Đã công khai, thì giống lúa mạch như tự nhiên cần cung cấp cho các trang viên hoàng thất và Tư Nông Tự của triều đình.
Cho nên thu hoạch vụ thu năm nay còn kết thúc, công văn của triều đình tới, hoàng cung thậm chí còn phái một nội thị tới để trao đổi.
Đương nhiên, chỉ vì trang viên hoàng gia mà đến, còn công chúa , hoàng phi , thêm hoàng t.ử nọ, thôn trang của bọn họ đều đang khan hiếm giống như ...
Dương huyện lệnh tự nhiên kẻ dâng , nhưng luôn lấy , cho nên gần đây tâm trạng của tệ.
Tâm trạng , liền cho khác tâm trạng cũng theo.
Cho nên bên em nhà họ Chu mới vận chuyển chuyến hạt giống thứ hai , liền rỉ tai với vị nội thị còn đang ở tại huyện thành, rằng giống trong huyện ít nhất phía thành Ích Châu lấy một nửa.
Hiện giờ cung cấp giống cho bọn họ cũng lực bất tòng tâm, chỉ thể ưu tiên cung cấp cho Hoàng đế và Tư Nông Tự .
Nội thị kinh hãi, nhưng Dương Hòa Thư thái độ cung kính, sắc mặt thản nhiên, dám lời càn rỡ.
Vị Huyện lệnh bình thường, thể trút giận.
Hắn chỉ thể nuốt cục tức khởi hành về kinh. Đương nhiên, khi về kinh, gửi một phong thư bay về kinh thành.
Anh em nhà họ Chu vui vẻ giao tiếp chuyến lúa mạch thứ hai với Đường huyện lệnh, nhận về hai hầu bao bạc từ chỗ ông, phát xong tiền công, đó trả ngựa xe, cùng vui vẻ hài lòng về nhà.
Hai chuyến , tiền tiết kiệm của nhà họ Chu tăng gấp đôi, Lão Chu cao hứng đến mức suýt chút nữa lăn lộn đống bạc.
Sở dĩ là suýt chút nữa, bởi vì bọn họ chân mới đếm tiền xong, chân Tiền thị liền đòi chia tiền cho mấy đứa con trai.
Đương nhiên chia hết, nhưng cũng trích một nửa để chia, bao gồm cả Đại Đầu, Nhị Đầu và Nhị Nha tham gia đều chia tiền, cho nên tiền chia cũng ít.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Lão Chu theo thông lệ đau lòng một chút, đó liền việc thiên tư.
Chu Lập Quân : "Ông nội, qua hai ngày nữa con thành Ích Châu cùng Tứ thúc, là chúng con mang tiền giúp Tiểu cô luôn."
"Tiểu cô con tiền , cửa bên ngoài mang nhiều tiền như , lỡ may đ.á.n.h mất thì ?" Lão Chu từ chối, : "Dù Tết nhất nó cũng về, đến lúc đó đưa cho nó."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu/chuong-1111.html.]
Chu Lập Quân cứ cảm thấy ông nội nuốt tiền của Tiểu cô, thực sự lo lắng.
Mấy nhà họ Chu chẳng để ý, bởi vì bọn họ lời lão cha căn bản tính, vẫn xem ý của .
Kể cả giữ tiền của em gái út, thì đó cũng là giữ, cha chắc cũng chỉ thể mà thôi.
Cho nên Tiền thị gì, mấy nhà họ Chu liền cũng phát biểu ý kiến.
Chu Lục Lang tính toán tiền tay , lấy cuốn sổ nhỏ cất trong tính toán, cuối cùng mắt sáng lên chen bên cạnh Chu Tứ Lang: "Tứ ca, giúp hỏi cái cửa hàng đòi bao nhiêu tiền nhỉ?"
Chu Tứ Lang kinh hãi : "Lão Lục, chú mày sẽ định mua cửa hàng ở thành Ích Châu thật đấy chứ?"
"Có gì mà thể?" Chu Lục Lang : "Đệ tính , tiền để dành hiện tại 189 lượng."
Chu Tứ Lang nhịn mắt lấp lánh: "Sao còn nhiều hơn cả ?"
Chu Lục Lang kiêu ngạo : "Vì tiêu ít nha."
Hắn hạ thấp giọng : "Huynh xem mỗi về đều mua đồ cho Tứ tẩu và Lục Đầu, còn cả tiền tự tiêu pha, giữ tiền mới là lạ đấy, cho nên giữ tiền vẫn là thể lấy vợ."
Chu Tứ Lang: "..."
Ngồi ở một bên, Chu Ngũ Lang lúc : "..."
Chu Tứ Lang liền duỗi tay vỗ vỗ vai : "189 lượng mua cửa hàng thì cũng đấy, điều vị trí nhất định . Chú mày nếu lấy chỗ , thì chuẩn tầm ngàn lượng trở lên."
Chu Lục Lang trố mắt rớt cả tròng: "Nhiều thế á? Cướp tiền chắc?"
"Cửa hàng giá nó thế, chú mày thà thuê còn hơn."
Chu Lục Lang rối rắm: "Thuê á, cửa hàng của , dùng yên tâm, lỡ một nửa đuổi thì ?"