"Thương mấy đứa nhỏ quá mất, trời nóng như đổ lửa thế mà vẫn vác sách đến trường. Giá mà kỳ nghỉ hè thì mấy." Mộc Lan chép miệng xót xa khi thấy Lý Nghị mồ hôi nhễ nhại vẫn kiên trì nắn nót từng chữ.
Lý Thạch đang bổ dưa hấu liền khựng , liếc thấy Lý Nghị vểnh tai hóng chuyện, hừ lạnh một tiếng: "Học hành là kiên trì, tài giỏi nào mà trải qua quá trình khổ luyện chốn đèn sách? Đừng là trời nóng, dẫu trời đổ lửa, đất đóng băng, cũng kiên trì xao nhãng. Hơn nữa, điều kiện học tập bây giờ của chúng quá , trong lớp học sáng sủa, về nhà nước ô mai, dưa hấu giải khát, trong phòng sẵn chậu băng... Ngày xưa, lúc Giang nhi và A Văn còn học, gì những thứ xa xỉ . Đến mùa vụ, ban ngày chúng vẫn theo đồng lụng, tối về cắm cúi thắp đèn sách cơ mà?"
Nghe , Lý Nghị ánh mắt càng thêm kiên định, cúi đầu tiếp tục thành bài tập.
Lý Thạch lúc mới gật gù hài lòng.
Mộc Lan khựng động tác bứt nho, chớp chớp mắt. Nàng chỉ buột miệng than vãn một câu thôi mà...
Lý Thạch liếc vợ, lia mắt qua mấy đứa trẻ, ngầm nhắc nhở: Không thể dung túng cho thói ỷ , lười biếng của lũ trẻ. Mới nóng một chút kêu ca, gì to tát ?
Tuy nhiên, thời tiết năm nay quả thực oi bức hơn những năm . Nhớ trận bão tuyết kinh hoàng mùa đông năm ngoái, Lý Thạch lờ mờ nhận sự bất thường của thời tiết trong hai năm trở đây. May mắn , dù trời nóng nhưng vẫn những cơn mưa rào tưới mát theo chu kỳ, giúp mùa màng năm nay mưa thuận gió hòa. Chỉ rõ thời tiết năm sẽ biến động .
"Năm nay thời tiết chiều lòng , sản lượng thu hoạch ở điền trang chắc chắn sẽ khả quan. Chúng chỉ cần giữ lượng lương thực đủ dùng trong ba năm, phần còn sẽ đem bán hết." Dù tuổi đời còn trẻ, nhưng những chứng kiến thiên tai, nhân họa rèn cho Lý Thạch thói quen tích trữ lương thực phòng .
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
"Lúa vụ mới vẫn đến kỳ thu hoạch, thím Chu Đại Phúc giá lúa gạo thị trường đang tăng ch.óng mặt. Hay là bán hết lúa cũ trong kho , kẻo đợi đến lúc lúa mới thu hoạch xong mới bán thì lỗ to."
Nhà họ Lý và nhà họ Tô xưa nay luôn truyền thống dự trữ lương thực, thông thường là đủ dùng trong ba năm, nếu biến cố thì còn tích trữ nhiều hơn. Năm ngoái, nhờ Khâm Thiên Giám dự báo nguy cơ xảy bão tuyết, Lý Thạch gom bộ lương thực cất kỹ, bán lấy một hạt. Sau đó, khi bão tuyết ập đến, hai vợ chồng hào phóng quyên góp phần lớn lương thực đó, chỉ giữ lượng đủ cho ba gia đình tiêu dùng trong vài năm.
Giờ đây, khi bão tuyết qua, đón một mùa màng bội thu, việc bán lúa cũ để nhường chỗ tích trữ lúa mới là điều tất yếu.
"Cũng , để tìm thương lái thu mua."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-dia-chu/chuong-875.html.]
Chẳng cần Lý Thạch nhọc công tìm kiếm, mới sai Chu Đại Phúc dò la giá cả, nhà họ Nguyên tự động tìm đến tận cửa.
Đại quản sự nhà họ Nguyên cung kính thưa: "... Đại lão gia nhà chúng căn dặn, dẫu thế nào cũng trả cho Tam gia một cái giá thật hời. Có thể kiếm tiền từ thiên hạ, chứ tuyệt đối trục lợi từ Tam gia."
Lý Thạch bật nhẹ, tâm trạng vô cùng vui vẻ: "Như chẳng hóa bắt Đại sư và Nhị sư chịu thiệt thỏi ? Ngươi cứ cho âm thầm đến chở thóc, giá cả cứ tính bằng với mức giá các ngươi thu mua của khác là ."
Đại quản sự nhà họ Nguyên lộ vẻ khó xử: "Như e là ạ, gì chuyện kiếm chác từ sư của . Nếu Đại lão gia mà , chắc chắn sẽ lột da tiểu nhân mất. Xin Tam gia đừng khó cho tiểu nhân."
"Có gì mà khó, cứ về thưa với Đại sư , bảo đây là ý của . Nếu trách phạt, tháng nhân dịp mừng thọ , sẽ đích đến giải thích."
Đại quản sự thở phào nhẹ nhõm, mừng rỡ cáo lui.
Đại lão gia và Nhị lão gia thi thoảng xuất hiện để "đánh bóng" sự hiện diện, chẳng qua là nhắc nhở Tam gia đừng quên tình nghĩa sư đồ với nhà họ Nguyên.
Những đòn trừng phạt tàn bạo của nhà họ Tô quét sạch hơn nửa địa chủ, cường hào ở Giang Nam, vô tình tạo cơ hội vàng cho nhà họ Nguyên - vốn luôn ở vị thế lấp lửng, thậm chí phần sa sút - nay cơ hội vươn lên mạnh mẽ.
Nước cờ mà Lão thái gia bày năm xưa cuối cùng cũng phát huy tác dụng.
Lý Thạch đương nhiên thấu hiểu tâm can nhà họ Nguyên, nhưng hề bài xích. So với gã sư phụ luôn toan tính, lúc nào cũng vẻ bề ban ơn huệ, Lý Thạch thiện cảm hơn với hai vị sư . Bọn họ gì thì nấy, sòng phẳng trao đổi, quanh co. Dù trí tuệ xuất chúng, nhưng những năm qua, từng bước của họ ngày càng vững chãi, nhãn quan cũng dần mở rộng.