Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 2854: Tiêu Tiền
Cập nhật lúc: 2026-03-19 10:34:20
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mãn Bảo tin bà mới lạ, hai đứa trẻ thèm ăn còn hơn thèm bố chúng nó.
Nàng lạnh lùng rút từng cây kim Đại Hoa , mặc kệ bà chồng vẫn đang thao thao bất tuyệt bên tai. Nàng ngắt lời: "Nhà bà cưới một cô con dâu tốn bao nhiêu tiền?"
Mẹ Đại Phú sững một chút đáp: "Tính cả sính lễ và cỗ bàn thì cũng bốn, năm lượng bạc chứ ít gì."
"Ba lượng!" Đại Hoa giường bất ngờ lên tiếng: "Sính lễ một quan tiền, thêm một xấp vải đỏ may áo cưới, bánh kẹo và ít thịt thà. Cỗ bàn tốn một ngàn năm trăm đồng. Xe bò chở về mượn của nhà ông chú, tính tất tần tật đến ba ngàn bốn trăm đồng. Theo thời giá đồng tiền lúc đó, đến ba lượng bạc."
Mẹ Đại Phú: "..."
Mãn Bảo tiếp tục phân tích: "Giả sử con trai bà thành góa vợ, nuôi hai đứa con gái nhỏ, tuổi tác cũng lớn, cưới vợ mới chắc chắn tốn kém hơn nhiều đúng ?"
Mẹ Đại Phú kịp mở miệng, Đại Hoa chen ngang: "Ít nhất cũng năm quan tiền, mà cũng chỉ cưới góa phụ thôi, khi đèo bòng thêm con riêng. Chứ gái tơ thì đừng mơ, nhà nào chịu gả con gái mới lớn nhà kế? Huống hồ nhà chẳng khá giả gì."
Mặt Đại Phú đen như đ.í.t nồi, trừng mắt lườm con dâu: "Đang yên đang lành tự rủa gì, cô sắp c.h.ế.t ."
Mãn Bảo bồi thêm một cú đau điếng: "Cô sắp c.h.ế.t thật đấy."
Mẹ Đại Phú sững sờ, đến khi tiêu hóa ý nghĩa câu thì đầu óc cuồng, mắt tối sầm . Khi mở mắt , bà thấy Chu Mãn đang một tay đỡ , tay ấn mạnh huyệt nhân trung.
Mãn Bảo thở dài: "Sức khỏe của bà cũng yếu lắm đấy."
Mẹ Đại Phú còn tâm trí mà . Bà òa nức nở, quỳ sụp xuống bám c.h.ặ.t mép giường, hai tay siết c.h.ặ.t t.a.y Chu Mãn: "Nương t.ử ơi, phu nhân ơi, Bồ Tát sống ơi, xin ngài dang tay cứu vớt con dâu . Sau nhất định sẽ lập bài vị cầu trường thọ cho ngài..."
Mãn Bảo: "... Ta sẽ thử xem , nhưng chỉ nắm chắc tám phần thôi."
Tám phần tuy ít, nhưng vẫn hơn là c.ắ.n răng bỏ cả đống tiền cưới vợ mới cho con trai. Mẹ Đại Phú gật đầu lia lịa: "Tám phần cũng , xin phu nhân hãy dang tay cứu giúp."
"Thế , mỗi ngày sẽ đến châm cứu cho cô , còn bà bốc t.h.u.ố.c về cho cô uống, chứ?"
"Được, ."
Mãn Bảo gọi vọng ngoài, Tây Bính lập tức mang mực, b.út và giấy từ trong hòm t.h.u.ố.c cho nàng.
Mãn Bảo nhanh một đơn t.h.u.ố.c đưa cho Đại Phú: "Đi bốc t.h.u.ố.c ."
Mẹ Đại Phú quệt nước mắt nhận lấy đơn t.h.u.ố.c. Chợt nhớ điều gì, bà vội hỏi: "Thuốc đắt ạ?"
Mãn Bảo đáp gọn: "Khoảng tám mươi văn tiền."
Mẹ Đại Phú trợn tròn mắt kinh ngạc: "Thuốc gì mà đắt c.ắ.t c.ổ thế ?"
Mãn Bảo nhướng mày: "Đắt ? Đánh đổi bằng một mạng đấy. Bà thử nghĩ xem m.á.u con dâu bà mất ngày hôm qua , thế còn rẻ chán."
Dù là , Đại Phú vẫn thấy xót ruột. Bà nài nỉ: "Có thể bớt chút ?"
Mãn Bảo: "... Ta bán t.h.u.ố.c."
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Nàng mất kiên nhẫn: "Ta miễn phí tiền khám cho bà đấy."
điều đó chẳng Đại Phú nguôi ngoai phần nào. Bà vẫn ỉ ôi: "Hay phu nhân đổi cho đơn t.h.u.ố.c rẻ hơn chút đỉnh?"
"Đơn t.h.u.ố.c đắt nhất là vài chỉ râu nhân sâm để bổ khí, và đương quy để bổ m.á.u. Tình trạng của con dâu bà bây giờ, thiếu vị nào cũng ," Mãn Bảo phân tích. "Bà cứ nghĩ theo hướng tích cực , một thang t.h.u.ố.c thể sắc hai , uống trong một ngày. Thang t.h.u.ố.c cô uống nhiều nhất là mười ngày. Sau mười ngày, nếu cô qua khỏi cơn nguy kịch, sẽ đổi sang đơn t.h.u.ố.c rẻ hơn. Tẩm bổ đủ hai tháng, cô sẽ bình phục. Tính tổng cộng bà chỉ tốn hai quan tiền, chẳng hơn là cưới vợ mới ?"
Mãn Bảo nhấn mạnh: "Hơn nữa, với cảnh nhà bà hiện tại, dẫu năm quan tiền cũng chắc cưới dâu mới. Biết còn gánh thêm nợ nần?"
Tim Đại Phú nhói lên từng hồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-2854-tieu-tien.html.]
Bà Chu Mãn, Đại Hoa đang bẹp giường. Cuối cùng, bà xót xa đồng ý: "Được, mua. sẽ mua hai thang..."
Uống thử hai ngày xem , nếu hiệu quả thì tính tiếp, còn nếu ...
Mẹ Đại Phú lưu luyến bước khỏi nhà, bốc t.h.u.ố.c.
Hôm qua, Mãn Bảo khảo sát giá cả các loại d.ư.ợ.c liệu khi dạo quanh các tiệm t.h.u.ố.c. Nhìn chung, giá cả ở đây chênh lệch nhiều so với kinh thành, một loại rẻ hơn nhưng cũng loại đắt hơn.
Nguyên nhân lẽ là do cách địa lý đến vùng trồng d.ư.ợ.c liệu. Mãn Bảo áng chừng giá t.h.u.ố.c dựa mặt bằng giá ở kinh thành.
Thực tế, do vị trí hẻo lánh, giá nhân sâm và đương quy ở đây đắt hơn một chút, nên một thang t.h.u.ố.c tốn đến tám mươi sáu văn tiền.
Khi đếm tiền trả, tim Đại Phú như bóp nghẹt.
Đại Phú thuê, khuân vác, chạy vặt, mỗi ngày kiếm mười lăm văn, hôm nào khá khẩm thì mười tám văn. Con dâu uống một thang t.h.u.ố.c bằng tiền công con trai mấy ngày ròng rã.
Rốt cuộc là mấy ngày nhỉ?
Mẹ Đại Phú tính , bèn sang hỏi vị đại phu đang dán mắt đơn t.h.u.ố.c của nàng: "Đại phu ơi, con trai mỗi ngày kiếm mười lăm văn, thế mất bao nhiêu ngày mới đủ tiền mua một thang t.h.u.ố.c ?"
Vị đại phu đang mải mê nghiên cứu đơn t.h.u.ố.c cũng giật , bấm đốt ngón tay tính toán ngập ngừng đáp: "Năm ngày rưỡi?"
Ông sang chưởng quỹ.
Chưởng quỹ bực gắt: "Người công cần ăn uống chắc? Cứ tính là sáu ngày ."
Mẹ Đại Phú òa : "Khổ quá! Con mụ nhà họ Quách c.h.ế.t tiệt , lòng độc ác, hại con dâu , hại cả con trai ..."
Bà rủa xả Điêu thị một tràng dài. Thấy chưởng quỹ và đại phu vẫn đang xúm xem đơn t.h.u.ố.c, chẳng thèm đếm xỉa đến đống tiền lẻ quầy, bà rụt rè đặt tay lên mép những đồng tiền kẽm: "Chưởng quỹ ơi, đưa đơn t.h.u.ố.c cho các ông, các ông bớt cho chút tiền ?"
Chưởng quỹ ngẫm nghĩ hỏi: "Bà đưa đơn t.h.u.ố.c cho chúng , lấy gì mà bốc t.h.u.ố.c?"
Bà trả lời ráo hoảnh: "Thì đơn t.h.u.ố.c ở chỗ các ông , các ông cứ theo đó mà bốc cho ."
Dù bà cũng chữ, giữ tờ giấy cũng vô ích. Thấy chưởng quỹ và đại phu vẻ hứng thú với đơn t.h.u.ố.c, chắc là... đổi lấy tiền nhỉ?
Bà cũng chắc lắm.
Chưởng quỹ đắn đo một lát gật đầu: "Được, thang t.h.u.ố.c bớt cho bà năm văn tiền. Lần Chu đại nhân kê đơn mới, bà cứ mang đến đây, bớt cho bà năm văn nữa."
"Chỉ bớt cho thang thôi ? Ngày mai đến bốc thì bớt nữa ?" Tuy dốt toán nhưng trong mấy khoản tính toán lặt vặt , Đại Phú ranh ma.
Chưởng quỹ giải thích cặn kẽ: "Đương nhiên là . Bán thang t.h.u.ố.c chúng chẳng lãi lời gì bao nhiêu. Nếu ngày nào cũng bớt, chúng lấy gì mà ăn?"
Ông thêm: "Đại nương , hôm nay chịu mua đơn t.h.u.ố.c cũng là thấy bà đáng thương. Nói thật, bà đến tiệm chúng bốc t.h.u.ố.c , chúng lũ ngốc, bốc một là nhớ ngay. Cái đơn t.h.u.ố.c với chúng cũng chẳng quan trọng."
Mẹ Đại Phú vốn định kỳ kèo thêm, đành im bặt, vội vàng gật đầu: "Thôi ."
Chưởng quỹ chốt xong giao dịch. Đợi bà khuất, ông và đại phu lập tức mang đơn t.h.u.ố.c hậu viện, xúm nghiên cứu: "Đơn t.h.u.ố.c tuyệt quá. Với tình trạng của sản phụ đó, dù cho uống cả củ nhân sâm cũng chắc cứu . Đơn t.h.u.ố.c hiệu quả tiết kiệm bao nhiêu là tiền."
Hôm nay cúp điện, hí hửng lướt điện thoại chờ điện để tiếp. Ai ngờ 4 giờ chiều , 6 giờ chiều vẫn bặt tăm, đến 8 giờ tối thì tuyệt vọng luôn. Hết cách, đành lóc cóc cưỡi xe máy chạy quán sạc laptop cọc cạch gõ chữ đây.
Hazzz, điện đóm cắt đúng lúc đang lười biếng cơ chứ.
Hẹn gặp các bạn ngày mai nhé!