Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 3459: Ngoại truyện - Phó Văn Vân

Cập nhật lúc: 2026-03-27 08:08:47
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trong mắt nhiều , cuộc đời của Phó Văn Vân là một đường suôn sẻ và phú quý. Xuất từ một gia đình quan , mặc dù lúc nàng mới chào đời, phụ quan nhưng cũng là một công danh thi cử, trong nhà là hương hào, tuy giàu nứt đố đổ vách như , nhưng vẫn nuôi hai hầu hạ, chẳng bao giờ thiếu cái ăn cái mặc.

 

Phụ mẫu tuy thiên vị và tỷ tỷ hơn, nhưng cũng yêu thương nàng. Từ nhỏ tỷ cái gì, nàng đều cái nấy. Kể từ khi phụ Huyện lệnh, gia đình họ còn học theo thói quyền quý, phát tiền tiêu vặt hàng tháng cho con cái.

 

Một tiểu nương t.ử trói gà c.h.ặ.t, từng động tay lụng việc gì như nàng, mà khoản tiêu vặt một tháng bằng cả thu nhập một tháng của một tráng niên trưởng thành.

 

Về , nhà chồng của nàng là nhà của Ngự sử lão gia danh giá, gia cảnh vốn dĩ chẳng kém cạnh gì nhà nàng. Lần đầu m.a.n.g t.h.a.i sinh quý t.ử, trượng phu kính trọng, chồng hòa ái, cha chồng tiền đồ sáng lạn, tương lai ân huệ con cháu...

 

đó chỉ là con nàng trong mắt ngoài, chỉ nàng mới hiểu rõ, một đời của nàng chẳng hề suôn sẻ.

 

Nàng vẫn luôn sống trong sự giằng xé, ngừng phủ định khẳng định bản , luôn khao khát tìm một con đường khiến tâm hồn thấy thoải mái hơn.

 

Mẹ nàng là vì nàng sách quá nhiều, nên mới sinh ương bướng khó bảo. Rõ ràng cuộc sống hơn bao đời, cứ tự khó những chuyện viển vông.

 

Nhà họ Nhạc thanh cao, Nhạc Đại lang cũng nạp , sách giỏi giang, tiền đồ rộng mở, tính tình ôn hòa, nàng còn gì mà mãn nguyện?

 

Những lúc tĩnh lặng, Phó Văn Vân cũng thường tự hỏi chính . Cuối cùng nàng rút kết luận: Nàng suy nghĩ nhiều đến quả thực là do nhiều sách, nhưng nàng hề ương bướng.

 

Mãn Bảo đúng, sách là để khai trí. Sự " mãn nguyện" của nàng do ương bướng, mà là vì trí tuệ nàng mở mang.

 

Nàng từng nghi ngờ bản , như lời quá kiêu ngạo nên lúc nào cũng bất mãn .

 

Nàng dám chắc, vì nàng hỏi Chu Mãn.

 

Chu Mãn chỉ hỏi nàng một câu: "Đứng ở thời điểm quá khứ, tỷ hối hận vì sách hiểu đạo lý ?"

 

Lúc , Phó Văn Vân im lặng, nhưng trái tim lập tức đưa đáp án: Nàng hề hối hận!

 

Sống một đời thế gian, cũng chỉ một đời duy nhất!

 

Khó khăn lắm mới sinh qua trần gian một chuyến, lẽ nào nàng sống một cuộc đời hồ đồ mơ màng cho đến lúc xuôi tay?

 

Nếu cơ hội "hiểu " thì đành cam chịu, nhưng cơ hội sách, mở mang tầm mắt, vì cớ gì nàng tự chui một cái bao tải, giả vờ như chẳng gì?

 

Phó Văn Vân cam lòng.

 

Thế nên, nàng bỏ ngoài tai lời khuyên răn của , càng dồn sức sách. Mặc dù ràng buộc bởi cha , tỷ và đứa con trai, mặc dù nàng vuột mất cơ hội bước thế giới rộng lớn hơn, nàng vẫn kiên trì học hỏi. Chẳng vì mục đích gì cao siêu, chỉ coi đó là hành trình tìm kiếm "chân lý".

 

Con đến thế gian một chuyến, dẫu thể lưu chút gì cho đời, thì ít nhất cũng điều gì đó.

 

Sự bướng bỉnh của Phó Văn Vân, ngoại trừ Chu Mãn, ai hiểu , ngay cả tự nhận là thương nàng nhất cũng .

 

Chu Mãn vẫn luôn giữ thái độ lạc quan như ngày nào: "Trong lòng vui vẻ là ."

 

Phó Văn Vân đáp: "Dù cũng lúc vui vẻ, nhưng những khi đau khổ, giằng xé thì nhiều hơn."

 

Chu Mãn khuyên nhủ: "Vậy thì hãy mưu cầu sự lạc lối, hối hận."

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Chính câu đó trao cho Phó Văn Vân dũng khí, giúp nàng kiên định giữ vững trời riêng của , để ngày càng cảm nhận niềm vui thực sự.

 

Mãi đến khi chức quan của trượng phu ngày một cao, ngày càng thể rời xa nàng, còn những xung quanh đều tỏ vẻ ghen tị ngưỡng mộ, nàng ngoảnh đầu quá khứ, một nữa thầm cảm tạ cỗ xe ngựa dừng năm xưa, cảm tạ bản khi đó vì giọng rao bán êm tai của Chu Mãn mà ló đầu mua giỏ hoa và kẹo.

 

Trong cuộc đời , ảnh hưởng của Chu Mãn đối với nàng lẽ là sâu đậm nhất.

 

Chính Chu Mãn cho nàng , nữ t.ử chỉ Nữ tứ thư, mà còn thể "Luận Ngữ", "Đại Học", "Lễ Ký", thậm chí là "Xuân Thu" và "Tả Truyện". Miễn là sách thánh hiền, nữ nhi đều quyền học.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-3459-ngoai-truyen-pho-van-van.html.]

Miễn là đạo lý ở thế gian , nữ nhi đều quyền tỏ tường.

 

Nàng chẳng thể như Chu Mãn, thể tự hiên ngang triều đường, để thiên hạ chiêm ngưỡng phong thái của nữ nhân, thể tạo cơ hội cho ngày càng nhiều nữ t.ử chốn quan trường, để ngày càng nhiều nữ t.ử tường tận chân lý ở đời.

 

Mỗi khi nghĩ đến điều , Phó Văn Vân luôn tự hào khôn xiết.

 

Chỉ tiếc rằng mỗi một ngả, kẻ chân trời góc bể. Từ khi Nhạc Lam đỗ Minh kinh bổ nhiệm ngoài quan, họ hiếm khi dịp đoàn tụ, chỉ thể giữ liên lạc qua thư từ.

 

Thu Nguyệt cầm một bức thư hớn hở bước : "Phu nhân, Mãn tiểu thư gửi thư đến."

 

Phó Văn Vân đặt cháu gái xuống đất, vui vẻ nhận lấy: "Thư từ Lĩnh Nam gửi đến ?"

 

Nàng bóc thư, đưa mắt lướt qua nhanh mười dòng, đôi mắt lập tức bừng sáng: "Muội sắp tới Dương Châu ."

 

Lúc , Phó Văn Vân mới cẩn thận từ đầu, kinh ngạc thốt lên: "Bọn họ còn tới Liêu T.ử bộ, ngày mười tám tháng tư..."

 

Nàng bấm đốt ngón tay nhẩm tính, trong lòng mừng rỡ: "Tính toán thời gian, nếu đường chậm trễ, thì hai hôm nay bọn họ đến Dương Châu ."

 

Thu Nguyệt cũng vui lây: "Vậy cần thu dọn khách viện ngay ạ?"

 

Phó Văn Vân ngẫm nghĩ một chút lắc đầu: "Công chúa cùng bọn họ, hơn nữa xưa nay họ vốn sống tự tại, để họ ở trong phủ e rằng sẽ gò bó."

 

Nàng bảo: "Đến biệt viện của gia đình dọn dẹp sạch sẽ, sắp xếp cho bọn họ ở đó. Chỉ cần dọn sạch sẽ là , cần để hầu hạ ở , điều hai tên quản sự thu mua từ trong phủ qua đó, để bọn họ giúp việc mua sắm rau cỏ gạo mì là đủ."

 

Thu Nguyệt lời, rời .

 

Nhạc tiểu nương t.ử ngoan ngoãn một bên, cất giọng trẻ con trong trẻo hỏi: "Tổ mẫu, ai sắp tới ạ?"

 

Phó Văn Vân gõ nhẹ lên ch.óp mũi cô bé: "Là một cực kỳ lợi hại, cũng là hảo bằng hữu của tổ mẫu con."

 

"Con , là Chu đại nhân!"

 

Phó Văn Vân kinh ngạc cháu: "Sao con ?"

 

"Ma ma bảo thế, ma ma bạn nhất của tổ mẫu họ Chu, là vị Chu đại nhân nổi danh nhất Đại Tấn của chúng ." Nhạc tiểu nương t.ử lanh lẹ đáp: "Lần nào nhận thư của Chu đại nhân tổ mẫu cũng vui lắm, mẫu dặn, đại sự bàn với tổ mẫu thì nhất định chọn lúc Chu đại nhân gửi thư tới."

 

Phó Văn Vân bực buồn : "Cái đồ quỷ nhỏ , con gọi là Chu đại nhân, con gọi là..."

 

Nàng ngẫm nghĩ một lúc bảo: "Phải gọi là Chu tổ mẫu mới đúng."

 

Thế là bao vất vả mới đến ngoại thành Dương Châu, nhóm Chu Mãn hạ nhân nhà họ Nhạc canh giữ ở cổng thành phát hiện, hạ nhân liền chạy về bẩm báo.

 

Khi Phó Văn Vân dắt theo già trẻ lớn bé cả nhà đón, Chu Mãn liền thấy một giọng non nớt lanh lảnh gọi to: "Chu tổ mẫu!"

 

Chu Mãn lập tức sững , lên chức tổ mẫu ư?

 

Thấy nàng ngẩn tò te, Phó Văn Vân kìm bật khúc khích, kéo tay cô bé đang nắm giới thiệu: "Đây là cháu gái ."

 

Chu Mãn bàng hoàng: "Thế thì đúng là gọi là tổ mẫu thật, chỉ là gọi đột ngột thế , nhất thời chút ngỡ ngàng."

 

Bạch Nhị Lang cạnh chen mồm chọc ngoáy: "Ở Chu gia, vây quanh gọi bằng cô tổ mẫu thiếu gì, đừng giả vờ nữa, sớm lên hàng tổ mẫu từ đời thuở nào ."

 

Chu Mãn mặc kệ , nắm tay Phó Văn Vân hỏi han: "Những năm qua Phó Nhị tỷ tỷ sống ?"

 

Phó Văn Vân mỉm : "Rất . Đi thôi, tỷ đưa đến biệt viện sắp xếp , lát nữa sang nhà tỷ ăn cơm."

 

 

Loading...