Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 3301: Được chào đón

Cập nhật lúc: 2026-03-26 10:07:05
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Điệu múa Thái Liên kết thúc, bên tiếp tục diễn những tiết mục múa mới. Tú bà thì dẫn theo Phượng Hoa và đám cô nương trong hoa lâu đến tạ ân.

 

Một đám tiểu nương t.ử xinh kiều diễm nhẹ bước phòng, đến hạng như Lỗ Việt cũng vội vàng chỉnh đốn y phục, dùng trạng thái nhất để ứng đối, huống hồ là nhóm Chu Mãn.

 

Chu Mãn hất tay Bạch Thiện , thẳng tắp ghế, tủm tỉm bọn họ.

 

Bạch Thiện hất tay: ...

 

"Các cô nương mau lên tạ ân , tối nay đúng là nhờ Chu đại nhân nể mặt."

 

Các cô nương tiến mặt Chu Mãn, uyển chuyển quỳ lạy. Chu Mãn đưa tay : "Không cần đa lễ."

 

Phượng Hoa cô nương cũng bước tới, hướng Chu Mãn khẽ khàng hành lễ: "Bái kiến Chu đại nhân."

 

Nàng ngước mắt lên mỉm với Chu Mãn, lúc mới thấy Minh Đạt công chúa đang cạnh nàng, vội vàng hành lễ: "Bái kiến Minh Đạt công chúa."

 

Giờ phút , chỉ Chu Mãn, mà ngay cả Minh Đạt cũng cảm nhận cái cảm giác sảng khoái vung tiền như rác dạo hoa lâu của Triệu Lục lang.

 

Chu Mãn suýt chút nữa kìm lôi từ chỗ Khoa Khoa thêm một nén vàng để thưởng cho nàng . Cũng may đến phút cuối nàng nhịn .

 

Cầm tiền, Phượng Hoa chắc giữ .

 

Chu Mãn suy nghĩ một lát, vẫy vẫy tay gọi Phượng Hoa. Đợi nàng tiến lên, nàng liền tháo một cây trâm vàng khảm hồng ngọc đầu xuống, cài thẳng lên tóc Phượng Hoa.

 

Cười : "Cây trâm hợp với y phục đêm nay của cô nương."

 

Phượng Hoa sững sờ, khụy gối quỳ xuống đất: "Tạ Quận chúa ban thưởng."

 

Tú bà cây trâm mà đỏ hết cả mắt.

 

Bảo thạch cũng phân chia thứ hạng, huống chi tay nghề chế tác trâm khác thì giá trị cũng khác .

 

Cây trâm Chu Mãn tặng, viên hồng ngọc chỉ màu sắc vô cùng rực rỡ mà còn lớn. Kỹ thuật chạm khắc vàng cũng vô cùng tinh xảo. Nếu ả lầm, thì món đồ xuất phát từ hoàng cung.

 

Một cây trâm như , giá trị cao hơn hẳn một nén vàng.

 

Đáng tiếc đó là phần thưởng riêng tư, tiền bạc, khiến ả ngay cả lý do chia chác cũng chẳng tìm nổi.

 

Tú bà thèm thuồng dứt, bèn đẩy mười tiểu cô nương theo lên phía , hớn hở : "Chu đại nhân, ngài xem tối nay các nàng múa điệu Thái Liên thế nào ạ?"

 

Chu Mãn gật đầu: "Rất tuyệt."

 

Nàng khẽ đầu Bạch Thiện. Bạch Thiện lẳng lặng rút túi tiền giao cho nàng, để mặc nàng lấy thưởng cho mấy tiểu cô nương.

 

Minh Đạt thấy cũng thấy vô cùng mới mẻ, cầm tiền theo thưởng cho bọn họ. Thế là hai nhận lời tâng bốc từ tất cả những tiểu cô nương mặt. Nếu một mang thai, một thể chất yếu ớt, thì bọn họ hận thể chuốc cho hai vị quý nhân ngàn chén say khướt.

 

Đợi đến khi bọn họ còn lưu luyến về rời khỏi Xuân Phong lâu, chỉ túi tiền của Chu Mãn, Minh Đạt rỗng tuếch, mà ngay cả túi tiền của Bạch Thiện, Bạch Nhị lang và Ân Hoặc cũng nhẵn thín.

 

Cũng chỉ mấy thường dạo hoa lâu như Triệu Lục lang mới giữ những lời ngon tiếng ngọt của tú bà và các cô nương, đến mức nướng sạch tiền của.

 

Vừa khỏi Xuân Phong lâu, Bạch Thiện nhận lấy áo choàng Tây Bính đưa tới khoác lên Chu Mãn, thở phào một : "Cuối cùng cũng quân vương luôn nịnh thần mê hoặc . Những lời tâng bốc nhường , quả thật thường nào cũng chối từ ."

 

Chu Mãn cực kỳ đồng tình gật đầu, còn ngoái Xuân Phong lâu rực rỡ ánh đèn một cái: "Xuân Phong lâu tuy , nhưng vẫn nên bớt tới thì hơn, tốn kém quá."

 

Lúc tiêu thì thấy xót, giờ nghĩ , đúng là cũng đau ví: "Số tiền xài tối nay, chẳng mấy cô nương thích nhận bao nhiêu."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-3301-duoc-chao-don.html.]

 

Lần vẫn nên tặng một ít đồ thiết thực, tú bà và hoa lâu bớt xén thì hơn.

 

Bạch Thiện xoay đầu nàng : "Đừng nữa, ít đến thôi. Nếu để nhạc phụ tiền nàng đốt ở Xuân Phong lâu đêm nay..."

 

Chu Mãn rùng một cái, vội vàng túm lấy tay : "Chàng nhé, cả với mấy ca ca của cũng hé răng."

 

Chẳng tính những thứ như trâm ngọc bích và tiền lẻ thưởng riêng, chỉ nội một nén vàng cũng đủ chi phí cho đại gia đình bọn họ chi tiêu nửa năm. Người nhà nàng mà , chuyện tức điên lên là một nhẽ, chỉ sợ bọn họ đ.â.m học thói .

 

Chu Mãn ôm bụng với khuôn mặt vô cùng nghiêm túc: "Sau chúng dạy con cái, tuyệt đối cho chúng nó bén mảng đến hoa lâu. Ít nhất khi tự chủ bản , kiên quyết đến."

 

Bạch Thiện lúc mới hài lòng gật đầu: "Được."

 

Triệu Lục lang chịu hết nổi hai họ: "Thôi , thôi , chỉ là dạo hoa lâu một , gì mà hai cứ như vớ chân lý . Cứ vài là quen thôi. Nghĩ hồi xưa cũng ném sạch tư khổng, nhưng giờ chẳng luyện thành đồng sắt, nước dội ? Dăm ba lời đường mật của mỹ nhân đây vẫn điềm tĩnh lạ thường."

 

Triệu Lục phu nhân: "Ta còn tưởng vì hết tiền nên mới rụt rè giữ thế chứ."

 

Triệu Lục lang vội vàng khom hành lễ với Triệu Lục phu nhân, đè giọng van nài: "Cho xin chút mặt mũi với."

 

Triệu Lục phu nhân bấy giờ mới hừ lạnh nhạt, gì thêm.

 

Bạch Thiện "suỵt" một tiếng, hiệu cho lắng : "Tiếng trống điểm , thôi, về nhà thôi, sắp cấm ."

 

Trống cấm đ.á.n.h sáu trăm nhịp, thừa sức cho bọn họ trở về nhà từ đây. Thế là chia tay , nhà nào lên xe nhà nấy.

 

Triệu Lục lang đỡ Triệu Lục phu nhân lên xe xong, xoay chui tọt cỗ xe ngựa của Bạch Thiện và Chu Mãn. Hắn tít mắt : "Chúng tiện đường, cho ké một đoạn."

 

Bạch Thiện liền vươn tay kéo lên xe. Bỏ rèm xuống, xe bắt đầu di chuyển, mãi đến khi khỏi con phố hoa lâu huyên náo, bốn bề tĩnh lặng, Bạch Thiện mới sang Triệu Lục lang: "Nói , chuyện gì?"

 

Triệu Lục lang tiên chắp tay với hai họ, thở dài : "Tối nay khiến hai vị mất hứng ."

 

Bạch Thiện lắc đầu : "Cũng đến mức đấy."

 

Nét mặt Triệu Lục lang giãn , vỗ vai : "Ta ngay hẹp hòi mà."

 

Hắn "xoạch" một tiếng bung quạt xếp , phe phẩy gió : "Vốn dĩ nghĩ bạn đồng môn chúng mấy năm gặp, hai vị hiếm khi tới hoa lâu dạo chơi, bèn gọi mấy còn ở kinh thành đến tụ tập một phen. Đồng hương, đồng môn, chẳng sẽ thiết hơn ngoài ?"

 

Chu Mãn lấy một miếng bánh nếm thử: "Chuyện đó cũng chung chí hướng thì mới hợp . Chốn quan trường vẫn nên tìm cùng đạo chí cốt."

 

Triệu Lục lang: "Ta là trần mắt thịt, chẳng nghĩ ngợi nhiều, chỉ nghĩ đồng môn mấy năm, kiểu gì cũng là bạn bè. Việc qua giữ mối quan hệ, giúp đỡ lẫn là chuyện đương nhiên."

 

" tối nay , vẻ tính sai ." Giọng Triệu Lục lang trầm xuống một chốc, nhưng nhanh ch.óng vui vẻ trở : "Cũng may lượng độ các vị rộng rãi, chuyện tối nay coi như xí xóa. Lần mời các một bữa rượu coi như nhận tội."

 

Bạch Thiện lúc quá ngán ngẩm với hai chữ uống rượu, bảo: "Vẫn là ăn cơm ."

 

Triệu Lục lang phá lên ha hả: "Sao, phát hiện Chu đại nhân các nương t.ử hoan nghênh hơn cả nên ăn dấm chua hả?"

 

"Thôi ," Bạch Thiện ngẫm nghĩ một chút, vẫn lên tiếng hỏi: "Lỗ Việt và Mã Nhuận rốt cuộc tìm việc gì?"

 

Triệu Lục lang lên tiếng.

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

Bạch Thiện bảo: "Cũng chẳng giúp , chỉ là dắt tới mặt , cũng cho ngọn ngành chứ?"

 

Triệu Lục lang lúc bấy giờ mới đáp: "Mã Nhuận việc gì , chỉ là tên phá gia chi t.ử, từ tiểu thiếu gia phóng túng trở thành một gã đại tay chơi mà thôi. Từng nhận việc quan vài , nhưng chẳng thành tựu gì. Giờ thì treo danh ở Lễ bộ, hàng ngày ăn chơi hưởng lạc, tự bản thấy nên cũng chẳng bận tâm. Chuyến chỉ đến bồi tiếp thôi."

 

 

Loading...