Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 2669: Nhập Cung

Cập nhật lúc: 2026-03-16 06:26:59
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vừa lết xác tàn tạ về đến chính viện, Mãn Bảo chỉ đổ ập xuống giường đ.á.n.h một giấc ngon lành. Bạch Thiện nhanh tay tóm lấy nàng, lôi xệch phòng tắm: "Ta sai đun sẵn nước nóng , nàng tắm rửa sạch sẽ cho khỏe ."

 

Mãn Bảo đành ngậm ngùi chấp hành lệnh "tẩy trần".

 

Kỳ diệu , ngâm dòng nước ấm, cơn buồn ngủ bay biến mất, tinh thần nàng bỗng trở nên tỉnh táo lạ thường.

 

Nàng khoác hờ bộ đồ lót mỏng tang bước ngoài. Trên bàn bày sẵn vài món điểm tâm lót : màn thầu, bánh bao nóng hổi và một tô cháo trắng bốc khói nghi ngút.

 

Bạch Thiện ân cần múc cho nàng một bát cháo, đặt nhẹ nhàng mặt: "Nàng lót chút gì , hẵng chợp mắt. Chiều nay chúng còn sửa soạn cung dự tiệc nữa đấy."

 

Nghe đến đây, Mãn Bảo mới sực nhớ "đại sự" . Nàng húp cháo sột soạt lẩm bẩm: "Hai đứa nhóc chọn ngày chui khéo thật đấy. Một đứa canh đúng ngày mười bốn tháng Tám, đứa nhằm ngay rằm tháng Tám (Tết Trung Thu)."

 

Bạch Thiện gật gù tán thành, đáp: "Cũng tiện, đãng trí quên sinh nhật ai thì cũng thể quên sinh nhật hai đứa nó ."

 

Chỉ điều xui xẻo một tẹo, sinh nhật rơi trúng ngay dịp Trung thu. Sau e là bạn bè thích bận rộn cỗ bàn, khó lòng mà tổ chức sinh nhật riêng linh đình cho chúng , tổ chức gộp chung cho tiện.

 

Thế rốt cục ngày sinh đây?

 

Mãn Bảo đ.á.n.h một giấc say sưa, đến quá trưa mới chịu mở mắt.

 

Sau đó là màn tắm rửa, chải chuốt lụa là gấm vóc chuẩn tiến cung.

 

Mãn Bảo quyết định theo lời khuyên vàng ngọc của Bạch Thiện, khoác lên bộ quan phục chỉnh tề. Thời tiết lúc đang độ thu sang mát mẻ, mặc quan phục là chuẩn bài nhất.

 

Ngược , Bạch Thiện chọn diện thường phục thoải mái, bởi lẽ hôm nay tiến cung với tư cách là " nhà" của quan lớn mà.

 

Mãn Bảo sực nhớ điều gì, dặn dò: "À đúng , lát nữa bảo Tây Bính soạn cho Lập Như một bộ y phục mới và bộ trang sức lộng lẫy nhé. Chúng tạt qua đón con bé cùng cung."

 

Mãn Bảo quyết tâm dẫn Chu Lập Như cung để mở mang tầm mắt, cọ xát với thế giới thượng lưu. Dẫu tương lai con bé cũng sẽ nối gót nàng dấn chốn quan trường mà.

 

Bạch Thiện gật đầu ưng thuận, xoay an bài việc.

 

Mãn Bảo oai phong lẫm liệt dẫn theo "bầu đoàn thê t.ử" tiến cung. Xe ngựa rẽ hướng qua Thái y thự để tút tát nhan sắc cho Chu Lập Như. Nàng giao y phục cho Ngũ Nguyệt lo liệu việc điểm trang cho cháu gái.

 

Trong lúc rảnh rỗi, Mãn Bảo thong thả bưng chén , vắt chân chữ ngũ thông báo cho Lập Như hai tin "động trời": "Hôm qua tỷ tỷ con mới hạ sinh một thằng cu kháu khỉnh."

 

Chu Lập Như xong, đôi mắt mở to hết cỡ vì kinh ngạc, kịp nhảy cỡn lên ăn mừng thì Mãn Bảo bồi thêm cú ch.ót: "Sáng sớm hôm nay, đại tẩu con cũng cho đời một cô công chúa nhỏ."

 

Chu Lập Như kích động đến mức suýt thì bật tung khỏi ghế, may mà Ngũ Nguyệt nhanh tay ấn vai nàng xuống: "Tam nương t.ử, ngài im nào, kẻo rối tung mái tóc con mới chải xong bây giờ."

 

Chu Lập Như vẫn còn lơ lửng mây, ngoan ngoãn lẽo đẽo theo tiểu cô lên xe ngựa tiến thẳng hoàng cung. Mãi một lúc , nàng mới hồn, lí nhí: "Tiểu cô, ngài vất vả ."

 

Mãn Bảo giữ vẻ mặt điềm nhiên, khiêm tốn đáp: "Có gì , chuyện nhỏ mà. Cả hai ca sinh đều ' tròn con vuông' suôn sẻ cả."

 

"Vậy ngày mai con phép về nhà thăm cháu ạ?"

 

"Cái đó còn phụ thuộc việc ngày mai Hồng Lô Tự phái lính lùng sục bắt bớ ."

 

Vừa rôm rả trò chuyện, đoàn xe lù lù xuất hiện cổng hoàng thành. Trùng hợp , lúc quan và gia quyến cũng đang nườm nượp xếp hàng chờ nhập cung.

 

Bạch Thiện khoác bộ cẩm bào lộng lẫy, bên hông lủng lẳng dải ngọc bội tinh xảo, uy nghi lưng ngựa. Chàng rướn cổ về phía , ánh mắt tình cờ va cỗ xe ngựa quen thuộc của nhà họ Ân.

 

Chàng liền đưa tay vẫy nhẹ về phía đó. Đám hạ nhân nhà họ Ân tinh ý nhận , khi qua cổng hoàng thành liền nép xe một góc nhường đường. Chờ đến khi xe ngựa và đội hộ vệ của nhà họ Chu lọt qua, họ mới hòa dòng , hai nhà nối đuôi chầm chậm tiến bước.

 

Đứng từ xa quan sát, Cao Hữu mím c.h.ặ.t môi, hai tay siết thành nắm đ.ấ.m. Một tên thị vệ cạnh ghé sát tai gã thì thầm: "Vương t.ử, ngài nghĩ cái tin tình báo bọn ngóng đáng tin ? Bệ hạ Đại Tấn đến mặt mũi chúng còn chả thèm , lẽ nào ngài dễ dàng gật đầu chấp thuận lời cầu hòa?"

 

Cao Hữu đáp với giọng lạnh lùng, dứt khoát: "Ngươi hiểu lời bóng gió của gã ? Bọn chúng đang vòi vĩnh thêm cống phẩm đấy. Rõ ràng là trò lạt mềm buộc c.h.ặ.t, cao để ép giá. Dù thì cũng cứ cấp báo tin về nước . Vương đình (triều đình Cao Cú Ly) đang thúc giục liên hồi, mà cái giá ch.ót để thương lượng cũng chờ chỉ thị từ đưa xuống."

 

"Lúc mới đến..."

 

"Lúc mới đến chúng ngờ thái độ của Đại Tấn cứng rắn, quyết liệt đến ? Đến vàng bạc châu báu, lụa là gấm vóc mà chúng còn chả cửa đem hối lộ. Quá rõ ràng, cái mức cống nạp mà đưa đó lọt mắt xanh của Đại Tấn, bắt buộc nâng giá lên."

 

Điều khiến gã sôi m.á.u nhất là gã chẳng quyền quyết định chuyện hệ trọng , mà ngửa tay xin chỉ thị từ cái vương đình xa xôi cách trở . Sau rằm Trung thu, cuộc đàm phán giữa hai nước chắc chắn sẽ ấn định. Gã thể câu giờ kéo dài thời gian mãi , lỡ Đại Tấn nổi điên liều thì ?

 

Bọn chúng ỷ thế "trời cao Hoàng đế xa" chả nể nang gì Đại Tấn, chứ gã đây đang gọn trong rọ, sinh sát đều trong tay .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-2669-nhap-cung.html.]

 

Tới cổng cung, Mãn Bảo thò tay để Bạch Thiện đỡ xuống xe. Nhìn theo chiếc xe ngựa và con tuấn mã của nhà quẹo sang một lối khác, nàng sang trêu Ân Hoặc: "Gió độc nào thổi cung dự tiệc thế ?"

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Ân Hoặc khẽ mỉm , đáp lời: "Phụ bảo dạo sức khỏe khá lên nhiều, lâu một chút cũng chả hề hấn gì, nên giục cung mở mang tầm mắt."

 

Thực chất là bà nội (Ân lão phu nhân) vẫn nung nấu ý định tìm một cô cháu dâu môn đăng hộ đối cho Ân Hoặc. Nên bà lợi dụng dịp lôi y ngoài diễu hành, ngầm thông báo với bàn dân thiên hạ trong những dịp trọng đại rằng: Sức khỏe của Ân Hoặc cải thiện đáng kể đấy.

 

trong thâm tâm, Ân Hoặc chẳng hề thiết tha việc thành gia lập thất, vướng bận với một nữ nhân xa lạ, gánh vác trách nhiệm với một gia đình mới. Y tự nhận thấy bản phù hợp với chuyện hôn nhân đại sự.

 

Tuy nhiên, việc nhập cung dự tiệc thì y thể "đu" theo .

 

Y mỉm với Bạch Thiện và Chu Mãn, lúc mới rảnh rỗi soi xét y phục của hai , nhịn bật thành tiếng: "Chúng cung thôi."

 

"Vào bái kiến tổ mẫu ."

 

Ân lão phu nhân cũng an vị xe ngựa bước xuống.

 

Mãn Bảo và Bạch Thiện tươi tiến gần, cung kính hành lễ.

 

Ân lão phu nhân vội vàng tươi xua tay: "Chu đại nhân, Bạch đại nhân, hai vị cần đa lễ."

 

Ánh mắt bà dừng đôi bích nhân (cặp đôi hảo) mặt, khỏi xuýt xoa ngưỡng mộ: "Chu đại nhân và Bạch đại nhân quả thực là trai tài gái sắc, môn đăng hộ đối." Thật dùng từ "gái tài trai sắc" cũng chẳng sai, tóm là một cặp trời sinh.

 

Ghen tị xỉu!

 

Bà lén liếc đứa cháu trai cưng đang thu lu một bên, trong lòng thở dài thườn thượt, chẳng đời nào cháu bà mới kiếm một nàng dâu cực phẩm như .

 

Hoàng đế và Hoàng hậu vốn mực ân sủng và bao dung đối với những bậc cao niên, trưởng bối và quan viên sức yếu. Thế nên, đằng cổng cung luôn bố trí sẵn một đội ngũ kiệu phu túc trực.

 

Những tuổi cao sức yếu như Ân lão phu nhân, khi bước qua cổng cung sẽ rước lên kiệu khiêng thẳng trong. Bằng , với quãng đường xa tít tắp, già khoác những bộ lễ phục rườm rà, nặng trĩu, cuốc bộ đến nơi kiệt sức thì cũng mồ hôi đầm đìa, khó chịu bức bối. Gặp cơn gió lạnh thổi qua, khéo đổ bệnh liệt giường.

 

Ân lão phu nhân an tọa kiệu, liền chỉ tay hiệu bảo Ân Hoặc cũng lên cùng.

 

Ân Hoặc xua tay từ chối: "Tổ mẫu cứ ạ, con tản bộ từ từ cùng Chu Mãn và ."

 

Bạch Thiện thấu tâm tư của Ân Hoặc, thừa y kè kè bên cạnh Ân lão phu nhân, bèn đỡ lời: "Lão phu nhân cứ yên tâm, chúng cháu từng mài đũng quần ở Quốc T.ử Giám trong cung mấy năm ròng, đường nước bước trong thuộc như lòng bàn tay. Lát nữa chúng cháu sẽ bắt kịp ngài ngay thôi."

 

Ân lão phu nhân hết cách đành bỏ cuộc, phẩy tay cho kiệu phu .

 

Bởi vì họ đến từ sớm, còn khướt mới đến giờ khai tiệc, nên cả đám cứ nhẩn nha dạo, ngắm cảnh.

 

Chu Lập Như Mãn Bảo mà ghen tị đỏ mắt: "Tiểu cô sướng thật, mặc quan phục nhẹ nhàng dễ di chuyển, chả bù cho bọn con."

 

Mãn Bảo cũng tự mãn kém, hếch cằm kiêu hãnh: "Đấy gọi là ' xa trông rộng' đấy."

 

Chu Lập Như che miệng khúc khích, đôi mắt lúng liếng quanh quất.

 

Mãn Bảo cản : "Khỏi mất công, gia đình Lưu Thượng thư chắc lát nữa mới cung."

 

Lời còn dứt, Chu Lập Như chỉ tay về phía , reo lên: "Lưu Hoán kìa!"

 

Cả đám đồng loạt đầu , đập mắt là hình ảnh Lưu Hoán đang lật đật chạy về phía họ. Hắn thở hồng hộc phàn nàn: "Trong cung cấm ồn, nhưng gọi to mấy tiếng các cứ giả điếc thế?"

 

Mãn Bảo bắt bẻ: "Ngươi mà dám hét to thì giờ khi tống cổ đại lao ."

 

Lưu Hoán cạn lời: "Cô... cô trù ẻo bắt đấy ."

 

Hắn dáo dác quanh, hỏi: "Bạch Nhị ?"

 

Bạch Thiện đáp gọn lỏn: "Hắn cung từ chiều hôm qua ."

 

Chắc mẩm là đêm qua ngủ trong cung, nên sáng nay cần vất vả xếp hàng qua cổng cung nữa.

 

(Hẹn gặp lúc sáu giờ chiều nhé)

 

 

Loading...