Huyện lệnh Đường xem qua một đưa cho Bạch Thiện và Mãn Bảo, : "Các ngươi ký tên ."
Hai xem qua, phát hiện vấn đề gì, nhưng vẫn đưa cho Trang xem , khi ông cho phép mới ký tên và ấn dấu tay lên đó.
Mãn Bảo tò mò: "Đường đại nhân, vì hỏi chúng về vết thương của Quý Hạo? Chuyện đó qua cả tháng mà."
Huyện lệnh Đường : "Ngươi đoán xem?"
Bạch Thiện ấn dấu tay xong, : "Bởi vì truy cứu tận gốc rễ?"
Cậu cúi đầu tờ khai của , : "Vết thương là do Ứng Văn Hải gây ? Vậy thì quả thực quá gian trá âm độc. Nếu đ.á.n.h ngựa chỉ coi là phản ứng lúc giận dữ, tính là t.a.i n.ạ.n ngoài ý , thì chuyện bôi đồ bẩn lên trâm bạc đả thương tính là đây?"
Huyện lệnh Đường đáp: "Phán án mà, thể phiến diện . Những gì các ngươi hiện tại chỉ là những gì các ngươi thấy. Các ngươi từng hỏi Ứng Văn Hải, những gì các ngươi thấy là sự thật?"
Hắn tiếp: "Nếu những gì các ngươi thấy sự thật, thì kết luận các ngươi suy đoán từ đó tự nhiên cũng chính xác."
Bạch Thiện tinh thần chấn động, hỏi: "Cho nên Ứng Văn Hải là vô tội?"
Huyện lệnh Đường lắc đầu, : "Ngươi xem, chỉ dựa một lời của ngươi lật đổ nhận định đó của chính , đây cũng là phiến diện. Không , , a."
Bạch Thiện liền trầm tư suy nghĩ.
Bạch Thiện trầm tư một mạch ba canh giờ, ha ha ha ha ha ha
Trang mỉm quan sát, thấy Huyện lệnh Đường dậy, liền chắp tay với , bảo Bạch Thiện: "Còn mau cảm tạ Đường đại nhân chỉ điểm?"
Bạch Thiện và Mãn Bảo vội vàng hành lễ, Bạch nhị lang ngây ngô bên cạnh cũng vội vàng dậy theo.
Huyện lệnh Đường mỉm nhẹ, cầm lấy tờ khai : "Vụ án thể xét xử công khai, nhưng xử kín thì hai đứa các ngươi cũng là nhân chứng, lẽ thể đến xem. Đến lúc đó mời các ngươi tới xem bản quan thẩm án nhé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu/chuong-1023.html.]
Nghe sự kiêu hãnh trong giọng điệu của , hai đứa trẻ liên tục gật đầu, bọn họ cũng xem.
Quý Hạo đang dần hồi phục, Ứng gia cuối cùng cũng thể bước cửa Quý gia để thăm hỏi vị Quý tiểu công t.ử . Bọn họ nỗ lực vớt Ứng Văn Hải từ trong ngục .
Ứng gia túc trực bên ngoài nhà lao hai ngày hai đêm, thấy bên trong gọi đại phu. Còn đồ bọn họ gửi , bất luận bao nhiêu đều thu nhận hết.
Nhét bạc hỏi thăm, cai ngục trưởng nào cũng khẳng định đồ đưa , chỉ là Ứng công t.ử chê quá nhiều dầu mỡ, bản ăn mà thưởng cho bọn họ.
Ứng Văn Hải bệnh, bọn họ liền lý do để đón về nhà. Ứng Vĩ hết cách, đành muối mặt một chuyến đến Ích Châu vương phủ.
Vương phi phái một lão ma ma tới nhà lao, nhưng cũng thể trong thăm Ứng Văn Hải.
Bọn họ thật sự gì Huyện lệnh Đường.
Minh thứ sử còn đang tuần tra ở nông thôn, tiện thể khuyến khích việc nông trang, dù nắng đen nhẻm, ông vẫn kiên trì cùng bá tánh ở tuyến đầu, nỗ lực trấn an những lưu dân còn sót , công tác an cư cho họ.
Còn Kỳ biệt giá thì ngã bệnh, mấy ngày thể việc công.
Toàn bộ huyện Hoa Dương Huyện lệnh Đường là lớn nhất, trừ phi Ích Châu vương đích mặt, bằng đúng là chẳng ai thể nhà lao .
Ích Châu vương vẫn luôn giả vờ như chuyện , ngăn cản vương phi chạy vạy cho Ứng gia, cũng mặt xin xỏ cho Ứng gia. Để ông mặt là chuyện thể nào.
Huyện lệnh Đường cũng tới Quý gia thăm Quý Hạo. Thấy thể tỉnh táo trả lời câu hỏi, liền hỏi vài vấn đề rời .
Quý Tường trầm mặc mời đến sảnh ngoài, hỏi: "Đường đại nhân, nếu Quý gia chúng truy cứu việc ..."
Huyện lệnh Đường liền : "Quý gia so đo, huyện nha chúng tự nhiên sẽ ép buộc các vị báo án. Có điều việc quan hệ trọng đại, trong lúc đó còn liên lụy đến ít học sinh ở phủ học, cũng nên cho bọn họ một sự công bằng."
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ