Chu Lục Lang ho nhẹ một tiếng : "Chờ đại tẩu xong hãy ."
Tiểu Tiền thị cũng thấy vấn đề gì. Thịt mà, thái đúng chỗ cần thái, hầm đúng kiểu cần hầm thì sẽ khó ăn.
Vì là cơm tất niên nên cả nhà cùng . Tiền thị cũng ở trong bếp chỉ đạo chung. Các chị dâu trong gian bếp chật hẹp, khiến Mãn Bảo đang rảnh rỗi đó trở nên đặc biệt vướng víu.
Tiền thị liền đuổi nàng ngoài: "Để Lục ca con ở giúp, con ngoài chơi ."
Chu Lục Lang: "…… Mẹ, con cũng ngoài chơi."
"Chơi cái gì mà chơi, lớn đầu thế còn đòi chơi? Đi thành Ích Châu học mấy tháng, cũng cho chúng xem mày học cái gì chứ. Ở giúp đại tẩu mày nấu ăn..."
Chủ yếu là trong nhà ngoài Tiểu Tiền thị thì hình như chỉ Chu Lục Lang là tay nghề nhất.
Nhà họ Chu cái lệ đàn ông bếp, cho nên Tiền thị chút do dự bắt lính tráng đinh là Chu Lục Lang ở .
Cơm tất niên luôn ăn sớm. Mới qua giờ Thân chính ( 4-5 giờ chiều), Chu Đại Lang bọn họ kê hai cái bàn lớn giữa sân.
Vì Ngũ Đầu, Lục Đầu đều thể bàn ăn, ước lượng thấy chen chúc thì chật, bèn dọn thêm một cái bàn nhỏ kê bên cạnh.
Lão Chu ngưỡng cửa hút t.h.u.ố.c, thấy thế bảo: "Chờ qua mùng hai, các con chợ phiên đóng thêm một cái bàn nữa mang về."
Mãn Bảo cạnh cha, đếm đếm trong nhà, tán đồng gật đầu: " là đóng thêm một cái bàn. Cha, nhà đông thật đấy, mỗi tối thấy nhiều ăn cơm như cảm giác thành tựu ?"
"Thành tựu cái khỉ gì, ồn ào nhức óc, phiền sắp c.h.ế.t ." Đang chuyện, Ngũ Đầu và Lục Đầu tranh giành đồ chơi, Tứ Đầu tóm đ.á.n.h cho mỗi đứa một cái, Lục Đầu tủi òa lên. Ngũ Đầu thấy em cũng lập tức mở miệng gào theo. Lão Chu : "Con xem, ồn thấy ?"
Mãn Bảo cứ cảm thấy trong giọng điệu của lão cha mang theo chút tự hào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu/chuong-1176.html.]
"Cha, nếu cha thấy bọn họ đông phiền phức quá, thì chia nhà cho bọn họ ."
"Thế ," Lão Chu lập tức nghiêm mặt, sa sầm nét mặt , "Muốn chia nhà, trừ khi và con còn nữa. Bây giờ Lục ca con còn thành , con cũng gả , thể chia nhà ?"
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
"Lục ca thiếu tiền cưới vợ, đến lúc đó cha với đưa phần tiền của cho là ," Mãn Bảo cảm thấy chờ Lục ca thành chẳng đợi đến bao giờ, nàng , "Chia nhà xong, cha cứ ở cùng con và đại ca đại tẩu là ."
Chu Nhị Lang vặn ngang qua, vỗ đầu nàng một cái, dỗi : "Nhị ca thương em tốn công vô ích , chỉ nghĩ đến đại ca đại tẩu thế?"
Lão Chu thấy mạnh tay, lập tức ghét bỏ xua tay: "Đi , em gái con là thương và con, các con nếu hiểu chuyện chút thì bớt và con nhọc lòng, xem ai còn nhắc đến chuyện chia nhà nữa."
Mãn Bảo nấp lưng Lão Chu, len lén bĩu môi với Chu Nhị Lang.
Lão Chu xoa đầu nàng, hỏi: "Đau ?"
Mãn Bảo lắc đầu: "Nhị ca cũng dùng sức ạ."
Lão Chu : "Ta và con cần con lo lắng, con cứ học hành cho giỏi, học bản lĩnh từ , tương lai nổi danh..."
Ông khựng một chút liếc bếp, hạ giọng với Mãn Bảo: "Con mà học bản lĩnh lớn, tương lai con đừng gả , tuyển một rể về nhà. Cha ở với đại ca đại tẩu con nữa, mà ở với con, trông cháu trai cho con..."
Mãn Bảo: "…… Cha, cha dám nghĩ thật đấy."
Lão Chu híp mắt : "Đương nhiên , chủ yếu là phận con giống thường, con chính là tiên t.ử chuyển thế, thể gả sang nhà khác chịu uất ức ?"
Lão Chu lỡ miệng hớ, bèn tiếp luôn: "Con , dạo nhiều nhà đến mai cho con, mấy nhà đó chẳng ưng nhà nào cả. Học hành còn chẳng bằng con, bản lĩnh cũng bằng con, gả qua đó còn hầu hạ cha chồng, chăm sóc cô dì chú bác, thế ? Còn bằng kén rể, đến lúc đó con chọn một mảnh đất trong thôn, xây cái nhà lớn, bảo mấy con mỗi đứa nhường hai mẫu đất cho con..."