Chu Ngũ Lang : "Chú hỏi Mãn Bảo , xem con bé thế nào."
Chu Tứ Lang phục lắm : "Loại chuyện hỏi chẳng hơn hỏi Mãn Bảo ? Nó hiểu mấy thứ ?"
Chu Lục Lang thật sự thành Ích Châu hỏi Mãn Bảo.
Hắn ở tiệm cơm của đại tẩu nữa, tính toán thu dọn đồ đạc thành Ích Châu thử tự ăn riêng.
Đối với việc , từ Lão Chu và Tiền thị, cho tới Tiểu Tiền thị đều tán thành, nghĩ thầm nếu thành Ích Châu, thì Mãn Bảo ăn cơm nhà sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Hiện tại tay nghề của Chu Lục Lang tuy còn kém Tiền thị, cũng là nấu cơm ngon thứ hai trong nhà.
Chu Lục Lang cầm theo phần bạc của , cùng Tứ ca và Nhị Nha đ.á.n.h xe ngựa thành Ích Châu. Mãn Bảo chút nghĩ ngợi : "Lục ca cứ tìm thuê cửa hàng gần thư viện ở phố Khang Học , học sinh đều thích ăn cơm ở bên ngoài."
Chu Tứ Lang dội gáo nước lạnh: "Cửa hàng như thế đều đắt là , còn khó thuê."
Mãn Bảo nghĩ nghĩ : "Hay là Lục ca khoan hẵng nghĩ đến việc thuê cửa hàng ăn, tiên tìm một tiệm cơm đầu bếp ? Xem xem như thế nào."
Chu Tứ Lang cảm thấy chủ ý tồi, ngay cả Chu Lập Quân cũng : " đấy Lục thúc, Đại bá mẫu mở cửa hàng ở huyện thành thể kiếm tiền, một là vì huyện thành thiếu tiệm cơm ngon, hai là gạo mì rau xanh đều thể mua từ trong nhà hoặc trong thôn. ở thành Ích Châu thì thể thế ."
Mãn Bảo gật đầu: "Lục ca tiền vốn nhiều, vẫn nên cẩn thận chút thì hơn. Cho nên cứ xem tiệm cơm khác thế nào , dù tay nghề nấu nướng hiện tại của cũng tệ, tìm một tiệm cơm tạm ."
Chu Lục Lang nghiêm túc suy xét một chút, quyết định theo kiến nghị của Mãn Bảo. Sau đó đưa bạc mang theo cho Mãn Bảo, : "Đây là tiền trong nhà chia cho , Mãn Bảo giúp giữ lấy, khi nào mua cửa hàng thì dùng."
Mãn Bảo kinh hỉ: "Trong nhà chia tiền? Vậy phần của ?"
"Có, cha giữ cho ."
Mãn Bảo kinh hãi: "Cha giữ á?"
Chu Tứ Lang : "Nói là cha giữ, nhưng kỳ thực là giữ."
Mãn Bảo liền thở phào nhẹ nhõm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu/chuong-1112.html.]
Đại Cát từ ngoài cửa : "Mãn tiểu thư, Phủ học sắp tan học , hôm nay ngài còn đến Phủ học sách ?"
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
"Đi chứ, chờ chút." Mãn Bảo lập tức xách tiền của Chu Lục Lang chạy về phòng, ném tiền hệ thống đó xách cái gùi lên liền .
Đại Cát đón Bạch Nhị Lang ở thư viện Đại Trí , đó đưa hai đến ngoài tường Phủ học.
Mãn Bảo và Bạch Nhị Lang ngựa quen đường cũ trèo , mới nhảy xuống tường, liền thấy Ngụy Đình đang chuyện với khác gốc cây.
Hai cũng kiêng dè, thẳng qua đó.
Dù , hiện tại ở Phủ học ngoại trừ và một vài học sinh cá biệt , ai nấy đều bọn họ, cho nên cũng cần thiết trốn chui trốn lủi.
Ngụy Đình thấy bọn họ cũng quen thuộc chào hỏi: "Các tới sách ?"
Mãn Bảo gật đầu, thấy bọn họ trải chiếu mặt đất, bên còn bày trái cây điểm tâm và nước , mà bọn họ thì xếp bằng chiếu, nàng tò mò: "Trời lạnh thế , các đây gì thế?"
"Tán gẫu thôi, ở trong phòng học buồn quá, chuyện lớn tiếng còn cảnh cáo, cho nên chúng đây. Kìa, Bạch Thiện cũng tới ."
Ngụy Đình vẫy tay mạnh về phía Bạch Thiện: "Ta bảo sẽ đến mà?"
Hóa bọn họ tan học Ngụy Đình liền mời Bạch Thiện, nhưng Bạch Thiện từ chối.
Ngụy Đình thấy lập tức về nhà mà Tàng Thư Lâu, liền hôm nay nhóm Chu Mãn sẽ tới, bởi cố ý gọi đến rừng hạnh, quả nhiên, chỉ Chu Mãn và Bạch Nhị Lang tới, Bạch Thiện cũng tới.
Bạch Thiện liếc mắt , dẫn đầu xuống một cái đệm ở mép chiếu, đó vỗ vỗ cái đệm bên cạnh bảo Mãn Bảo xuống.
Mãn Bảo buông cái gùi xuống , tò mò hỏi: "Có chuyện gì vui ? Ta thấy các đều vẻ cao hứng."
"Đương nhiên là cao hứng," một trong đó rót xong : "Các còn hả, sáng sớm hôm nay Thường trường sử giáng chức , bao lâu nữa ông sẽ triệu hồi về kinh thành. Trước Quý Hạo trọng thương, ông cũng mặt cho Vương phi ít, hiện tại ông xui xẻo, chúng đương nhiên cao hứng."