Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 3358: Ngoại truyện - Người tỷ tỷ mạnh mẽ (13)
Cập nhật lúc: 2026-03-26 14:51:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bạch Nhược Du dò la dọc đường, cuối cùng cũng tìm thấy Bạch Cảnh Hành. Lúc , cô bé đang hiên ngang lưng ngựa, sừng sững giữa lưng chừng dốc núi.
Nơi đó là trường đua ngựa.
Quả nhiên, tiếng cồng điểm, cô bé cùng bao khác thúc ngựa phóng như bay xuống dốc. Đây là đường đua dài nhất trường ngựa, kéo dài từ sườn núi thẳng tắp đến tận đầu bên , từ đó mới ngoắt trở ...
Bạch Nhược Du há hốc mồm kinh ngạc. Nhìn cô em họ cưỡi tuấn mã vun v.út khuất xa đường đua, lập tức thu ánh , lên ngựa phi thẳng về vạch xuất phát.
Tại vạch xuất phát, khí cũng đang sôi sục hừng hực. Hàng chục nữ sinh của nữ học tụ tập tại đây, chen lẫn với những nam sinh từ các thư viện khác, thậm chí cả vài Quốc T.ử Giám rảnh rỗi chạy sang hóng hớt.
Dù ngoài trời đang là thu, nhưng Bạch Nhược Du cảm giác như mùa xuân đang ùa về quanh .
Cậu bất giác rùng một cái.
Bạch Nhược Du ló mặt í ới gọi : "Nhược Du, qua đây mau!"
Bạch Nhược Du lững thững bước tới.
Người nọ kéo tuột : "Sao lề mề thế, chung với ? Tụi còn tưởng bùng kèo cơ."
Bạch Nhược Du đáp gọn lỏn: "Đệ đón hai đứa em."
"Em của á? Mấy đứa nó bé tí xíu, lôi tới chốn ?"
"Em họ thôi, ruột thịt."
Có cạnh tặc lưỡi: "Đừng bảo là con trai của Bạch Tướng quốc nhé?"
Bạch Nhược Du gật đầu cái rụp.
"Người ?"
Bạch Nhược Du hất cằm về phía sân mã cầu.
"... Tụi nó mới vắt mũi sạch, dám vứt chúng ở đấy, lỡ xảy chuyện gì thì ?"
"Có hộ vệ theo sát mà, xảy chuyện gì ?" Bạch Nhược Du trấn an: "Huynh cứ yên tâm, chúng ngoan ngoãn lắm, loạn ."
Cậu nhóc chỉ tay về phía đường đua, hỏi : "Đang thi trò gì ?"
"À, kẻ mang một cây cỏ lạ hoắc phần thưởng. Bạch Cảnh Hành thấy m.á.u me đòi thi thố, luật chơi là ba hiệp thắng hai. Cô bé thắng hiệp đầu , giờ đang hiệp hai đấy." Người đó gật gù khen: "Ngựa của cô thật."
"Kỹ năng cưỡi ngựa cũng thuộc hàng đỉnh ch.óp. Bạch Nhược Du, tỷ tỷ của học cưỡi ngựa từ vị sư phụ nào mà cừ thế?"
Mặt Bạch Nhược Du ửng đỏ, vội đính chính: "Là ! Bọn mời gia tướng nhà họ Ân về dạy đấy. Người từng xông pha trận mạc, kinh nghiệm đầy , mà giỏi ?"
"Ôi trời, xin nhé. Hai cạnh , cứ đinh ninh cô là chị cơ đấy."
Bạch Nhược Du hậm hực ngoảnh mặt . Cả đám phá lên hỉ hả. Cậu bạn kéo Bạch Nhược Du lúc nãy vội vàng can ngăn: "Thôi đừng nữa, đừng nữa. Nhược Du, đây, giới thiệu cho vài bạn mới."
"Mấy vị đều là học ở Quốc T.ử Giám. Năm nay bọn cũng sắp sửa bước chân đó, quen với ." Cậu bạn sang đám đông, tươi giới thiệu: "Còn đây là Đại lang quân của phủ Công chúa, năm nay cũng sẽ gia nhập Quốc T.ử Học đấy."
Có tò mò hỏi chen : "Bạch Đại lang quân cũng thi đỗ Quốc T.ử Học bằng thực lực như Đại nương t.ử phủ Bạch Tướng quốc ?"
Ai mà chả chuyện đó là tưởng. Danh sách trúng tuyển đến giờ vẫn dán lù lù ngoài cổng trường, thì tự mò mà xem?
Bạch Nhược Du thầm bĩu môi khinh bỉ trong bụng, khẽ hất cằm, dõng dạc đáp: "Không , nương là Công chúa, nhờ ân ấm mà lọt Quốc T.ử Học!"
Phụ từ nhỏ rỉ tai rằng: Học hành bằng Bạch Cảnh Hành cũng chẳng , nhà thiếu gì tiền!
Phụ ngày xưa học hành cũng lẹt đẹt, kém xa đường thúc đường thẩm, rốt cuộc vẫn nổi danh thiên hạ đấy thôi. Trên cõi đời nhân tài nhan nhản, việc gì ganh đua với kẻ khác, cứ việc thích là .
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-3358-ngoai-truyen-nguoi-ty-ty-manh-me-13.html.]
Cậu Quốc T.ử Giám thì cứ ung dung bước . Mẹ là Công chúa, cữu cữu là Hoàng đế, thế thì nào?
Cả đám sững sờ màn đáp trả bá đạo, cứng họng hồi lâu.
Chỉ vài câu qua , Bạch Cảnh Hành ngựa trở về. Cô bé phi như bay, bỏ xa đối thủ thứ hai cả một quãng dài, cán đích đầu tiên.
Bạch Cảnh Hành nhảy phốc xuống, âu yếm vuốt ve chú ngựa cưng, cuộn gọn roi ngựa chạy ào về phía Bạch Nhược Du, hớn hở khoe: "Huynh thấy , ẵm giải nhất ."
"Thấy ," Bạch Nhược Du quen thuộc với cảnh , hỏi ngược : "Lần nào cũng nhất, thấy chán ?"
"Có giải thì giật thôi, việc gì chán?" Bạch Cảnh Hành sang nhận phần thưởng: một cây cỏ nhỏ xíu trồng trong chậu đất.
Bạch Nhược Du cũng tò mò chạy xem: "Trông quen quen."
"Huynh loài cỏ nào đời chả thấy quen," Bạch Cảnh Hành đáp: "Muội soi kỹ trong cuốn 'Vạn Thảo Tập' vẽ , hình như loài cỏ . Muội mang về cho xem thử."
Bạch Cảnh Hành dẫu thông minh sắc sảo, nhưng cũng đạt đến trình độ chỉ cần lướt qua một ngọn cỏ dám khẳng định nó trong cuốn 'Vạn Thảo Tập' của .
Thế nhưng cô bé thì , đây cũng chính là một trong những lý do khiến Bạch Cảnh Hành đến nay vẫn bái phục sát đất.
Đương nhiên, Bạch Cảnh Hành nào "bảo bối" gian lận.
Bạch Cảnh Hành giao chậu cỏ cho hạ nhân, bảo họ mang xe nhà họ Bạch, sang hỏi Bạch Nhược Du: "Muội định đua ngựa với đám bạn, cùng ?"
Bạch Nhược Du lắc đầu từ chối: "Chỗ mấy con gái, thích chơi chung . Huynh tìm bạn đây. Lên đây chỉ cốt báo cho một tiếng, Hạ Mục và Trường Tùng cũng theo , đang ở kìa."
Bạch Cảnh Hành quá rõ hai em chẳng dạng hiền lành gì: "Lát nữa cha hỏi, cấm khai là chuyện đấy."
Bạch Nhược Du: "... Hay nhỉ, mấy định đẩy cái nồi cho gánh ."
"Chẳng tại , vốn dĩ đó là của mấy , xúi họ trốn ngoài ," Bạch Cảnh Hành chép miệng: "Chẳng hiểu nổi, khoái chơi với tụi nó thế nhỉ?"
Tuy ngoài miệng chê bai hai em còn nhỏ xíu, Bạch Cảnh Hành vẫn gọi một tên sai vặt ở trường ngựa , dúi cho gã một nén bạc, dặn dò: "Ngươi tìm hai vị tiểu lang quân của Lịch Dương Quận chúa phủ, đưa họ lên đài cao . Chuẩn đồ ăn thức uống đầy đủ, bảo họ cứ ở đó mà chơi. Lại dặn dò đám hộ vệ của trường ngựa để mắt đến họ một chút."
Tên sai vặt nhận Bạch Cảnh Hành, cung kính : "Tiểu nhân tuân lệnh."
Hạ Mục và Bạch Trường Tùng còn quá nhỏ, trong khi học sinh sân đều mười ba tuổi trở lên, cách cả ba tuổi, bắt đầu cách thế hệ. Bởi , hai đứa nhóc chỉ cần đồ ăn thức uống và trò để xem là sướng rơn .
Người của trường ngựa đ.á.n.h tiếng mời lên đài cao, hai nhóc liền hớn hở xách m.ô.n.g ngay.
Bạch Cảnh Hành rõ ràng nắm thóp tính nết của hai em, nên khi thu xếp thỏa, cô bé hí hửng chạy chơi tiếp.
Bạch Nhược Du cũng tung tăng tìm bạn bè. Ai ngờ chỉ mới mười lăm phút , đám bạn lôi đến mép núi phía bên , tình cờ chạm mặt Bạch Cảnh Hành nữa.
Nói đúng hơn là chạm mặt cả đám nữ sinh Minh Học. Chẳng ai là khơi mào, đôi bên tình cờ hội ngộ ở sườn núi, thế là chập thành một hội cùng vui chơi.
Bạch Cảnh Hành và Bạch Nhược Du đám đông với vẻ mặt đầy ngao ngán.
Bên phía nam sinh kẻ kéo tay Bạch Nhược Du, thì thầm: "Nhược Du, đường ở bên kìa, trung gian giới thiệu đám nữ sinh cho tụi quen ?"
" , đúng . Hai trường tụi tuy cách mỗi con phố, ngày nào cũng tiếng văng vẳng mà hiếm khi chạm mặt. Dịp thế , bỏ qua uổng lắm."
Bên phía nữ sinh Minh Học cũng xúm chọc chọc Bạch Cảnh Hành: "Cảnh Hành, đường ca ở bên ? Chắc đây là cuối trường họ tụ tập nhỉ? Tụi nên tham gia chơi chung ?"
Đã chơi chung thì màn chào hỏi quen chứ.
Bạch Cảnh Hành đám bạn chằm chằm: "Các ... quen với bọn họ á?"
Đám con trai đó gì ho mà quen?
Chúc ngủ ngon.