Mãn Bảo : "Đều bệnh nan y gì, là bệnh thường gặp, ngày thường đều xem qua. Nếu gặp ca bệnh khó vẫn thỉnh giáo các vị Kỷ đại phu, con còn học nhiều lắm."
Dương Hòa Thư gật đầu: "Ngươi nghĩ như là nhất. Ta thấy ngươi thiên phú về mặt , nhân lúc còn nhỏ tuổi học hỏi thêm nhiều chút, đợi lớn hơn một chút thì du ngoạn đây đó, chừng thể trở thành danh y đấy."
Mãn Bảo gật đầu : "Con cũng nghĩ thế."
Đường huyện lệnh nhịn : "Ngươi cũng thật hổ, gì ai tự trở thành danh y chứ?"
"Ai trong lòng mà chẳng một mục tiêu?" Mãn Bảo : "Ta tin trong lòng đại nhân trở thành thiên cổ danh thần gì đó."
Đường huyện lệnh nhịn ho khan, Dương Hòa Thư cao hứng lớn, hùa theo: " , đúng , loại như là đạo đức giả nhất."
Đường huyện lệnh liếc một cái: "Không bằng một phần mười Dương huyện lệnh ."
Mọi vui vẻ ăn xong bữa tối, Mãn Bảo khi còn nhờ Dương huyện lệnh chăm sóc cửa hàng của đại tẩu nàng nhiều hơn: "Đại tẩu con thành thật, cũng gây chuyện, cho nên ngài nhớ chiếu cố tỷ một chút."
Dương Hòa Thư : "Nhà ngươi đông em như , trong huyện ai dám bắt nạt cô ? Hơn nữa tỷ phu ngươi còn đang ở trong doanh trại, nhà các ngươi bắt nạt khác là thiên hạ thái bình ."
Mãn Bảo chớp mắt, : "Nhà con luôn luôn giúp niềm vui mà."
Dương Hòa Thư gật đầu, cũng chính vì thế, mới nguyện ý thường xuyên đến Tiền Ký ăn cơm.
Năm cùng xuống lầu, Bạch Thiện vẫy tay gọi Đại Cát ở đối diện , đang định cáo từ hai vị Huyện lệnh để rời thì thấy Đường huyện lệnh chắp tay lưng tới cửa sổ bọn họ nhảy xuống, nhặt mấy cọng rơm rạ mặt đất lên, vẫy vẫy về phía Bạch Thiện : "Phản ứng cũng nhanh đấy."
Bạch Thiện giả ngu, vẫn hành lễ : "Đường đại nhân, Dương đại nhân, chúng cháu ạ."
Dương Hòa Thư phất tay: "Đi , ."
Đại Cát hạ ghế xe xuống cho ba vị tiểu chủ nhân lên xe, lúc mới qua loa hành lễ với hai vị đại nhân, đó đ.á.n.h xe rời .
Đợi một đoạn xa, Đại Cát mới : "Thiếu gia, lúc nãy thấy dẫn Hòa học quan t.ửu lầu chính là hầu của Đường đại nhân."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu/chuong-1121.html.]
Bạch Thiện hừ hừ : "Đoán , dọc đường chúng cũng chỉ gặp mỗi quen đó thôi, trừ ông , cũng chẳng ai hãm hại chúng như thế cả."
Mãn Bảo hỏi: "Ngày mai đến trường phạt ?"
Bạch Thiện : "Không sợ, ngày mai học thêm một ngày nữa là đến kỳ nghỉ mười ngày một , Địch cùng lắm phạt chép sách thôi."
Hắn là học sinh ngoại trú, cùng lắm tính là tòng phạm, cho nên tội lớn.
những khác e là dễ chịu như .
Địch cũng dễ lừa gạt như Hòa học quan .
Ngày hôm , Bạch Thiện đến Phủ học gọi đến phòng Học giám. Ngụy Đình đến một bước, Hòa học quan đang nổi trận lôi đình với Địch .
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Địch ghế thản nhiên uống , đợi Hòa học quan xong mới về phía Ngụy Đình đang cúi gằm mặt, hỏi: "Đối với lời của Hòa học quan, trò gì bổ sung ?"
Bạch Thiện cửa hành lễ, ngoan ngoãn khoanh tay một bên.
Hòa học quan thấy châm chọc : "Hôm nay thành thật gớm, mồm mép tép nhảy như hôm qua nữa?"
Bạch Thiện kiêu ngạo siểm nịnh hành lễ trả lời: "Bẩm Học quan, học trò chỉ cần dạy bảo là , dám cãi ."
Các khác trong phòng Học giám xong ấn tượng về hơn hẳn, Hòa học quan nổi giận, đây là ám chỉ dối ?
Hòa học quan đang định nổi đóa, Địch đột nhiên đặt chén xuống, chén khẽ chạm mặt bàn phát âm thanh lớn nhỏ.
Hòa học quan lập tức im bặt.
Địch với Hòa học quan: "Hòa đừng nóng vội, đợi hỏi qua bọn họ, nhất định sẽ xử phạt nghiêm khắc mấy đứa vi phạm quy củ . Ngụy Đình, trò , với lời Hòa học quan , trò dị nghị bổ sung gì ?"