"Tiểu đại phu nhận ? Ta là phụ nhân khám bệnh hôm qua đây mà."
Mãn Bảo thò đầu bà, một lúc mới gật đầu: "Nhớ , bà là lão nãi nãi đau bụng."
" , đúng , trí nhớ của tiểu đại phu thật đấy."
Mãn Bảo bà lão còn đen đúa, bẩn thỉu hơn hôm qua, nửa ngày nên lời: "Ngài, ngài nông nỗi ?"
Bà lão để ý phất tay : "Ta nhận lương thực cứu tế, cẩn thận ngã hai cái, cả, cũng may đồ của mất."
Bà lão lấy từ trong n.g.ự.c một cái hũ nhỏ, mở cho Mãn Bảo xem, tủm tỉm : "Tiểu đại phu xem, đây là dưa muối nhà tự , ngon lắm, ăn với cơm hợp, tặng cho cô ăn đấy."
Mãn Bảo liếc , cảm thấy ngon bằng đại tẩu , vì thế do dự nhận, đẩy trở : "Ngài cứ giữ lấy mà ăn, chúng nhận lễ."
Bà lão liền xụ mặt : "Tiểu đại phu chẳng lẽ chê đồ ăn của bẩn ?"
"Cái thì , dưa muối đều trông như cả mà, chỉ là nhà cũng , cho nên ngài vẫn nên mang về tự ăn ."
"Thế , đều mang đến . Nhà ngài là của nhà ngài, cái là một tấm lòng của ." Nói liên tiếp dúi tay Mãn Bảo, Mãn Bảo từ chối , đành nhận.
Bà lão thấy tủm tỉm : "Tiểu đại phu, ngài xem bây giờ ngài rảnh ? Ta cảm thấy bụng vẫn còn đau, vẫn to như , là ngài châm cứu thêm cho một nữa?"
Mãn Bảo một tay ôm bát cơm, một tay ấn ấn bụng bà qua lớp vải áo, gật đầu : "Được thôi, đợi ăn cơm xong sẽ châm cứu cho bà."
Bà lão ngờ nàng đồng ý dễ dàng như , còn sững một chút.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Mãn Bảo chia cho Chu Lập Quân một ít thức ăn nhanh ch.óng và cơm. Chu Lập Quân thấy nàng ăn vội vàng như còn thấy xót xa.
Ở nhà cũng chỉ lúc chạy vụ mùa mới ăn cơm kiểu , hơn nữa đó đều là chuyện của lớn, khi nào để tiểu cô chịu cảnh .
Chu Lập Quân gì cả.
Nàng , hiện tại tiểu cô lợi hại , nàng đang học bản lĩnh, chỉ càng lợi hại thì cuộc sống mới càng hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu/chuong-1054.html.]
Mãn Bảo thì nghĩ nhiều như , chủ yếu là nàng phát hiện lượng bệnh nhân xếp hàng phía dường như ngày càng đông. Nếu nàng tăng tốc độ, e là thể khám hết một lượt bệnh nhân trong vòng ba ngày.
Mãn Bảo ăn no tám phần, uống một chút nước, đó bảo bà lão trong chờ, còn rửa tay lấy kim châm.
Bà lão thấy nàng dễ chuyện như , bèn hỏi: "Tiểu đại phu, ngày mai còn thể đến ?"
Bà ngượng ngùng : "Cái bụng của ấn mạnh xuống vẫn còn đau. Ta nghĩ, ăn vỏ cây nhiều quá , ngài giúp châm cứu thêm mấy ngày, lẽ sẽ đỡ hơn chút."
Mãn Bảo gật đầu : "Sẽ đỡ hơn đấy, nhưng bà đến thì hoặc là tranh thủ sáng sớm lúc tới, hoặc là buổi trưa lúc ăn cơm nghỉ ngơi, lúc đó mới rảnh."
Bà lão híp mắt, lời tuôn như cần tiền: "Tiểu đại phu đúng là tâm địa Bồ Tát mà."
Mãn Bảo thuận miệng hỏi: "Ngài tin Bồ Tát ?"
" , đều Bồ Tát thiện tâm, cho nên ngài đừng thấy chúng nghèo, chúng cũng thành kính, là đấy."
Mãn Bảo gật đầu, định tin Thiên Tôn lão gia, nghĩ thấy đúng, bèn : "Ta tin Biển Thước và Hoa Đà."
"Hoa Đà , là thần y, còn Biển Thước là ai?"
"Biển Thước cũng là thần y..." Mãn Bảo châm cứu cho bà chuyện phiếm, "Là thần y còn sớm hơn cả Hoa Đà đấy, lợi hại lắm."
Chu Lập Quân một bên gắp kim luộc xong lau khô cất , tiểu cô lải nhải chuyện với .
Bà lão thấy Mãn Bảo xắn cả ống quần bà lên, châm cứu cả ở chân, liền chút ngượng ngùng: "Thật phiền tiểu đại phu quá, chân cũng châm ?"
"Vâng, để lưu thông khí huyết, nếu ngài thời gian thì châm nhiều thêm một chút," Mãn Bảo : "Như hiệu quả càng ."
Chu Lập Quân đồng hồ cát nhắc: "Tiểu cô, đến giờ ."
Mãn Bảo cũng liếc đồng hồ cát, khẽ gật đầu, đó châm nốt hai mũi kim còn cho bà lão, lúc mới vén rèm sang giường bên cạnh, rút kim cho Cao thị.