việc , mỗi ngày đều ngoài.”
Chu Tứ lang trừng mắt: “Cái gì? Muội ngoài tìm việc? Không chứ, cái đồ nhóc tì như thì việc gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu/chuong-902.html.]
Mãn Bảo tự hào : “Muội hiệu t.h.u.ố.c khám bệnh cho .”
Chu Tứ lang liền đầu về phía Chu Lập Quân: “Tiểu cô cháu thật đùa đấy?”
Chu Lập Quân gật đầu: “Thật ạ.” Tuy rằng sẽ cho nàng kê đơn, chỉ cho bắt mạch thôi.
“Không chứ, hiệu t.h.u.ố.c nào thế, điên ? Nếu khám hỏng thì ai chịu trách nhiệm?” Chu Tứ lang sợ nhà lừa, vội vàng : “Không , các đưa xem thử, một việc cho rõ ràng. Nếu bệnh xảy vấn đề gì thì hiệu t.h.u.ố.c chịu trách nhiệm, chúng quản , tiểu cô mới lớn ngần nấy……”
Mãn Bảo: “……”
Bạch Nhị lang xong thì ha hả, vui vẻ : “Chu Tứ ca, đừng các quá, ở hiệu t.h.u.ố.c căn bản cho kê đơn , chỉ cho bắt mạch học tập ghi chép mạch chứng mà thôi.”
Chu Tứ lang liền hỏi Mãn Bảo: “Các nộp tiền ? Nộp bao nhiêu tiền, thể học bao lâu?”
“Không nộp tiền,” Mãn Bảo vỗ hai tay lên bàn, : “Chúng đây là học tập lẫn , học tập lẫn hiểu ? Sau kê đơn t.h.u.ố.c , bọn họ cũng học tập đấy.”
“Lừa quỷ , kê đơn mà so với đơn t.h.u.ố.c của lão đại phu ?” Chu Tứ lang quá tin tưởng Mãn Bảo. Đứa nhỏ tuy rằng dối, nhưng luôn tự tin thái quá, khả năng chính nó cũng đang khoác, vì thế đầu hỏi Chu Lập Quân: “Nhị Nha, cháu xem, vì đồng ý nhận tiểu cô cháu?”
Chu Lập Quân liếc tứ thúc một cái, nhàn nhạt : “Tứ thúc, xin hãy gọi cháu là Lập Quân. Còn nữa, tiểu cô sai , chưởng quầy và đại phu khám ở Tế Thế Đường thật sự là nhắm phương t.h.u.ố.c của tiểu cô đấy.”
Nàng rút một tờ phương t.h.u.ố.c đưa cho Chu Tứ lang, : “Nè, đây là đơn t.h.u.ố.c tiểu cô kê cho đại cô, uống là thể con, chưởng quầy thấy đơn t.h.u.ố.c liền quyết định nhận tiểu cô.”
Thật là nhận của tiểu cô, nhưng Chu Lập Quân , y thuật của tiểu cô là tự sách y mà học , thi thoảng Trang sẽ giúp nàng giải nghĩa sách y một chút, hoặc dạy một ít.
ông cũng là thể dạy tiểu cô thành tài y thuật, cho nên Tế Thế Đường mời vị “” , bọn họ cũng thể đem dâng sách y lên chứ?