Có khinh bỉ bĩu môi: "Nhà họ Tô ngoại trừ Tô Định, thì ai công nhận vị Lý thái thái . Nghe bảo năm xưa Đại thái thái nhà họ Tô còn xích mích với Lý thái thái kìa."
" là kỳ lạ, rõ là cùng một sinh , khác biệt một trời một vực như ?"
"Kẻ nuôi thả bên ngoài giờ sống hơn gấp trăm vạn kẻ bảo bọc bên trong, thế nên mới , sướng khổ cả."
"Thôi ," Tri phủ đại nhân bực dọc đầu , "Có đám đàn bà dài lưỡi mà cứ nhai nhai cái gì thế?"
Mấy tên quan vội vàng ngậm miệng. thực chất bản tính hóng hớt của đàn ông cũng chẳng kém gì đàn bà, mặt Tri phủ đại nhân dám ho he, nhưng ngấm ngầm vẫn rầm rì to nhỏ.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Lại Ngũ và Lý Thạch cưỡi ngựa song song, Lại Ngũ gật gù bảo: "Không tồi, thôn Minh Phượng cũng đấy, đất đai rộng rãi thoáng đãng, gần phủ thành, tuy kẹp giữa hai quả núi, nhưng vẫn chán so với cái nơi xó xỉnh Tô gia trang."
Lý Thạch đáp: "Hiện tại Tô gia trang cũng khấm khá hơn nhiều , Lại Ngũ thúc về đó là ngay."
"Ta ngươi và Mộc Lan mở trường học ở đó ?"
Lý Thạch gật đầu: "Biết thêm mặt chữ cũng mở mang thêm hiểu , luôn là chuyện ."
Lại Ngũ tán đồng: "Đời chịu thiệt thòi lớn nhất cũng là vì chữ."
Lý Thạch thường xuyên thư từ qua với Lại Ngũ, đương nhiên hiểu rõ trình độ của ông. Nghe liền rộ lên: "Bây giờ Lại Ngũ thúc còn là chữ nữa ."
" , nhưng vẫn còn nhiều chữ mặt nó, mà nó chẳng mặt ." Lại Ngũ xong cũng tự thấy buồn , cùng Lý Thạch vang sảng khoái.
Hứa thị trong xe ngựa thấy tiếng Lại Ngũ rộ lên, liền mỉm với Hồng Diệp: "Đây là đầu tiên thấy Hầu gia vui vẻ đến ."
"Nô tỳ thì từng thấy qua hai ," Thấy phu nhân tò mò sang, Hồng Diệp đáp: "Lần lúc tiểu thiếu gia đời, Hầu gia cũng như thế, nhưng hiểu lúc bật ..."
Hứa thị đỏ mặt, hờn dỗi: "Nói năng linh tinh cái gì ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-dia-chu/chuong-732.html.]
Mọi chuyện dăm ba câu, xe ngựa tới thôn Minh Phượng. Đập mắt là một khu viện rộng lớn với ngói đen gạch xanh. Xuyên qua bức tường bao quanh, Lại Ngũ thể thấy những gốc cây ăn quả rụng một nửa tán lá bên trong.
Lại Ngũ ghì cương ngựa dừng , ngoái đầu trầm trồ khen ngợi: "Lần đến Tiền Đường, thời gian gấp gáp quá, các cháu vắng, nên cũng đến thăm. Không ngờ ngôi viện của các cháu lớn chẳng kém nhà là bao." Hốc mắt Lại Ngũ đỏ lên. Lúc bước Tiền Đường, tâm trạng của ông như kẻ "gần quê mà sợ". Rõ ràng linh vị của đang ở nơi , nhưng vì cả Lý Thạch và Mộc Lan đều vắng mặt, rốt cuộc ông can đảm bước tiếp qua cửa. Cách biệt hai tháng, hôm nay ông mới chính thức bước chân đến đây.
Hứa thị lời Lại Ngũ , cũng tò mò hé rèm . Nhìn ba cánh cổng lớn y hệt , nàng thầm cảm thán: "Trông thế còn lớn hơn cả Hầu phủ nhà nữa."
Hồng Diệp chép miệng ngạc nhiên: "Quy mô của Hầu phủ chúng là cấp Công tước đấy, chẳng nhà họ Lý bao nhiêu tiền ?"
Hứa thị khẽ mỉm , giọng thì thầm: "Sao thể giống ? Ở chốn quê mùa , xây nhà cửa tốn bao nhiêu."
Lý Thạch bên ngoài lên tiếng giải thích: "Lại Ngũ thúc thấy lớn thôi, nhưng thật là ba căn riêng biệt, chúng cháu chỉ ở trong cái gian nhà ba lớp cửa giữa thôi, còn hai gian nhà năm lớp cửa hai bên là xây cho Giang nhi và A Văn. Tuy giờ chúng quan ở bên ngoài, nhưng cũng sẽ trở về. Cháu xây sẵn cho chúng, về đỡ vướng bận, cứ để chúng tự túc dựa bản lĩnh của ."
"Cháu như thế là quá giỏi ." Phải rằng, ngày xưa ông và đại ca việc bán sống bán c.h.ế.t cũng chỉ đủ bữa no bữa đói, sống trong túp lều tranh. Ước mơ lớn nhất là kiếm tiền cưới cho đại ca một vợ, nối dõi tông đường cho nhà họ Lại...
Rất nhanh, xe ngựa đỗ cổng lớn chính giữa. Phó thị đợi từ sớm ở cửa, trông thấy họ liền vui vẻ chạy đón: "Bá phụ về, vị hẳn là Hầu gia ."
Lý Thạch gật đầu: "Đây là ."
Lại Ngũ gật đầu hiệu: "Cháu m.a.n.g t.h.a.i lớn thế , cần hành lễ ."
Mộc Lan cũng bước xuống từ xe ngựa, Lại Ngũ vang: "Lại Ngũ thúc!"
Lại Ngũ ha hả lớn: "Cháu im trong xe suốt cả dọc đường, tưởng Lý Thạch lừa chứ, ngờ cháu cũng ở trong đó."
"Cháu vốn dĩ định ngoài, nhưng Lý Thạch bảo bên ngoài quan . Lũ quan văn đó xét nét, cháu sợ nếu ló mặt , kẻ xì xào Lại Ngũ thúc và Lý Thạch, nên mới ngoài."