Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 2604: Dụ Thứ sử
Cập nhật lúc: 2026-03-15 08:28:04
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đường đại nhân dẫn theo Bạch Thiện và Nhậm Ngự sử định cưỡi ngựa ngoài xem xét tình hình. Kết quả mới nửa con phố chạm trán ngay đoàn đông đúc của Dụ Thứ sử đang kéo về.
Sắc mặt Lương Ngự sử tối sầm , nhưng mặt bao , y đành gắng gượng kìm nén phát tác.
Dụ Thứ sử vóc dáng cường tráng, lưng vượn eo ong, râu quai nón rậm rạp mặt, ánh mắt sắc lẹm như d.a.o. Dù chỉ lặng im lưng ngựa, nhưng ngài toát khí thế sắc bén bức tựa như một thanh đao đang rút khỏi vỏ quá nửa.
Đường đại nhân ghì dây cương, hạ giọng nhỏ với Bạch Thiện: "Quả nhiên vô cùng cứng rắn. Chức quan của ông cao hơn chúng , nhưng chúng là phụng chỉ tuần sát, Ngự sử cùng, cũng cần khép nép sợ hãi. Lát nữa cứ nép lưng ."
Bạch Thiện khẽ gật đầu.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Hai bên chạm mặt . Khóe môi Đường đại nhân điểm một nụ , lưng ngựa chắp tay hành lễ với đối diện: "Vị hẳn là tân Dụ Thứ sử đến nhậm chức?"
Dụ Thứ sử cũng nở một nụ , chắp tay đáp lễ: "Chính là Dụ mỗ. Còn ngài hẳn là Đường đại nhân đến từ kinh thành?"
Đường Hạc đáp "Phải", thế là hai bên đồng loạt xuống ngựa hành lễ, đó cùng trở về phủ Thứ sử.
Đường đại nhân đầu lướt qua phía , phát hiện Dụ Thứ sử mang theo ít nhân lực. Ngoại trừ những nghênh đón ngài, còn lên đến hàng trăm , tất cả đều khoác quân giáp chỉnh tề.
Hắn mỉm gật đầu chào Dụ Thứ sử, sánh vai cưỡi ngựa cùng ngài trở về.
Vào đến đại sảnh phủ Thứ sử, Đường đại nhân lúc mới cất lời hỏi: "Dụ đại nhân đến Kỳ Châu khi nào ?"
"Tối hôm qua." Dụ Thứ sử oai vệ ghế, dáng vẻ thoải mái, tháo thanh đao đeo bên hông đặt sang một bên mới với Đường đại nhân: "Tối qua khi đến ngoài thành thì cổng thành đóng, bổn quan tiện gọi mở cửa, nên đành dẫn theo thuộc hạ ngủ nhờ ngoài sương gió một đêm."
"Vậy sáng nay ngài thành sớm?"
"Sáng sớm tinh mơ hôm nay, khi trời còn kịp hửng sáng, tình cờ bắt gặp một đám tá điền thành đòi công lý. Nghe ngóng kỹ càng mới là do kẻ xúi giục. Bổn quan bèn mời kẻ giật dây trò chuyện đôi lời. Nào ngờ đám đó chống cự ngoan cố, còn mưu toan ám hại bổn quan. May mà binh bổn quan mang theo cũng đắc lực, vung đao c.h.é.m đứt đầu ba tên nghịch tặc ngay tại trận."
Lương Ngự sử thể lọt tai nữa, phắt dậy quát: "Dụ Thứ sử, Bệ hạ yêu cầu dùng chính sách khoan dung mềm mỏng để xử lý đám , ngài mới nhậm chức c.h.é.m g.i.ế.c bừa bãi. Lại còn thông qua công đường thẩm vấn, Hình bộ xét duyệt. Hành vi của ngài khác nào bạo chính?"
Dụ Thứ sử điềm nhiên đáp: "Bổn quan chỉ là phòng vệ chính đáng."
"Có phòng vệ chính đáng thì một ngài là tính . Đợi khi hồi kinh, nhất định sẽ dâng tấu vạch tội ngài, trình báo bộ sự thật cho chư công và Bệ hạ phân xử."
Dụ Thứ sử đáp trả: "Ngài mặt ở hiện trường mà đó là sự thật?"
"Ngài—"
"Thôi nào, thôi nào," Đường đại nhân vội vã chen giữa hai . Chẳng thể ngờ một ngày vai hòa giải viên thế , : "Việc cấp bách mắt là truy cứu trách nhiệm. Chuyện đó cứ gác . Vấn đề quan trọng nhất bây giờ là xử lý ruộng đất cần chuộc , cùng với việc cân bằng mối quan hệ giữa nha môn và những đại gia tộc ."
Đường đại nhân sang Dụ Thứ sử: "Dụ đại nhân cũng ngày đầu quan, cũng từng giữ chức Thứ sử , chắc chắn ngài hiểu rõ những hào tộc địa phương tầm quan trọng nhường nào. Đã dám thẳng tay hạ sát, hẳn là ngài sách lược ứng phó. Ngài mới là Thứ sử của Kỳ Châu, chúng ý định xen quá nhiều sự vụ của ngài."
Lương Ngự sử đồng tình: "Đường đại nhân—"
Đường Hạc đưa tay chặn lời y định : "Lương Ngự sử, giám sát bách quan là trách nhiệm của Ngự sử các ngài, của bổn quan."
Ánh mắt Dụ Thứ sử sáng rực lên, chằm chằm đầy vẻ tán thưởng.
Đường đại nhân tiếp tục: "Bổn quan phụng chỉ đến Kỳ Châu, cốt chỉ để giải quyết dứt điểm chuyện chuộc ruộng đất, cùng với việc sắp xếp thỏa cho các tá điền liên quan. Những công việc bề bộn còn đều thuộc phạm trù quản lý của Kỳ Châu, do đích Kỳ Châu Thứ sử xử lý."
Dụ Thứ sử xong bật lớn, dậy tiến đến nắm c.h.ặ.t t.a.y Đường đại nhân: "Đường đại nhân thật là một hiểu chuyện thấu tình đạt lý. Chỉ dựa những lời của ngài thôi, bổn quan cũng kính ngài ba bát rượu lớn. Người , dặn nhà bếp chuẩn rượu ngon thức ăn , hôm nay bày tiệc trong phủ Thứ sử khoản đãi Đường đại nhân... và cả ba vị đại nhân đây. Coi như tiệc tẩy trần đón gió cho các vị."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-2604-du-thu-su.html.]
Bốn Bạch Thiện: ... Rốt cuộc thì ai tẩy trần cho ai đây, bọn họ đến đây cũng cả tuần (một tuần 10 ngày) mà.
Thôi mặc kệ , đồ ăn ngon là , cứ hùa theo .
Bạch Thiện xoa xoa bụng, thế hồi nãy đừng ăn vội chén cơm công vụ gì.
Chàng lén Nhậm Ngự sử một cái, thấy vẫn đang nhíu c.h.ặ.t mày đăm chiêu, chẳng màng gì đến chuyện ăn uống.
Đường đại nhân cảm thấy phong cách hành sự của vị Dụ Thứ sử đòi hỏi bọn họ điều chỉnh một chút chiến lược. Ít nhất là ở một vài khía cạnh, họ cần đến thỏa thuận chung, nếu công việc sẽ vô cùng trắc trở.
Mặc dù bọn họ đến đây mười ngày, cũng tạm thời xoa dịu đám tá điền đang loạn, nhưng thực tế là vấn đề vẫn giải quyết triệt để.
Chừng nào ruộng đất chuộc và tất thủ tục bàn giao cắt đứt, thì chuyện vẫn coi là ngã ngũ.
Trước đó, tuy Đường đại nhân áp dụng cách ân uy tịnh thi ( đe dọa ban ân), nhưng chủ yếu vẫn là vỗ về an ủi. Lợi dụ và khuyên nhủ là chính, đe dọa chỉ là phụ.
Vị Dụ Thứ sử đến thẳng tay hạ sát ba , hành động gần như lật ngược bộ chiến lược mà bọn họ cất công xây dựng đó.
Thế nhưng danh chính ngôn thuận. Đường Hạc chẳng cứ đối phó với hào tộc địa phương bên ngoài, đấu đá nội bộ với trong phủ Thứ sử. Cho nên, định tìm cơ hội chuyện riêng với Dụ Thứ sử.
Dụ Thứ sử khi mấy lời hồi nãy cũng cảm thấy vị Đường đại nhân thức thời, khác hẳn với gã Ngự sử bên cạnh chỉ chực chờ mắng xối xả.
Vì , ông cũng sẵn lòng đáp lời.
Hai bên chạm mắt , lập tức ngầm hiểu ý. Họ viện cớ lảng tránh hai vị Ngự sử để gặp riêng.
Ừm, lấy cớ là Dụ Thứ sử cần tắm gội y phục, còn Đường đại nhân thì than thở lo liệu công vụ mệt nhọc cả ngày, cần nghỉ ngơi một chút.
Dĩ nhiên chỉ hai bọn họ. Đường đại nhân kéo theo Bạch Thiện, còn Dụ Thứ sử thì dẫn theo viên phó tướng của .
Hai bên vô cùng ăn ý gặp tại chính viện của phủ Thứ sử.
Lương Ngự sử và Nhậm Ngự sử kẻ ngốc. Lúc hai tìm Đường đại nhân và Bạch Thiện bàn bạc công việc tiếp theo, thấy hai họ trong phòng là hiểu ngay bọn họ lén lút gặp Dụ Thứ sử . Sự tức giận bùng lên: "Bọn họ ý gì đây? Chẳng lẽ Đường đại nhân đồng tình với cách của Dụ Thứ sử?"
Nhậm Ngự sử cũng giận dữ: "Trước khi chúng rời kinh, Ngụy đại nhân và Lão Đường đại nhân dặn dò năm bảy lượt rằng diện tích đất đai ở Kỳ Châu thất thoát lớn, liên quan cũng đông. Cho nên lấy khoan dung chủ yếu, tránh để xảy hỗn loạn lớn. Kỳ Châu cách kinh thành xa, một khi bạo loạn nổ ..."
Lương Ngự sử càng phẫn nộ hơn: "Bốn chúng ít cũng coi như từng đồng sinh cộng t.ử cơ mà, thế mà hai bọn họ nhẫn tâm vứt bỏ chúng như ?"
Nhậm Ngự sử cũng thầm nghĩ: thế, chúng từng đồng sinh cộng t.ử với cơ mà.
Đường đại nhân và Dụ Thứ sử giới thiệu sơ qua về Bạch Thiện: "Vị là Trung thư xá nhân bên cạnh Bệ hạ, Bạch Chí Thiện."
Dụ Thứ sử khi đến đây đương nhiên dò hỏi về đội ngũ phụng chỉ tuần sát . Ông Đường Hạc mới là chủ trì sự việc, còn Bạch Thiện tuổi trẻ tài cao nhưng kinh nghiệm hãy còn non nớt. Tuy hàm tước thấp, nhưng vẻ như theo để cọ xát rèn luyện và hôi chút công lao là chính. Thế nên ông mỉm gật đầu: "Bạch đại nhân quả là tuổi trẻ tài cao a."
Bạch Thiện khiêm tốn: "Hạ quan từ lâu danh Dụ Thứ sử dũng mãnh thiện chiến, nay diện kiến quả nhiên danh bất hư truyền."
Dụ Thứ sử hài lòng nhếch môi, mời họ xuống hỏi: "Đường đại nhân tới Kỳ Châu cũng tuần (mười ngày) nhỉ, công việc tiến triển đến ?"
Lương Ngự sử và Nhậm Ngự sử: Tình cảm dẫu vẫn trao nhầm .
(Hẹn ngày mai gặp )